Sao cứ phải khóc khi nước mắt không làm tan đi muộn phiền.Sao cứ phải ghét khi yêu thương còn chưa đủ?Sao cứ phải nhìn lại khi đôi mắt sinh ra vốn là ở phía trước?Sao cứ phải cố quên khi nỗi nhớ đã đong đầy?Sao cứ phải tránh nhau khi bước chân luôn tìm về nhau?Sao cứ phải xa nhau khi đôi trái tim cùng chung nhịp đập?"...Cố quên sẽ thật khó,chỉ khiến ta càng thêm xóay sâu vào muộn phiền,vào ký ức...chi bằng"hãy cố nhớ để rồi quên"...Dù nhỏ nhoi,dù có cay đắng cũng đủ tự tin và tự hào với chính mình...mình đã từng tồn tại,vì đã sống,đã yêu thương hết mình,đã nhớ và rồi..."Quên" nhưng vẫn không là vô tình.Hạnh phúc mong manh,nhưng đủ lớn để đong đầy tình cảm