Navigation & Login
Go Back   ::: Diễn Đàn Học Sinh chuyên Lê Quý Đôn Bình Định - LSSF ::: > .:: »-(¯`v::.. HẬU VIỆN LÊ QUÝ ĐÔN ..::v´¯)-» ::. > Gia đình Lê Quý Đôn
Gia đình Lê Quý Đôn Hình ảnh, thông tin, danh sách các khóa các lớp trong đại gia đình chúng ta

News & Announcements
[Bình chọn] Cuộc thi sáng tác Văn học 2009 - 2010

Kho tư liệu LSSF Nội quy LSSF


Google
Reply

Old until Old 06-12-2007
Elite Member
 
nhoc Miko's Avatar
 
Join Date: Aug 2007
Age: 19
Posts: 375
Thanks: 1,047
Thanked 308 Times in 100 Posts
Rep Power: 30
nhoc Miko is a jewel in the roughnhoc Miko is a jewel in the roughnhoc Miko is a jewel in the roughnhoc Miko is a jewel in the roughnhoc Miko is a jewel in the roughnhoc Miko is a jewel in the rough
Thầy cô và lớp tôi

Thread này là phần tiếp nối của bài"Những người thầy trong trái tim tôi". Lần này Miko sẽ thay mặt cho lớp Anh bày tỏ những suy nghĩ cảm xúc của mình trong 3 năm học. Có thể những dòng sau không trôi chảy mạch lạc nhưng đó là những dòng chân thành nhất của lớp.
* Thầy là người để lại cho lớp tôi rất nhiều kỉ niệm, vui có, buồn có. Năm lớp 10 lớp tôi học ở tầng 1, cũng là phòng để trường để thiết bị cho buổi chào cờ. Lúc đó, chúng tôi hoàn toàn không biết cái anh mặc áo trắng là thầy. Ai cũng kêu:"Anh chàng nào mà chảnh thấy ghét dữ vậy nè?" khi thầy ra lệnh cho các bạn nam đi dẹp loa, dây điện. Vào năm học chính thức, 35 đứa đi từ ngạc nhiên đến ngỡ ngàng khi thầy bước vào lớp và từ đó dạy lớp môn KTCN. Cả 1 năm lớp 10, hình ảnh thầy trong chúng tôi là lạnh lùng, khó gần, khó chịu và hay cười nhếch mép. Không hiểu sao đến giờ thầy là 35 trái tim đập loạn xạ vì quá sợ bị kêu lên bảng. Thật lạ, ai cũng sợ nụ cười đây bí hiểm của thầy và cảm thấy ớn lạnh khi thầy nói:"Các bé làm ơn đi học đem sách giáo khoa theo". Một câu nói rất bình thường mà không hiểu sao chúng tôi sợ nữa. Tôi đem những điều đó kể với mấy anh chị. Anh Vũ lớp Sinh cốc đầu tôi mấy cái và kêu tôi khùng:"Nhóc khùng hé, thầy tuyệt vời và gần gũi lắm. Thầy hiền khô à. Không thấy anh hay bá vai thầy sao?". Mặc kệ những lời khen thầy, lớp tôi(trong đó có bản thân tôi)cũng không xóa được ấn tượng không được đẹp lắm đấy. Tôi còn nhớ khi mình đứng lên hỏi lại phần lạ hoắc trong đề cương, thầy phán cho tôi một câu rất lạnh lùng, hình như có phần châm chọc:"Một câu hỏi rất pikachu". Nói chung là, lúc đó, chúng tôi không thích thầy.
Đầu năm 11, lớp tôi ré lên khi biết thầy tiếp tục dạy. Như đổ thêm dầu vào lửa, lớp càng ghét thầy khi thầy trừ điểm các bạn đội tuyển mặc áo thể dục đi học vào buổi chiều. Phải nói là căng thẳng. Thầy giảng trên bảng còn chúng tôi cứ làm việc riêng.(Giờ nghĩ lại thấy mình hư quá). Lúc đó, chỉ duy nhất là nhỏ thủ quỹ cảm thấy tội cho thầy. Nó bảo thầy đã phải dành rất nhiều thời gian để giảng cho chúng tôi hiểu, để đơn giản hóa những hình vẽ phức tạp trong sách, vậy mà lớp lại có thái độ đó. Lớp tôi phớt lờ những lời đó. Cho đến ngày 20/11.... Trong căn phòng nhỏ nơi thầy trọ thầy tâm sự với chúng tôi bằng giọng rất buồn:"Vừa qua thầy rất buồn khi trong tiết thao giảng của thầy các em hầu như ngồi im. Không chắc lắm cũng đứng lên phát biểu chứ, Thật sự, trong các lớp thầy dạy, thầy rất quý lớp mình. Các em làm thấy thấy vui và thoải mái khi dạy." Lớp tôi im lặng lắng nghe và nhận ra mình thật có lỗi biết bao khi nghĩ xấu về thầy, khi lúc nào cũng có thành kiến với thầy. Từ hôm đó, giờ KTCN không còn là nỗi ám ảnh nữa. Tự nhiên thấy nụ cười của thầy thật đẹp, thật hiền. Ngày cuối năm thầy hát tặng chúng tôi một bài, giọng thầy nghe ấm và có hồn lắm. Hình như khi mình yêu quý ai, mình thấy cái gì của họ cũng đều đẹp cả. Năm 11 kết thúc với tình cảm tốt đẹp của thầy và lớp. Đến năm 12, vì một chút vô tâm, chúng tôi không nghĩ tới cảm giác của thầy khi bị lũ học trò thầy quý làm tổn thương. Không biết sao lớp tôi rất bướng không thèm xin lỗi thầy vì nghĩ mình chẳng làm gì sai cả. Mãi cho đến khi cô Thoa trách lớp, chỉ cho chúng tôi thấy mình vô lễ đến mức nào. Lúc đó, không khí trong lớp bỗng dưng chùng xuống. Ừ, giả sử mình là thầy chắc mình cũng thấy buồn. Dù thầy không nói ra nhưng lớp cảm thấy rất xấu hổ. Thủ quỹ viết lá thư xin lỗi thầy nhưng không dám gửi và sau một cuộc hội ý với lớp trưởng, lớp quyết định sẽ xin lỗi vào một dịp thích hợp. 20/11, lớp hăm hở đến thăm thầy mà thầy chuyển nhà rồi. Trưa hôm sau, lớp phó lọc cọc đạp xe lên nhà thầy. Không có thầy ở nhà. Tự nhiên một cảm giác khó chịu bao trùm quanh lớp hình như buồn có, áy náy có. Thứ 6, thầy qua lớp."Thầy cảm ơn lớp nhan." Thầy bảo thầy rất xúc động trước tấm thiệp, thầy không buồn lớp chuyện gì, thầy luôn vui vẻ với lớp và thầy sẽ giữ mãi 2 tấm thiệp đó. 34 gương mặt rạng rỡ hẳn ra. Cảm giác có lỗi bị xóa bỏ. Giờ đây thầy trò vẫn sẽ như những ngày của năm 11 dù thầy không còn dạy nữa.
Có những điều ta không thể nào quên, có những thứ vẫn còn mãi trong tim. Chúng tôi sẽ vần còn nhớ đến cách gọi:"các chú chim non" của thầy, đến giọng lạ lạ, đến nụ cười thật hiền của thầy; nhớ đến người đi sớm nhất trường để lo phần âm thanh trong các buổi lễ, nhớ tất cả..... Thầy ơi, 12 Anh quý thầy lắm lắm!
To continue......
nhoc Miko is offline   Reply With Quote
QUẢNG CÁO
Old until Old 08-12-2007
Elite Member
 
nhoc Miko's Avatar
 
Join Date: Aug 2007
Age: 19
Posts: 375
Thanks: 1,047
Thanked 308 Times in 100 Posts
Rep Power: 30
nhoc Miko is a jewel in the roughnhoc Miko is a jewel in the roughnhoc Miko is a jewel in the roughnhoc Miko is a jewel in the roughnhoc Miko is a jewel in the roughnhoc Miko is a jewel in the rough
Re: Thầy cô và lớp tôi

* Có lẽ khi xa trường rồi, chúng tôi sẽ không quên được người "chị cả" của mình, cô giáo chủ nhiệm và trực tiếp dạy môn chuyên từ năm lớp 10. Cô trẻ và khá xinh. Trong mắt chúng tôi, cô chẳng khác nào là người chị, người bạn: vui vẻ, tâm lí, và cực kì thương yêu học trò. Năm ấy, Hiếu lớp tôi ham chơi nên hay la cà ngoài đường vào 9,10h đêm, kể cả ngủ trọ trong quán net. Ngày nào cô cũng lo cho bạn, cũng chạy xe đi tìm hiếu từ quán này đến quán khác. Lúc ba mẹ bạn quyết định chuyển bạn về quê, cô vẫn không muốn. Cô rất hiểu tâm lí ham chơi của lứa tuổi này, cô không la mà chỉ nhẹ nhàng nhắc nhở. Thực sự, cô vẫn muốn để Hiếu ở lại đây học. Ở cô có một cái gì đó khiến chúng tôi dễ dàng tìm đến và tâm sự. Cô lắng nghe bằng cả đôi taivà tấm lòng của mình. Tôi rất thích cô ở điểm đó vì thế mà tôi đã không ngại viết suy nghĩ của mình vào bản kế hoạch cá nhân. Cô trân trọng những suy nghĩ của cả lớp. Qua lời kể của cô, lớp tôi cảm thấy cô vẫn còn "teen" lắm. Cô cũng thần tượng một người thầy(giống như Miko vậy đó), cũng biết rung động, cũng thích người ta và mong người ta thích lại, cũng học thêm, cũng lười biếng và cũng quậy không kém gì chúng tôi bây giờ. Tuần nào cô cũng dành ra 2 tiết để tâm sự, kể chuyện với lớp như người chị dạy dỗ lũ em của mình. Vì thế mà, cô là thần tượng của rất nhiều bạn, là hình tượng nhiều thành viên trong lớp phấn đấu. Lúc nào chúng tôi cũng thấy nụ cười thật tươi của cô. Cô không la mắng bạn làm lớp trừ điểm, không bực mình khi chúng tôi phạm lỗi hay lười học. Học với cô, cả lớp cảm thấy thoải mái lắm. Vào những ngày gần Tết năm lớp 11, Vân bị tai nạn giao thông. Cô là người biết tin đầu tiên. tối đó cô đã ở bên cạnh mẹ bạn để an ủi, động viên. Cô khóc, nước mắt cô cứ chảy dài. Cả đêm đó vợ chồng cô cùng 2 người thầy thức trắng trong bệnh viện. Mùng 7, quay lại học bình thường, nước mắt cô lại chảy khi nói:"Không có Vân thấy lớp buồn quá nhỉ?". Đó là lần đầu tiên cả lớp thấy cô khóc trên trường. Thương cô quá. Thấy mình thật hạnh phúc khi được cô chủ nhiệm. Thật đấy. Cô lo cho lớp từ A_Z, nhất là hôm cắm trại, dù bị đau, cô vẫn ráng đến với chúng tôi, lo cho từng bữa ăn, giấc ngủ. Cả lớp sẽ không bao giờ quên hình ảnh cô nén sự mệt mỏi mang lên trường xô chè vào lúc 10h đêm của ngày hội trại, nén cái đau để chung vui cùng chúng tôi trong bữa ăn trưa ngày hôm sau. Lúc đó, cô luôn miệng bảo:"Ăn nhiều vào, không bị đói đó". Tự nhiên thấy cô dễ thương làm sao.
Tình cảm của cô dành cho lớp và của lớp dành cho cô không thể gói gọn trong vài dòng được. Đôi khi cô hơi vô tư khi kể chuyện tình cảm của vài mems trong lớp, đôi khi cô thiên vị. Nhưng đó chỉ là đôi khi. Cô của chúng tôi vẫn luôn luôn tuyệt vời. Năm 12 này không được học cô nữa, lớp nhớ cô nhiều lắm. Cô ơi, 12 Anh yêu cô lắm!
__________________
10 years passed...Father And Mother I Love You

Tập trung cho nhiệm vụ mới sắp tới

Tuyên chiến....

Last edited by nhoc Miko; 15-12-2007 at 09:00 PM.
nhoc Miko is offline   Reply With Quote
Old until Old 18-12-2007
Junior Member
 
tronghieu04-07's Avatar
 
Join Date: Nov 2007
Location: Hanoi
Age: 20
Posts: 40
Thanks: 6
Thanked 4 Times in 3 Posts
Rep Power: 0
tronghieu04-07 is on a distinguished road
Re: Thầy cô và lớp tôi

Miko ơi, em viết seri bài này làm anh cảm động quá. Anh rất phục em dó, từ trước giờ anh chưa thấy seri bài nào viết về thầy cô cả. Cảm ơn em đã cho anh trở lại những kí ức về thầy cô trường mình.
tronghieu04-07 is offline   Reply With Quote
Old until Old 19-12-2007
Elite Member
 
nhoc Miko's Avatar
 
Join Date: Aug 2007
Age: 19
Posts: 375
Thanks: 1,047
Thanked 308 Times in 100 Posts
Rep Power: 30
nhoc Miko is a jewel in the roughnhoc Miko is a jewel in the roughnhoc Miko is a jewel in the roughnhoc Miko is a jewel in the roughnhoc Miko is a jewel in the roughnhoc Miko is a jewel in the rough
Re: Thầy cô và lớp tôi

Học sinh trường mình cũng sâu sắc lắm chứ. Miko thấy nhiều bạn rất yêu quý thầy cô mình mà sao ít ai nói ra quá vậy. Hi vọng sắp tới trong diễn đàn trường sẽ có nhiều bài viết về thầy cô.
__________________
10 years passed...Father And Mother I Love You

Tập trung cho nhiệm vụ mới sắp tới

Tuyên chiến....
nhoc Miko is offline   Reply With Quote
Old until Old 25-12-2007
hocsinhcu
Guest
 
Posts: n/a
Re: Thầy cô và lớp tôi

ĐÚng rồi.Anh ủng hộ 2 tay.Em cố gắng viết nhiều vào, anh vào ủng hộ cho em
  Reply With Quote
Old until Old 30-12-2007
người tự do_tt
Guest
 
Posts: n/a
Re: Thầy cô và lớp tôi

trở lại thăm diễn đàn đã thấy lòng nao nao vì chợt nhớ về ngày trước khi nhìn thấy hình ảnh ngôi trường thân yêu trên logo của diễn đàn. Rồi thì đọc được bài viết của miko khiến mình thật sự xúc động.Cám ơn miko vì đã đưa mình trở về với kỉ niệm của một thời cấp 3 dưới mái trường thân thương và nhớ về những người thầy người cô đáng kính luôn hết lòng vì học trò của mình
  Reply With Quote
Old until Old 15-01-2008
Rieng mot goc troi
Guest
 
Posts: n/a
Re: Thầy cô và lớp tôi

Quote:
Originally Posted by nhoc Miko View Post
Thread này là phần tiếp nối của bài"Những người thầy trong trái tim tôi". Lần này Miko sẽ thay mặt cho lớp Anh bày tỏ những suy nghĩ cảm xúc của mình trong 3 năm học. Có thể những dòng sau không trôi chảy mạch lạc nhưng đó là những dòng chân thành nhất của lớp.
* Thầy là người để lại cho lớp tôi rất nhiều kỉ niệm, vui có, buồn có. Năm lớp 10 lớp tôi học ở tầng 1, cũng là phòng để trường để thiết bị cho buổi chào cờ. Lúc đó, chúng tôi hoàn toàn không biết cái anh mặc áo trắng là thầy. Ai cũng kêu:"Anh chàng nào mà chảnh thấy ghét dữ vậy nè?" khi thầy ra lệnh cho các bạn nam đi dẹp loa, dây điện. Vào năm học chính thức, 35 đứa đi từ ngạc nhiên đến ngỡ ngàng khi thầy bước vào lớp và từ đó dạy lớp môn KTCN. Cả 1 năm lớp 10, hình ảnh thầy trong chúng tôi là lạnh lùng, khó gần, khó chịu và hay cười nhếch mép. Không hiểu sao đến giờ thầy là 35 trái tim đập loạn xạ vì quá sợ bị kêu lên bảng. Thật lạ, ai cũng sợ nụ cười đây bí hiểm của thầy và cảm thấy ớn lạnh khi thầy nói:"Các bé làm ơn đi học đem sách giáo khoa theo". Một câu nói rất bình thường mà không hiểu sao chúng tôi sợ nữa. Tôi đem những điều đó kể với mấy anh chị. Anh Vũ lớp Sinh cốc đầu tôi mấy cái và kêu tôi khùng:"Nhóc khùng hé, thầy tuyệt vời và gần gũi lắm. Thầy hiền khô à. Không thấy anh hay bá vai thầy sao?". Mặc kệ những lời khen thầy, lớp tôi(trong đó có bản thân tôi)cũng không xóa được ấn tượng không được đẹp lắm đấy. Tôi còn nhớ khi mình đứng lên hỏi lại phần lạ hoắc trong đề cương, thầy phán cho tôi một câu rất lạnh lùng, hình như có phần châm chọc:"Một câu hỏi rất pikachu". Nói chung là, lúc đó, chúng tôi không thích thầy.
Đầu năm 11, lớp tôi ré lên khi biết thầy tiếp tục dạy. Như đổ thêm dầu vào lửa, lớp càng ghét thầy khi thầy trừ điểm các bạn đội tuyển mặc áo thể dục đi học vào buổi chiều. Phải nói là căng thẳng. Thầy giảng trên bảng còn chúng tôi cứ làm việc riêng.(Giờ nghĩ lại thấy mình hư quá). Lúc đó, chỉ duy nhất là nhỏ thủ quỹ cảm thấy tội cho thầy. Nó bảo thầy đã phải dành rất nhiều thời gian để giảng cho chúng tôi hiểu, để đơn giản hóa những hình vẽ phức tạp trong sách, vậy mà lớp lại có thái độ đó. Lớp tôi phớt lờ những lời đó. Cho đến ngày 20/11.... Trong căn phòng nhỏ nơi thầy trọ thầy tâm sự với chúng tôi bằng giọng rất buồn:"Vừa qua thầy rất buồn khi trong tiết thao giảng của thầy các em hầu như ngồi im. Không chắc lắm cũng đứng lên phát biểu chứ, Thật sự, trong các lớp thầy dạy, thầy rất quý lớp mình. Các em làm thấy thấy vui và thoải mái khi dạy." Lớp tôi im lặng lắng nghe và nhận ra mình thật có lỗi biết bao khi nghĩ xấu về thầy, khi lúc nào cũng có thành kiến với thầy. Từ hôm đó, giờ KTCN không còn là nỗi ám ảnh nữa. Tự nhiên thấy nụ cười của thầy thật đẹp, thật hiền. Ngày cuối năm thầy hát tặng chúng tôi một bài, giọng thầy nghe ấm và có hồn lắm. Hình như khi mình yêu quý ai, mình thấy cái gì của họ cũng đều đẹp cả. Năm 11 kết thúc với tình cảm tốt đẹp của thầy và lớp. Đến năm 12, vì một chút vô tâm, chúng tôi không nghĩ tới cảm giác của thầy khi bị lũ học trò thầy quý làm tổn thương. Không biết sao lớp tôi rất bướng không thèm xin lỗi thầy vì nghĩ mình chẳng làm gì sai cả. Mãi cho đến khi cô Thoa trách lớp, chỉ cho chúng tôi thấy mình vô lễ đến mức nào. Lúc đó, không khí trong lớp bỗng dưng chùng xuống. Ừ, giả sử mình là thầy chắc mình cũng thấy buồn. Dù thầy không nói ra nhưng lớp cảm thấy rất xấu hổ. Thủ quỹ viết lá thư xin lỗi thầy nhưng không dám gửi và sau một cuộc hội ý với lớp trưởng, lớp quyết định sẽ xin lỗi vào một dịp thích hợp. 20/11, lớp hăm hở đến thăm thầy mà thầy chuyển nhà rồi. Trưa hôm sau, lớp phó lọc cọc đạp xe lên nhà thầy. Không có thầy ở nhà. Tự nhiên một cảm giác khó chịu bao trùm quanh lớp hình như buồn có, áy náy có. Thứ 6, thầy qua lớp."Thầy cảm ơn lớp nhan." Thầy bảo thầy rất xúc động trước tấm thiệp, thầy không buồn lớp chuyện gì, thầy luôn vui vẻ với lớp và thầy sẽ giữ mãi 2 tấm thiệp đó. 34 gương mặt rạng rỡ hẳn ra. Cảm giác có lỗi bị xóa bỏ. Giờ đây thầy trò vẫn sẽ như những ngày của năm 11 dù thầy không còn dạy nữa.
Có những điều ta không thể nào quên, có những thứ vẫn còn mãi trong tim. Chúng tôi sẽ vần còn nhớ đến cách gọi:"các chú chim non" của thầy, đến giọng lạ lạ, đến nụ cười thật hiền của thầy; nhớ đến người đi sớm nhất trường để lo phần âm thanh trong các buổi lễ, nhớ tất cả..... Thầy ơi, 12 Anh quý thầy lắm lắm!
To continue......
Thầy lúc nào cũng tỏ vẻ lạnh lùng nhưng thật tình lại rất thương học trò, học với thầy lúc nào cũng thoải ,mái cả ...Thầy cũng có những trò đùa với lớp thật "ngộ" mà làm em nhớ mãi.Từ năm 12, hết được học thầy đã cảm thấy một sự mất mát.Em nhớ mãi nụ cười nhếch mép của thầy thầy ơi

Last edited by xquang_ls; 15-01-2008 at 11:09 AM. Reason: trình bày
  Reply With Quote
Old until Old 18-03-2008
Elite Member
 
nhoc Miko's Avatar
 
Join Date: Aug 2007
Age: 19
Posts: 375
Thanks: 1,047
Thanked 308 Times in 100 Posts
Rep Power: 30
nhoc Miko is a jewel in the roughnhoc Miko is a jewel in the roughnhoc Miko is a jewel in the roughnhoc Miko is a jewel in the roughnhoc Miko is a jewel in the roughnhoc Miko is a jewel in the rough
Nhật ký lớp Anh K7(2005_2008)

Thread này đã có từ cuối năm 2007, nhưng vì tháng 2 vừa rồi, diễn đàn bị "đơ" nên mất tiêu rồi. Mình sẽ tiếp tục những trang nhật ký bị mất, không làm lại phần trước nữa nhan, còn phần hình sẽ cố post lại.
Quy Nhơn, ngày 9 tháng 11 năm 2006
Thương thầy Hưng quá đi. Thầy hiền thiệt. Lớp nhõng nhẽo cỡ nào thầy cũng chiều. Bài kiểm tra 1 tiết lẽ ra phải làm từ đầu tháng 10 mà lớp cứ:"Thầy ơi, tụi em mắc làm lồng đèn rồi thầy", "Thầy ơi, Trung thu mà thầy", "Thầy ơi, sau Trung thu giờ mệt quá, từ từ đi thầy". Kết quả là ngày hôm qua mới bắt đầu làm bài thật sự. Hôm nay vui thật. Thầy dạy bài mắc các điện trở phụ trong các thiết bị đo. Đến phần "Mắc sơn trong ampe kế", sau 1 hồi giảng giải, thầy dừng lại bằng một câu hỏi:"Đến đây rồi sao nữa các em?". "Không ai trả lời à, vậy mời lớp phó học tập. À, dạy hai năm rồi mà thầy chưa biết tên này.Lớp phó học tập đâu em?" Sơn'3râu tính đứng dậy liền bị tụi con gái nói nhỏ:"Mày ngồi im đó, mày đứng dậy tụi tao đánh mày bây giờ." Mấy đứa nhao nhao:"Thầy ơi, thầy đoán đi thầy. Đoán trúng thì thầy dạy tiếp, còn trật thì thầy cho tụi em nghỉ tiết nhan thầy." Hic, nghĩ lớp mình ăn gan cọp hay sao mà dám nói thầy như thế. Tưởng thầy quát cho 1 trận rồi chứ. Ai dè:"Ừ, thì chơi. Bạn đó là nam hay là nữ?" "Thầy chơi kì vậy, lớp có bao nhiêu nam đâu. Không chơi hỏi giới tính, kiểu tóc. Thầy có 3 quyền đoán". Lưu manh thật . "Để thầy coi sổ đầu bài là biết à.""Lớp trưởng giữ sổ đầu bài mà thầy". "Ngọc phải không em, chắc chắn là Ngọc rồi. Sao em cười hoài vậy." Những điệu cười quái gở vang lên:"Nó làm thủ quỹ tụi em khổ quá rồi, giờ còn làm LPHT nữa, sao được thầy ơi"."Vậy thì Mỹ Vi, đúng 100% luôn". "Hehe, trật rồi thầy ơi. Thầy hết quyền đoán rồi." Cho thầy thêm cơ hội nữa đi. A , Diễm, lần này là đúng luôn đó.". Cứ nhiêu đó thầy nhăn mặt suy nghĩ còn lũ quỷ sứ ngồi rung đùi cười. "Thôi, mệt quá, tiếp tục đi mấy em". Chưa gì hết mà trống đánh rồi. Công nhận nghệ thuật câu giờ của lớp mình pro thiệt.. Mỗi lần thầy nhắc đến tên Sơn hơn 10 lần mà không nhận ra nó là LPHT bởi trong bài có nhiều chỗ:"Mình phải mắc Sơn như thế này nè các em, cái này cũng được gọi là sơn..." là mỗi lần 3400 cái răng nhe hết cỡ. Tội thầy thiệt...
__________________
10 years passed...Father And Mother I Love You

Tập trung cho nhiệm vụ mới sắp tới

Tuyên chiến....
nhoc Miko is offline   Reply With Quote
Old until Old 21-03-2008
Elite Member
 
nhoc Miko's Avatar
 
Join Date: Aug 2007
Age: 19
Posts: 375
Thanks: 1,047
Thanked 308 Times in 100 Posts
Rep Power: 30
nhoc Miko is a jewel in the roughnhoc Miko is a jewel in the roughnhoc Miko is a jewel in the roughnhoc Miko is a jewel in the roughnhoc Miko is a jewel in the roughnhoc Miko is a jewel in the rough
Re: Nhật ký lớp Anh K7(2005_2008)

Cuối năm 2006,
Lớp thật may mắn khi được cô Tuyết dạy. Cô biết tụi mình bận ngập đầu nên luôn cho lớp học VHNN để nhẹ nhàng bớt. Những tiết VHNN luôn là những giờ"vui chơi là chính, học bài là phụ", đứa nào cũng được dịp cười no bụng.
Sáng nay học bài "Tôi yêu em" của Puskin. Trúng đài của ATB rồi. Gì chứ ATB rành ba chuyện này lắm dù thực tế có nhiều đứa chưa có "bồ". Cô giảng về câu cuối:Cầu em được người tình như tôi đã yêu em :"Đó là lời chúc tốt đẹp mà người con trai ấy muốn gởi đến cho người mình yêu. Còn mấy anh lớp mình thì sao nào? Nếu trong hoàn cảnh Púkin, mấy anh sẽ nói gì nào?" 4/6 thằng "từng trải" hết rồi mà còn làm mặt "nai tơ", liên tục chối khi cô hỏi mình:"Con chưa yêu ai ngoài mẹ hết cô ơi!","Con chưa yêu nên không biết". Xạo pro. Cuối cùng cô phải bắt 6 con vịt đực đứng dậy. Đầu tiên là Phong "bé rảnh": "Rồi em sẽ phải hối hận". Chảnh ghê gớm. Thằng nhỏ vừa nói xong liền bị mấy đứa đớp liền:"Mày nghĩ mày là ai vậy? Mày nghĩ mày là siêu mẫu hay tài tử điện ảnh mà chảnh thế?"
Gái quê cũng phán 1 câu xanh rờn: "Ừ thôi, em đi đi". Thằng Hí"O quần", Mr Nguyên "ya ya" và Duy "ruồi" cũng"cá mè một lứa". Cuối cùng cũng được 1 tên ít chảnh:" Anh mong em tìm được tình yêu mới". Cả lớp ồ lên cười."Cha ơi, sao cha sến dữ".... Giờ thì con gái lớp này đã biết đàn ông ngày nay là thế đó. Buổi học trôi qua thật vui. Cảm ơn cô nhiều lắm, cô ơi!
__________________
10 years passed...Father And Mother I Love You

Tập trung cho nhiệm vụ mới sắp tới

Tuyên chiến....
nhoc Miko is offline   Reply With Quote
Old until Old 28-03-2008
Elite Member
 
nhoc Miko's Avatar
 
Join Date: Aug 2007
Age: 19
Posts: 375
Thanks: 1,047
Thanked 308 Times in 100 Posts
Rep Power: 30
nhoc Miko is a jewel in the roughnhoc Miko is a jewel in the roughnhoc Miko is a jewel in the roughnhoc Miko is a jewel in the roughnhoc Miko is a jewel in the roughnhoc Miko is a jewel in the rough
Re: Nhật ký lớp Anh K7(2005_2008)

28 Tết
Con Ngọc đang ăn sáng bỗng nghe điện thoại reo. Bên kia đầu dây là tiếng khóc:"Mày ơi, mày biết tin gì chưa Ngọc?" "Sao vậy mày Diễm?" "Vân..Vân bị tai nạn mày ơi, nghe nói bị nặng lắm, bị ở phần đầu....Hình như nằm ở bệnh viện tâm thần." "Chết, giờ sao. Tao với mày đi nhanh mày." "Nhưng mà trên đó phải có phụ huynh đi theo, chỗ cầu sông Ngang mà. Không biết chuyển về bệnh viện tỉnh chưa. Để tao hỏi lại. Mà mày đừng cho nhiều đứa biết nhan, mẹ Vân đang sốc lắm."
9h sáng, 2 đứa lọc cọc đạp xe lên BV tỉnh. Cả hai đều không biết chỗ nằm của Vân, cứ nhìn vào khoa chấn thương. Chợt có tiếng gọi:"Ngọc ơi, Diễm ơi," Quay đầu lại thấy mẹ Vân. Mới có một đêm mà thấy cô xuống sức quá. Cô khóc, từng tiếng nấc nghẹn ngào:"Vân nằm trong kia kìa con. Cô khổ quá con ơi. Cô đâu có làm gì mà sao nhà cô toàn gặp chuyện không may... Cô...Vân bị rách vùng mặt đó con. Giờ khuôn mặt nó bị băng lại. Hiện giờ cô cũng chưa vào thăm Vân được..." Tự nhiên hai đứa thấy lòng quặn lại, nước mắt tuôn ra trên khuôn mặt. Với Ngọc, đó là cả sự hối hận bởi mới hôm qua nó còn cãi nhau với Vân. Với Diễm đó là sự đau xót bởi Vân đã ngồi cạnh Diễm từ nhiêu năm rồi... 1 tiếng sau, không biết ai thông tin, vài đứa khác cũng đến. Mắt đứa nào cũng đỏ hoe nhưng cố giấu đi. Tụi nó không muốn cô nhìn thấy bởi cô đã chịu quá nhiều nỗi đau. Mẹ Vân bảo:"Thôi các con về đi để ba mẹ lo. Cô cảm ơn các con. Cô sẽ báo cho các con về Vân. Mà nè, đừang thương Vân qua mà tết nhất vào bệnh viện thăm bạn nhan, gia đình các con kiêng cữ đó." 8 đứa ra về trong sự im lặng, lòng thầm cầu nguyện:"Vân ơi, mày phải sống, phải vượt qua nhan mày.". Một cái tết buồn được báo trước...Lớp trưởng ơi!
__________________
10 years passed...Father And Mother I Love You

Tập trung cho nhiệm vụ mới sắp tới

Tuyên chiến....
nhoc Miko is offline   Reply With Quote
Reply

Bookmarks

Message:
Options


Thread Tools
Display Modes

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is Off
Trackbacks are On
Pingbacks are On
Refbacks are On





All times are GMT +7. The time now is 10:40 PM.