Go Back   ::: Diễn Đàn Học Sinh chuyên Lê Quý Đôn Bình Định - LSSF ::: > HẬU VIỆN LÊ QUÝ ĐÔN > Gia đình Lê Quý Đôn

Gia đình Lê Quý Đôn Hình ảnh, thông tin, danh sách các khóa các lớp trong đại gia đình chúng ta

News & Announcements
Hình ảnh buổi Offline LSSF ngày 8/8/2010

Nội quy LSSF



Reply
 
LinkBack Thread Tools Display Modes
Old 18-10-2008   #221 (permalink)
Eliter
 
nhoc Miko's Avatar
 
Join Date: Aug 2007
Age: 20
Posts: 375
Thanks: 1,125
Thanked 325 Times in 107 Posts
Rep Power: 33
nhoc Miko is a jewel in the roughnhoc Miko is a jewel in the roughnhoc Miko is a jewel in the roughnhoc Miko is a jewel in the roughnhoc Miko is a jewel in the roughnhoc Miko is a jewel in the roughnhoc Miko is a jewel in the rough
Re: Nhật ký lớp Anh K7(2005_2008)

Trong các lần nghe tin lớp chuẩn bị có thầy giáo khác dạy Toán thì lần nghe tin thầy Tiếp dạy là sôi nổi nhất vì lớp tôi có vài bạn đã học ôn thi nhà thầy trước khi thi vào trường chuyên và có nhiều bạn đã học thầy từ đầu năm lớp 10. Các bạn lớp tôi đã quý thầy từ trước. Bởi vậy khi nghe tin được thầy dạy, hơn nửa lớp vỗ tay reo mừng. Tôi chưa học thêm thầy bao giờ, chỉ nghe tụi nó nói: “Thầy Tiếp dễ thương và thương học trò lắm” cộng với những lần thầy hay cười: “À, chào con” khi chúng tôi cúi đầu chào thầy, nhiêu đó ít nhiều đã làm tôi thấy quý thầy rồi.
Thầy có cái bụng to tròn, khiến người ta thèm được sờ vào đó. Mấy bạn nữ lớp tôi thích sờ vào bụng thầy lắm, nhất là bạn Tường lúc nào gặp thầy cũng: “Thầy ui, con khoái cái bụng của thầy lắm.” Lúc nào thầy cũng nở nụ cười thật hiền và lúc nào cũng nói những câu bất hủ: “Thầy coi tụi bây như con của ba má tụi bây.”, “Ô kìa, những nụ cười lỡ cỡ, những ánh mắt mơ màng, nhìn xa xăm.” Mỗi khi thấy bạn nào cười một mình thầy đều chọc: “Bình thường có 2 lí do khiến người ta cười 1 mình: 1 là đang yêu, 2 là đang điên. Yêu thì chắc tụi con không có rồi. Còn lại là đang điên.”. Thầy có những so sánh ví von rất vui: “Nếu ai hỏi tụi con có bồ chưa, thì tụi con cứ nói là có rồi. Bồ thì ai chẳng có. Bồ là gì? À, bồ là thùng đựng rác màu đen. Thế thôi” hay “Định nghĩa là gì, địng là sắp, nghĩa là ngã mà ngã khi xỉu. Từ đó suy ra định nghĩa là sắp xỉu.”. Không biết lớp tôi đã được uống bao nhiêu thang thuốc bổ trong giờ học của thầy nữa, chỉ nhớ rằng tiết học nào chúng tôi cũng cười.
Với thầy, lớp tôi không có khỏang cách nào, lúc nào thầy cũng gọi chúng tôi bằng con rất tình cảm. Thầy giảng bài kĩ lắm, sửa bài tập càng kĩ hơn. Thầy cho lớp làm nhiều bài, nhưng không bắt học sinh lên làm nhiều. Chủ yếu là thầy ra bài rồi nhắm lớp làm không được là thầy sửa. Lúc đó, chúng tôi học Hình học không gian, mới bước đầu học nên thấy rất khó. Thầy đã chỉ bảo cho chúng tôi rất nhiều, sửa gần như hết các bài tập thầy cho. Thầy khuyên chúng tôi nên học dần đi, chớ để sau này khi gần thi ĐH nhìn 1 chồng sách vở, ngán, không học nổi. Phương châm thầy dạy chúng tôi là: “Thà đổ mồ hôi trên bàn học còn hơn đổ nước mắt trong phòng thi.”. Sợ học trò không biết cách làm, thầy hay đi xuống lớp, dừng lại ở hầu hết các bàn để chỉ từng chút một. Thầy dạy chậm để chúng tôi tiếp thu bài kĩ hơn. Có một điều lạ ở thầy là thầy hay dồn các bài kiểm tra một tiết lại thành bài 2 tiết. Nhiều khi theo chương trình đến đó là kiểm tra nhưng lớp toàn làm bài khi thầy thấy đã đủ kiến thức. Đôi khi thầy cũng kể chuyện hồi xưa thầy ngồi học trong bom đạn để chúng tôi thấy rằng chúng tôi đang có điều kiện học tập tốt hơn thầy, để chúng tôi phấn đấu và nỗ lực nhiều hơn. Ở thầy chúng tôi cảm nhận được tình cảm của một người cha, người bác dành cho con cháu mình. yêu lắm những nụ cười thật hiền, những cái vuốt đầu đầy tình cảm của thầy.
Cuối học kì 1, thầy vào lớp với khuôn mặt đượm buồn. Và 5 phút sau chúng tôi đã hiểu ra lí do. Thầy buồn vì không còn dạy lớp tôi nữa. Lớp tôi càng buồn hơn. Một số bạn đã khóc. Lớp tôi tôi nhớ những giây phút thầy pha trò, nhớ giọng pha chút Nghệ An Hà Tĩnh của thầy, nhớ những lúc thầy cho lũ tôi xoa bụng......Thầy ơi chúng con nhớ nhiều lắm!. Chúng con cảm ơn thầy đã đem lại những điều tốt đẹp cho chúng con, cảm ơn những bài học thầy đã dạy. Chúng con yêu thầy nhiều lắm.

To be continued.....
__________________
10 years passed...Father And Mother I Love You

Tập trung cho nhiệm vụ mới sắp tới

Tuyên chiến....
nhoc Miko is offline   Reply With Quote
Old 19-10-2008   #222 (permalink)
Eliter
 
vantb90's Avatar
 
Join Date: Apr 2008
Location: Bình yên nhé
Age: 20
Posts: 473
Thanks: 757
Thanked 354 Times in 149 Posts
Rep Power: 29
vantb90 is a jewel in the roughvantb90 is a jewel in the roughvantb90 is a jewel in the roughvantb90 is a jewel in the roughvantb90 is a jewel in the roughvantb90 is a jewel in the rough
Send a message via Yahoo to vantb90
Wink Re: Nhật ký lớp Anh K7(2005_2008)

N, mày cứ viết tiếp đi, ko có j phải dừng lại cả, m đang nói những điều mà tao và tụi tao ấp ủ mà chưa 1 lần thể hiện ra. Cảm ơn m!
Trong các thầy mày đã kể qua, thầy nào t ấn tượng nhất thầy Đông và thầy Tiếp. Xin chia sẻ và bổ sung thêm vài suy nghĩ của mình về 2 thầy.

Với thầy Đông, thú thực ban đầu t ko có thiện cảm với thầy, cảm giác xa cách sao sao đó. Nhưng càng về sau, tuy chưa gọi là nhiều nhưng tao đã hiểu thầy hơn trước nhiều, t bắt đầu thích học với thầy hơn, thích phương pháp dạy học rất riêng mang phong cách "thầy Đông" của thầy hơn. Đúng là hồi đầu năm, mỗi lần thầy viết đề bài trên bảng rồi bước xuống im lặng đi vòng vòng trong lớp rồi bất chợt gọi 1 cái tên "ko may mắn" nào đó lên bảng, trong khoảng thời gian đó, ko biết tụi bây sao chứ t thì cứ gọi là "tim đập chân run", mong cái tên đó ko phải là tên mình. Nhưng rồi thời gian sau, tao lại cảm ơn những lần gọi lên bảng của thầy dành cho mình, vì từ những lần lên bảng như vậy, tụi mình mới có thể hiểu bài hơn, nhớ bài hơn, tự mình làm bài trên bảng lại bắt cái đầu óc lười biếng suy nghĩ của tao (chứ ko dám nói là tụi mình nữa) phải "chăm chỉ" hơn. Và cả những lần sửa bài, nhắc nhở của thầy cũng có 1 phong cách rất riêng. "Hàn lâm, dọn dẹp, động não,..." chính những cụm từ rất độc đó của thầy đã làm tụi mình phải giật mình để rồi lại nhớ lời nhắc nhở đó hơn mà rút kinh nghiệm cho lần sau. Nhờ thế mà thích và hứng thú với môn Toán hơn chứ ko phải là sợ nó nữa. Còn nữa, ngoài cách xưng hô anh chị rất dân chủ mà ban đầu t cũng ko thik giống N thì còn 2 từ "thầy, con" nghe rất đỗi thân thương mà tao rất thích đc nghe nữa, nhưng lúc đó, dường như khoảng cách thầy trò trở nên thật ngắn., mỗi lần mình làm sai mà thầy đến chỗ mình chỉ giúp thì rất ân cần. Cả những lời động viên, những lời khuyên, lời dạy bảo thầy dã dành cho con trong khoảng thời gian sau này nữa, con rất nhớ và trân trọng chúng, nhưng con bé cả ngại của con lại chưa lần nào trực tiếp nói lên những tình cảm của mình dành cho thầy. Cám ơn thầy rất nhiều, về mọi thứ!!! Thầy là Trường Đông nhưng là 1 mùa đông dài ấm áp!

Với thầy Tiếp, thầy có lẽ là người đc nhiều fan hâm mộ nhất từ lớp mình quá, mấy bạn lớp mình học trung tâm do thầy dạy cũng nhiều. Thầy hiền và gần gũi, luôn xưng hô "thầy - con" rất tình cảm. Mỗi lần đi trên sân trường mà gặp thầy, chào thấy, thầy lại cười và phả tay "ờ, con cứ đi..." hay thậm chí là chủ đọng chào học trò trước nữa. Thầy đùa rất tếu, ví như "tuổi các con đừng có bồ làm j, bởi vì bồ là j, bồ là bô huyền, mà bô là j, là thứ đựng những j dơ bẩn các con biết rồi đúng ko, còn huyền là màu đen, tức là bồ là cái bồ màu đen, thứ đựng mấy đồ dơ bẩn, mất vệ sinh lắm, có làm j...". Hì, con biết thầy đang dạy bảo tụi con nhưng ko hề cứng nhắc, nghiêm khác mà lại nhẹ nhàng, dễ gần, có lẽ cái cách dạy đó lại giúp dễ đi vào mấy cái đầu ngoan cố tụi con hơn.
Tao còn nhớ câu đùa của thầy "ờ, j chứ thầy thương các con lắm, thương các con như là con của ba má các con vậy..." cả lớp mình lại cười bò. Quả thật, những giờ học của thầy rất thoải mái nhưng ko lại làm tụi mình sao lãng mà vẫn phải tập trung lo học. Cảm ơn thầy đã dạy tụi con! Dù thời gian ko nhiều nhưng kỷ niệm và tình cảm thì lại tỉ lệ nghịch.
__________________

Last edited by vantb90; 19-10-2008 at 02:14 PM.
vantb90 is offline   Reply With Quote
Old 19-10-2008   #223 (permalink)
Eliter
 
nhoc Miko's Avatar
 
Join Date: Aug 2007
Age: 20
Posts: 375
Thanks: 1,125
Thanked 325 Times in 107 Posts
Rep Power: 33
nhoc Miko is a jewel in the roughnhoc Miko is a jewel in the roughnhoc Miko is a jewel in the roughnhoc Miko is a jewel in the roughnhoc Miko is a jewel in the roughnhoc Miko is a jewel in the roughnhoc Miko is a jewel in the rough
Re: Nhật ký lớp Anh K7(2005_2008)

@dâu: Cảm ơn dâu nhen. Dâu chưa biết em viết loạt bài này trong bao lâu đâu. Hic, tuổi già sức yếu, em viết rồi xóa, xóa rồi viết, cứ như vậy bay nguyên buổi chiều thứ 5. Chiều thứ 7 em quyết định "thôi kệ, cứ post lên đã rồi từ từ tính". Vào SG, hình như khả năng diễn đạt của em bị đi xuống hay sao đó mà mất cả tiếng mới gõ xong 1 đoạn tạm coi là ổn theo ý mình. .
@ ATBers: Có ai muốn viết thay tao về 3 thầy còn lại không nè? Tuần sau tao thi cuối kì môn Toán và đi học hướng dẫn viết tiểu luận của CLB SVNCKH. Sắp tới tao rất bận chứ không thong thả ăn chơi như tuần này đâu, mà khi bận rộn tao không thể nào viết nổi 1 câu ra hồn cho nhật kí được. Vậy nên, ai có tâm huyết, sự nhiệt tình với lớp cũng như tình cảm với các thầy dạy Toán lớp mình thì viết đi nhé. Lớp mình ai cũng là 1 nhân tài mà phỏng? Bây giờ là lúc thể hiện tài năng của những ATBers thiên tài đó. (nãy giờ tao nổ về lớp mình quá trời => hi vọng có đứa viết tiếp).
À, quên, gửi đến 33 thành viên còn lại mỗi người 55555 nụ hôn nha.
__________________
10 years passed...Father And Mother I Love You

Tập trung cho nhiệm vụ mới sắp tới

Tuyên chiến....
nhoc Miko is offline   Reply With Quote
Old 08-11-2008   #224 (permalink)
Junior Member
 
Mama Slung's Avatar
 
Join Date: Apr 2008
Location: Quy Nhơn city
Age: 20
Posts: 37
Thanks: 43
Thanked 16 Times in 7 Posts
Rep Power: 0
Mama Slung is on a distinguished road
Unhappy Re: Nhật ký lớp Anh K7(2005_2008)

Lâu quá rồi ko vào nhật ký lớp ha! Thấy vẫn là bài viết quen thuộc của bạn Miko. Trước tiên thì phải nói với Miko là: Mama Slung cũng muốn viết cảm nhận về thầy cô giáo lắm lắm nhưng mà tài năng văn chương có hạn (cái này thì ai cũng biết là vì sao rồi! He he!)... Bù lại mình đc cái chăm chỉ , nên từ nay trở đi Mama Slung sẽ post lên những cảm xúc, suy nghĩ của ATBers về tình yêu tuổi học trò...
(Chẳng qua đây là bài kiểm tra môn GDCD của thầy Cường, mình lưu lại những bài có ý tưởng độc đáo và điểm cao thôi)
Bài đầu tiên là bài của thằng con út iu quý. Mọi người đọc ủng hộ nha!
__________________
Mama Slung is offline   Reply With Quote
Old 15-11-2008   #225 (permalink)
Junior Member
 
Mama Slung's Avatar
 
Join Date: Apr 2008
Location: Quy Nhơn city
Age: 20
Posts: 37
Thanks: 43
Thanked 16 Times in 7 Posts
Rep Power: 0
Mama Slung is on a distinguished road
Re:Nhật ký lớp Anh K7(2005_2008)

Yêu ở tuổi học trò?
Yêu ở tuổi học trò là hoàn toàn có thể. Điều này tùy thuộc mỗi ng nhận thức tình yêu như thế nào. Nếu nhận thức đúng đắn và làm trong giới hạn nhất định; còn nếu sai thì sẽ gây ra những hậu quả lớn ảnh hưởng đến tương lai sau này. Tình yêu đến với chúng ta mà ko có giới hạn ở 1 độ tuổi nhất định, có thể là đại học, nhưng cũng có thể là cấp 3. Tùy thuộc vào độ tuổi, suy nghĩ thì nên có hành động nhất định. Đối với học sinh, chuyện học hành là trên hết, yêu sẽ làm tốn rất nhiều thời gian để suy nghĩ, giải quyết về vấn đề của 2 người. Đã yêu nhau, tất yếu sẽ có chuyện xảy ra, ko thể có 1 tình yêu đích thực nào mà bằng phẳng ko có trở ngại. Mà giải quyết những vấn đề trên thì sẽ ảnh hưởng nhiều đến việc học. Nhưng ngược lại, nếu yêu mà thúc đẩy việc học phát triển thì ko có gì để mà ngăn cấm. Đã dám yêu thì phải có bản lĩnh chấp nhận khó khăn hiện tại, cùng nhau vượt qua và hướng tới tương lai...

Yêu trong tuổi học trò phải có bản lĩnh vượt qua những ham muốn bản năng. Là 1 người yêu trong tuổi học trò thì nên là 1 chỗ dựa tinh thần cho nhau, động viên quan tâm, chăm sóc, chia sẻ và không vượt quá giới hạn cho phép…
Theo em, vào năm cấp 3 là dễ nảy nở tình cảm nhất. Ở độ tuổi nhỏ chỉ là sự cảm tình về những điều bên ngoài, chưa hiểu biết tự bản chất bên trong, cho nên yêu quá sớm là điều không nên. Nếu có yêu thì phải bản lĩnh, hiểu biết đúng để có một tình yêu lành mạnh, tốt đẹp và đặt nền tảng cho tương lai.


Kỳ 2: bài của bạn Nguyên đằm thắm
__________________

Last edited by shadow_number0; 17-11-2008 at 03:59 PM.
Mama Slung is offline   Reply With Quote
Old 19-11-2008   #226 (permalink)
Eliter
 
nhoc Miko's Avatar
 
Join Date: Aug 2007
Age: 20
Posts: 375
Thanks: 1,125
Thanked 325 Times in 107 Posts
Rep Power: 33
nhoc Miko is a jewel in the roughnhoc Miko is a jewel in the roughnhoc Miko is a jewel in the roughnhoc Miko is a jewel in the roughnhoc Miko is a jewel in the roughnhoc Miko is a jewel in the roughnhoc Miko is a jewel in the rough
Re: Nhật ký lớp Anh K7(2005_2008)

Xin lỗi tất cả các bạn vì đã làm đứt quãng những dòng viết về các thầy dạy Toán. Lẽ ra những dòng, những bài này nên tiếp nối nhau rồi mới chuyển sang chủ đề mới, khía cạnh mới của lớp. NN biết tất cả đều do NN đã không sắp xếp được thời gian, đã quá tung tăng bay nhảy ở CLB mới mà quên đi diễn đàn và quên cả nhật kí lớp. NN biết các bạn đã chăm chú theo dõi, thậm chí ngày nào cũng vào 4rum để đón đọc các bài viết tiếp theo của lớp. Vậy mà, NN lại có mới nới cũ. Một lần nữa mong ATBers bỏ qua nhen. Sắp tới, chương trình của CLB sẽ nhẹ dần và thời gian nghỉ nhiều hơn (hình như lớp của NN được nghỉ 18 ngày, lớp kinh tế đối ngoại được nghỉ 10 ngày). Lần này, NN không hứa lèo nữa đâu, sẽ bắt đầu quay lại chăm chút cho nhật kí lớp nói riêng và 4rum nói chung. Mong rằng thời gian tới NN sẽ nhận được sự ủng hộ và hợp tác từ tất cả các bạn nha. NN yêu lớp mình lắm đó.
__________________
10 years passed...Father And Mother I Love You

Tập trung cho nhiệm vụ mới sắp tới

Tuyên chiến....
nhoc Miko is offline   Reply With Quote
Old 19-11-2008   #227 (permalink)
Eliter
 
nhoc Miko's Avatar
 
Join Date: Aug 2007
Age: 20
Posts: 375
Thanks: 1,125
Thanked 325 Times in 107 Posts
Rep Power: 33
nhoc Miko is a jewel in the roughnhoc Miko is a jewel in the roughnhoc Miko is a jewel in the roughnhoc Miko is a jewel in the roughnhoc Miko is a jewel in the roughnhoc Miko is a jewel in the roughnhoc Miko is a jewel in the rough
Re: Nhật ký lớp Anh K7(2005_2008)

NHỮNG NGƯỜI THẦY DẠY TOÁN(Tiếp theo)
Khi có thông báo về thầy cô nào sẽ dạy lớp mình, chắc chắn mỗi bạn đều nghe ít nhiều về thầy, cô đó từ các anh chị khóa trước hoặc từ các lớp bên cạnh đã từng được học ; có thể là những lời khen nhưng đồng thời cũng là những lời kêu ca, thậm chí có cả lời bêu xấu, rủa thầm. Thầy là một trong số it những thầy cô mà chúng tôi chưa hề nghe bất kì lời chê bai hay phàn nàn nào từ anh chị và bạn bè xung quanh. Ấn tượng của chúng tôi về thầy cực kì tốt trong suốt hai năm 10 và 11 dù 2 năm đó thầy chưa từng dạy lớp tôi. Nhất là với tôi và Chung – hai đứa học trò học thêm thầy từ cuối năm lớp 9 - Thầy mãi là người thầy hiền từ và hoàn hảo nhất.
Tôi nhớ những ngày ôn thi vào trường Lê Quý Đôn. Lớp học đông, mỗi người chỉ ngồi có một chút và có khi còn xoay lưng ngược với bảng để có chỗ ngồi. Trong căn phòng nhỏ xíu ở nhà cô Thoa, từng lời giảng và động viên của thầy y như cơn gió mát, thổi bay sự nóng bức khó chịu và chật chội đến nghẹt thở. Thầy dạy hay cực kì, cách dạy cũng rất lạ so với thầy cô dạy tôi những năm cấp 2. Có những kiến thức, giữa năm lớp 9 tôi đã được mở rộng nâng cao nhưng sao hồi đó thấy quá khó còn lúc được thầy dạy, tôi cảm giác sao lại dễ thế. Nếu thầy chỉ dạy hay thôi thì chắc tôi sẽ không học thầy được lâu vì tôi ngán sự chật chội. Có một sợi dây vô hình đã níu chân tôi lại cho đến đầu năm 11. Từ đáy lòng mà nói, nếu hè lên lớp 11, không có những sự cố xảy ra thì chắc chắn tôi sẽ học thầy mãi cho đến khi thi ĐH. Sợi dây vô hình đó chính là tình cảm thầy dành cho chúng tôi; là những cái xoa đầu đầy yêu mến; là những ời động viên khích lệ ở những thời điểm chúng tôi mau nản lòng nhất; là nụ cười thật hiền, thật ấm áp mỗi khi trong nhóm học có ai hỏi thầy những câu khá oái ăm. Sau kì thi vào lớp chuyên, hầu như những bạn học thầy đều đậu như mong muốn của mình. Thầy vui không kém gì chúng tôi. Năm lớp 10, một vài bạn, trong đó có tôi tiếp tục học thầy. Hồi đó, giờ học thêm toàn là 2h chiều và vẫn học ở nhà cô Thoa. Trời nắng nóng, công việc ngập đầu cùng lũ học trò ương bướng và khá lười biếng chưa bao giờ đủ làm thầy nổi giận hay nhăn nhó. Lúc nào thầy cũng cư xử nhẹ nhàng với học trò. Thầy cũng có vài chuyện buồn bực nhưng hiếm khi thể hiện nỗi buồn đó ra ngoài. Chỉ có một lần giọng thầy buồn đi khi kết quả thi tỉnh của lớp thầy không được như mong đợi. Buồn nhưng thầy vẫn có cười gượng. Điều đó còn làm cho nhóm tôi quyết tâm học tốt để thầy đừng buồn nhiều hơn.
Ngày ấy, tôi hay hỏi thầy học vẽ đồ thị để làm gì, thầy trả đầy ẩn ý: “Học vẽ parabol để đi chợ mua rau, mua thịt.”. Rồi thầy cười khi nhìn thấy những khuôn mặt ngơ ngác. “Sau này rồi các em sẽ hiểu thôi”. Dù nắng nóng hay mưa tầm tã hoặc khi trời trở lạnh, nhóm tôi đều vui vẻ ngồi học bởi ở đó nụ cười cùng tình cảm của thầy dành cho chúng tôi đã đẩy lùi cái khó chịu của thời tiết. Từ nhà tôi đến chỗ học hơi xa, bữa nào chú tôi quên chở về hoặc thầy bận cho về trước một tiếng là bữa đó tôi được thầy chở về tận nơi. Đôi lúc, tôi thấy thầy như ba, như bác của mình. Tôi yêu quý thầy bao nhiêu thì Chung yêu thầy nhiều gấp đôi. Nếu như tôi chỉ biết thầy từ khi học ôn thi thì Chung đã biết từ lâu vì chị Chung đã từng học thầy suốt thời gian cấp 3.
Cũng vì một vài lí do khách quan nên Chung không còn học thầy năm lớp 11 nữa. Tuy nhiên, tình cảm của Chung dành cho thầy vẫn đong đầy và còn nhiều hơn trước. “Ngọc ơi, tao thương thầy Luyện lắm mày. Thầy vừa hiền vừa tốt vừa tâm lí nữa chớ. Tao muốn quay lại học thầy quá mày.”, “Hồi nãy thầy cười thiệt dễ thương luôn mày. Thầy chúc tao thi tốt.”, “Ước gì thầy dạy lớp mình hén mày”.......
Và ước mơ đó của Chung đã thành sự thực dù chỉ trong vỏn vẹn hai tháng hè của năm lớp 12. Như tất cả thầy cô trường mình, thầy giảng bài rất cặn kẽ và chỉ bào chúng tôi từng chút từng chút một. Chúng tôi không có cảm giác run sợ hay quê quê mỗi khi lên bảng làm bài không được bởi thầy chưa bao giờ chê trách ai. Bạn nào không làm được hay còn lúng túng, thầy nói rất nhẹ nhàng: “Để thầy hướng dẫn chút xíu là biết làm à”. Chúng tôi cũng ko thấy ghét, thậm chí ngược lai còn rất thích những cái cốc đầu thiệt đau của thầy khi tự nhiên “ngu đột xuất”, khi sai những chỗ tào lao. Các chị Văn khóa 6 nhớ mãi cái cốc đầu của thầy bao nhiêu thì lớp tôi cũng không kém. Từng ngày, từng giờ học thầy chúng tôi đều ráng ghi nhớ những gì thầy dạy, ráng nhớ tất cả về thầy vì chúng tôi biết thời gian được thầy dạy dỗ chỉ bảo rất ít.
Vào năm học chính thức, hết học thầy nhưng điều đó không có nghĩa là tình cảm dành cho thầy phai nhạt dần. Lớp tôi thi đấu bóng chuyền nam hay nữ cũng đều chạy đến năn nỉ thầy đi coi. Thầy phì cười trước lũ Ak7 tinh nghịch. Các bạn lớp tôi vào đội tuyển thi Quốc gia, thầy động viên rất nhiều. Gặp đứa nào ở giữa sân bóng chuyền hay chỗ uống nước....thầy đều xoa đầu và bảo: “Cố gắng lên nhan. Cố lấy giải ba, giải nhì rồi mai mốt được xét học bổng nhan.”. Nhớ lại ngày chia tay cuối cấp, thầy đã khóc, tay thầy run run kí tặng và đề những lời chúc yêu thương vào trong sổ lưu bút của chúng tôi. Tự nhiên thấy mắt mình cũng đỏ hoe......
20 – 11 năm ngoái, Văn khóa 7 đã có một bài viết thật xúc động về thầy. Lúc bạn Tú mới đọc tiêu đề “Tóc thầy bạc trắng” và vài câu mở đầu, chúng tôi đã thấy Vk7 yêu thầy đến dường nào. Nghĩ lại thấy Ak7 chúng tôi thật tệ. Chúng tôi yêu quý thầy nhiều lắm nhưng có bao giờ chúng tôi dành tặng thầy những lời viết đầy yêu thương và xúc động như thế. Chưa bao giờ....
Chúng tôi biết những dòng viết này đã muộn màng nhưng thà muộn còn hơn không bao giờ. Và sẽ không bao giờ đủ để chúng tôi có thể bày tỏ cảm nghĩ của mình về thầy. Từ trong đáy lòng, chúng tôi luôn muốn hét thật to: “Thầy ơi, chúng con yêu thầy nhiều lắm. Cảm ơn thầy đã luôn dành tình cảm tốt đẹp cho chúng con ”, muốn chạy lại ôm thầy thật chặt và nói rằng: “Chúng con sẽ mãi nhớ thầy.”. Thầy ơi!
__________________
10 years passed...Father And Mother I Love You

Tập trung cho nhiệm vụ mới sắp tới

Tuyên chiến....
nhoc Miko is offline   Reply With Quote
Old 19-11-2008   #228 (permalink)
Eliter
 
nhoc Miko's Avatar
 
Join Date: Aug 2007
Age: 20
Posts: 375
Thanks: 1,125
Thanked 325 Times in 107 Posts
Rep Power: 33
nhoc Miko is a jewel in the roughnhoc Miko is a jewel in the roughnhoc Miko is a jewel in the roughnhoc Miko is a jewel in the roughnhoc Miko is a jewel in the roughnhoc Miko is a jewel in the roughnhoc Miko is a jewel in the rough
Re: Nhật ký lớp Anh K7(2005_2008)

Thư gửi Bố
Thầy kính yêu của chúng con,
Cho phép chúng con được gọi thầy là bố, thầy nhé.
Chắc hẳn bố sẽ ngạc nhiên lắm khi nhận được lá thư này từ 34 đứa con vừa nghịch như quỷ sứ vừa “dốt tàn canh giá lạnh” và sẽ không quen khi chúng con chuyển từ cách xưng hô “Thầy_Con” sang “Bố_Con”. Có nhiều điều chúng con muốn nói với bố nhưng tính rụt rè và cảm giác ngại ngùng đã bao lần cản trở. Lá thư này sẽ không “dài dai dại dốt” như bố hằng chê chúng con đâu, nhưng sẽ đủ để chúng con bày tỏ tình yêu của 28 đứa con gái và 6 đứa con trai đối với bố.
Bố là người thầy dạy Toán gắn bó với lớp lâu nhất và là người để lại ấn tượng sâu đậm nhất trong lòng chúng con. Sẽ không có ai thay thế được vị trí đặc biệt của bố và cũng sẽ không có gì làm lung lay hình ảnh bố trong trái tim tụi con đâu.
Ngày đầu tiên bố dạy chúng con, không khí trong lớp có vẻ không được thoải mái lắm. Ngày ấy, lớp con chưa quên được nỗi buồn khi không còn được học thầy Tiếp và cũng chưa bắt đầu làm quen với phong cách dạy của bố - một phong cách chúng con được nghe kể lại là vừa hay vừa quái. Trước khi bố dạy lớp những tiết đầu tiên, tụi con đã được cảnh báo trước là học với bố điểm sẽ thấp hơn so với học các thầy khác. Vô tình những ý kiến chúng con có được đã tạo ra một bức tường mơ hồ giữa bố và lớp. Vậy nên những buổi học đầu, ai nấy run thì ít nhưng xấu hổ thì nhiều khi bị bố chê dốt hay khi bố chặc lưỡi lắc đầu.
Thế nhưng chẳng bao lâu bức tường đó vị phá vỡ. Học với bố, chúng con mập và khỏe hẳn ra vì bố cho chúng con uống quá nhiều thuốc bổ. Giờ Toán nào, chúng con cũng được cười hết cỡ.
Bố hay hỏi: “Nghe rõ ko?” cuối mỗi phần bố giảng. Mỗi khi thấy mặt chúng con nghệch ra, bố lắc lắc cái đầu rất ngộ, mắt bố cũng xoay xoay theo cùng với giọng nói nghe rất buồn cười: “Hơ hơ hơ.... Không hiểu gì hết”. Lúc đó, tụi con thấy bố vui tính quá chừng và y như rằng mỗi lần bố làm vậy là mỗi lần lớp được một bữa cười đau bụng.
Bố hay bảo chúng con là “34 tên xâm lược. Chết chưa.”. Đôi khi những câu nói cụt ngủn, không đầu không đuôi của bố làm chúng con cười miết. Có những câu nói cùng những điệu bộ đã thành bản quyền của bố và trở nên bất tử với tụi con. “Hiểu ko, hiểu. Làm được không, khônggg......”. “Bạn làm được không, được. Có điểm không, khônggg.......”.....Những câu kiểu tu từ của bố cùng điệu cười khà khà và khuôn mặt hơi nghệch ra của bố làm chúng con nhớ mãi. Cho đến tận bây giờ khi đã vào hết ĐH, 34 đứa con đều mong một lần được nghe lại giọng nói của bố lúc ấy cùng gương mặt rất hài hước của bố.
Có thể với nhiều người khác, cách gọi học trò “tụi bây”, “mấy người” có thể gây phản cảm nhưng chúng con thích bố gọi như vậy lắm ạ. Tuy chưa bao giờ bố gọi 34 tên xâm lược là con nhưng qua cách gọi của bố chúng con biết bố yêu chúng con nhiều lắm. Nhiều khi buồn buồn bố bảo: “Tụi bây đang chịu sự đàn áp của đế quốc Mỹ. “. Bố nói vậy thôi chứ chưa bao giờ chúng con thấy bố giống “đế quốc Mỹ” hay “phát xít” gì hết.
Bố giống nhân vật cụ Mết trong tác phẩm “Rừng xà nu” ở một điểm là chưa bao giờ khen ai “Giỏi”, cùng lắm chỉ một chữ “Được!”. Học với bố, chúng con “được” chê nhiều chưa từng thấy, nào là “Dốt tàn canh giá lạnh”, “Dốt quá.a..a...”, “Thôi xuống đi chị ba, dốt quá đi.”. Ai hơi lì ráng trụ lai trên bảng dù chưa làm ra bài đều bị bố chọc: “Chị ba này có tinh thần bất khuất. Thôi xuống đi. Quả, sao chưa chịu xuống. Xuống đi, tui sửa cho chị ba thấy nè”. Bạn nào đầu hơi xù xù, bố trêu: “Học nhiều quá đầu bù tóc rồi nè. Học cho lắm, càng học càng dốt nè.” rồi sau đó lại nói về việc học nhiều nhưng không có hiệu quả. Bố phân biệt giữa ngu và dốt: “Ngu là sao? Dốt là sao? Hai cái đó khác nhau à nhen. Mấy người đừng tưởng giống nhau à. Không học hành gì hết nên ngu, còn dốt là do học mà không biết gì cả”. Những ngày đầu nghe bố “chửi” dốt tụi con thấy ngán bố quá chừng. Sau này, chúng con biết đằng sau những lời chê bai là cả tình yêu thương bố dành cho chúng con, là cả sự lo lắng của bố trước những sai sót không đáng có của tụi con nhất là khi những kì thi quan trọng sắp đến gần, là cả sự chăm chút để đàn con yêu quý ngày một học tốt hơn. Chê cũng là một cách để khuyến khích chúng con không ngừng học tập và cảnh giác chúng con không được chủ quan phải không bố. Cảm ơn bố đã chê chúng con dốt thật nhiều để giờ 34 đứa đều đạt được ước mơ vào ĐH của mình.
Bố ơi,
Chúng con nhớ lắm những bài giảng dí dỏm của bố. Chúng con nhớ có lần bố dạy về sự hội tụ, bố đã minh chứng như sau: “Mấy em biết điểm hội tụ của dân Quy Nhơn mình là ở đâu không? Ở nghĩa trang Bùi Thị Xuân. Hơ hơ, không đúng sao. Ai rồi cũng hội tụ chỗ đó, nhất là Tết này, ai muốn sớm hội tụ thì đua xe, lạng lách là được rầu.”. Chúng con nhớ những cách vi von so sánh của bố khi học về tiệm cận, tính lồi lõm, phương trình mặt phẳng, đường thẳng trong không gian..... Kèm theo cách giảng bài có một không hai đó là nụ cười thật tươi của bố, là tiếng nẫu đặc trưng của Bình Định cùng vài cái bĩu môi hay làm bộ mặt dài thườn thượt.
Không biết tại sao mà thầy cô nào cũng lo chúng con không đậu ĐH cao bằng các lớp chuyên Anh khác và bố cũng vậy. Bố hay nói gở với tụi con: “Thâu rầu, rớt rầu con. Dzìa nhà chuẩn bị việc làm đi là dzừa.” “Tui nói không sai đâu, mấy người cứ coi đi là biết, tui nói ai không vượt quá mấy điểm là chắc chắn sẽ không bao giờ vượt qua. Ò, tui trù vậy đó. Coi thử có đúng không nhen.”. Bố sửa từng chút từng chút một cách trình bày cũng như chữ viết của mỗi người. Bố hay la khi chúng con bắt đầu làm bài mà không ghi lời giải: “Thấy con này/ thằng này bất lịch sự không, vào nhà người ta mà không chịu gõ cửa.”. Với những bạn học đội tuyển bố luôn bảo: “Rớt rầu con.” Rồi như sợ tụi con rớt thiệt, bố giao một xấp đề thi thử và đề dự bị bắt tụi con về làm trong những ngày nghỉ Tết. Ban đầu tụi con thấy bố kì quá, thấy bố kinh khủng thiệt nhưng sau tụi con đã hiểu ra, bố bảo vậy và làm như thế để chúng con biết rằng cánh cửa vào ĐH có thể khép lại với tụi con bất kì lúc nào chỉ vì sai sót nhỏ và chỉ mở ra với những ai chuyên cần, để tụi đội tuyển cố gắng bù đắp kiến thức sau những ngày tập trung thi QG.
Không chỉ truyền đạt khối lượng kiến thức đủ để tụi con bước vào các kì thi quan trọng, bố còn chỉ cho chúng con cách học hiệu quả. Theo bố, nếu chúng con không thể giảng lại bài đã học cho người khác thì coi như là chúng con không hiểu gì cả. Bố là người chủ trương không bao giờ được học tủ. Riêng con, đứa thay mặt gia đình Ak7 viết những dòng này sẽ không bao giờ quên lúc thầy kể câu chuyện “nấu cháo heo” khi tụi con có ý định học tủ môn Văn trước khi thi thử đợt 1: “Ví dụ như là con Ngọc ở chợ lớn ra muợn bà bán thit heo cái đầu heo: “Cô cho con muợn chút nhan”, rồi nó dzìa nấu cái đầu heo, lấy nuớc nấu cháo heo, rầu trả y nguyên cái đầu heo cho bả. Dzậy là có cháo heo mà ko tốn tiền……!!” Có thể đây là câu nói đùa của bố nhưng cũng có thể chúng con vẫn chưa nhận ra ẩn ý đằng sau những câu nói như vậy. Chỉ biết rằng bố luôn muốn chúng con học thật đều và ôn tập thật kĩ.
Với chúng con, bố còn là người tư vấn cực kì lí tưởng. Chúng con được hiểu thêm về lĩnh vực từ khoa học đến đời sống thường ngày. Chúng con có cái nhìn cụ thể và thiết thực hơn khi chọn ngành, chọn nghề và chọn trường để thi. Bố là người đầu tiên có lời khuyên học ĐH DL. Bố bảo những học trò có hoàn cảnh khó khăn của bố đều được bố khuyên thi vào các trường bán công và tư lập dù các anh chị đó dư sức vào các trường công ở hàng top. Bố giải thích rằng khi mình vào DL hoặc BC, nghiễm nhiên mình sẽ trở thành người học giỏi nhất và tất nhiên sẽ có được học bổng hàng tháng mà học bổng đó rất cần để trang trải bớt tiền tiêu dùng trong cuộc sống hàng ngày...... Chúng con ai nấy đều công nhận rằng bố tư vấn, lí giải còn hay hơn các thầy trong ban tư vấn mùa thi nữa. Bố đã không ngần ngại bỏ hết 2 tiết quý giá để chia sẻ suy nghĩ và quan niệm của mình. Bố ơi, bố có biết không, từ ngày hôm đó, chúng con không còn coi bố chỉ là người thầy dạy Toán mà là một người bố thứ 2 – người luôn chăm lo việc học tập và chọn nghề, chọn trường cho chúng con.
Ngày 5 – 5 ấy, chúng con đã dành tặng bố một cái bánh kem không to lắm cùng một tấm thiệp có đầy đủ chữ kí của 34 đứa con. Đó là lần đầu tiên chúng con xin phép được gọi tiếng bố, là lần thứ hai chúng con nói lời cảm ơn đến những gì bố đã dành cho chúng con. Bố đọc thiệp và hình như theo quan sát của chúng con, bố đã cố giấu đi những giọt nước mắt. Bố đến từng bàn một mời chúng con cùng ăn bánh kem với bố. Bố ơi, chúng con sẽ nhớ mãi ngày đó.
Thời gian nhanh thật, bố nhỉ. 17 – 5 là ngày cuối cùng chúng con được học ở trường, được ngồi ở chỗ thân quen và cũng là ngày cuối cùng chúng con được nhìn bố trong lớp học thân quen. Ngày ấy, tiết Toán là tiết cuối cùng, 4 tiết đầu chúng con chỉ kí lên áo và thầy cô chỉ ghi lưu bút chứ không học và cũng không dạy. Bố bước vào, khác với mọi ngày vẫn hay có vài câu châm chọc, bố ghi lên bảng đề tham khảo. Mặc cho chúng con ở dưới này hát hò, hết “Lớp chúng mình rất rất vui” đến “Đường đến đỉnh vinh quang” và cuối cùng là những lời ca: “ Thưa thầy, con đã thuộc bài học đầu tiên Trên bục giảng có bụi phấn bay bay trên tóc thầy.....” “Khi thầy viết bảng, bụi phấn rơi rơi. Có hạt bụi nào rơi trên bục giảng. Có hạt bụi nào bay trên tóc thầy.....”. Và không ít đứa đã bật khóc. Chúng con nhìn thấy đôi vai bố run run, dường như bố đang kiềm nén sự xúc động. Cuối cùng, bố chậm rãi nói: “Vậy là mấy em đã hết 1000 ngày bị đế quốc Mỹ đàn áp rồi. Giờ sướng rồi”. Không, bố ơi, chúng con muốn được bố “đô hộ, đàn áp” mãi bố ạ. Bố bảo 1000 ngày thấy vậy mà nhanh ghê. Nếu như ngày đầu học bố chúng con muốn 1000 ngày qua mau cho rồi thì giờ chúng con muốn không chỉ 1000 ngày mà mãi mãi sẽ được học bố. Chúng con biết bố lúc đó buồn lắm nhưng vẫn cố để nụ cười trên môi. Rồi bố khuyên tụi con ráng ôn tập để thi cho tốt. Bố từ chối không kí trên lưu bút vì bố nghĩ tất cả sẽ phai nhạt dần. Không khí lúc đó thật buồn phải không bố. Lúc đó, 34 đứa đã cố níu kéo thời gian để nhìn bố lâu hơn, ngắm “cây thiết bảng” của bố lâu hơn. Đêm chia tay cuối cấp, Chung bật khóc khi từ nay sẽ không còn học bố. Bố vỗ về an ủi rồi dùng nụ cười để che đi niềm xúc động. Bố bảo chụp hình bố với lớp để lưu lại kỉ niệm cho vui. Và giờ khi đã vào ĐH, mỗi lần xem hình lớp, đứa nào cũng thấy nhớ bố kinh khủng.
Bố ơi, chúng con sẽ không quên ngày đến nhà bố sau khi có điểm thi ĐH. Bố nói đùa: “Buồn dữ bây, năm sau không còn ai học thêm tui nữa rồi”. Chúng con biết ẩn trong những câu nói: “Dốt tè, làm bài có 8điểm à” là niềm vui sướng. Dường như điểm thi môn Toán năm nay của lớp mình rất khả quan. Vậy là chúng con một phần nào đã đền đáp được công dạy dỗ, chỉ bảo lo lắng của bố rồi. Sau này, chắc chắn bố sẽ nhận được nhiều món quà bất ngờ từ 34 đứa con đấy.
Thư dài quá rồi, phải không bố. Sẽ chẳng bao giờ nói hết tình cảm chúng con dành cho bố đâu. Quy Nhơn đang trở lạnh, bố nhớ mặc áo ấm và giữ gìn sức khỏe nha bố. Chúng con sẽ không bao giờ quên những kỉ niệm vui buồn cùng những phút giây được học với bố. Một ngày nào đó, chúng con lại tụ tập ở nhà bố và bố sẽ chê tụi con là dốt nữa bố nhé. Chúng con thèm nghe giọng nói của bố quá. Chúng con yêu bố nhiều nhiều nhiều lắm.
Kính chúc bố của chúng con mãi vui tính như bây giờ và luôn luôn khỏe mạnh.
Tập thể Anh khóa 7
__________________
10 years passed...Father And Mother I Love You

Tập trung cho nhiệm vụ mới sắp tới

Tuyên chiến....
nhoc Miko is offline   Reply With Quote
Old 19-11-2008   #229 (permalink)
Eliter
 
nhoc Miko's Avatar
 
Join Date: Aug 2007
Age: 20
Posts: 375
Thanks: 1,125
Thanked 325 Times in 107 Posts
Rep Power: 33
nhoc Miko is a jewel in the roughnhoc Miko is a jewel in the roughnhoc Miko is a jewel in the roughnhoc Miko is a jewel in the roughnhoc Miko is a jewel in the roughnhoc Miko is a jewel in the roughnhoc Miko is a jewel in the rough
Re: Nhật ký lớp Anh K7(2005_2008)

Vài hình ảnh đáng yêu trong ngày sinh nhật của bố.










__________________
10 years passed...Father And Mother I Love You

Tập trung cho nhiệm vụ mới sắp tới

Tuyên chiến....
nhoc Miko is offline   Reply With Quote
Old 20-11-2008   #230 (permalink)
minmeo
Guest
 
Posts: n/a
Smile Re: Nhật ký lớp Anh K7(2005_2008)

Quote:
Originally Posted by Mario View Post
Những khám phá thú vị về thầy Em
Rồi qua thời gian mình phát hiện thấy ông thầy EM này có cái gì rất hay hay,mà mình không thể nắm bắt rõ ràng.

Có lẽ nổi bật nhất trong tính cách khác thường mà Mario nhận thấy ở thầy là thầy rất hay móc mỉa với giọng điệu đầy mỉa mai châm biếm.Nhóc Miko liên tưởng thầy đến Hoàng trong ĐÔI MẮT.Công nhận đúng thiệt!Thầy rất có khiếu phê phán đả kích cái gì.Mario nghĩ nếu thầy là nhà văn có thể thành công ở lĩnh vực trào phúng.Mà biết đâu thầy có thể viết nên những tác phẩm ngang tầm với SỐ ĐỎ của Vũ Trọng Phụng cũng nên.
Thầy rất hay nói về những tiêu cực trong XH bằng cái giọng “khỉnh khỉnh” rồi không biết vô tình hay cố ‎ ý thầy luôn nhắc cả lớp một câu là: “Thầy nói zậy thôi chữ mấy anh mấy chị đừng có nghĩ tui phản động nghen”.Thế là cả lớp đứa nào cũng cười vì thực tình trong trường này chỉ có mình thầy mới dám nói như vậy .Mario không biết thầy có dám nói với người lớn như vậy không, mà sao cứ đi “đầu độc” lũ học trò đầu óc trong sáng.
Lúc học,chắc cả 34 đứa đều nhớ đến cụm từ đặc trưng nhất của thầy là: “đại để thế”.Mỗi lần cố gắng giải thích cái gì nhưng không tìm ra được từ gì hay hơn,bao giờ thầy cũng kết thúc bằng cum từ: “…đại để thế zẫy nghen”.Tâm đắc nhất câu này vì có thể nói nó hội tụ đầy đủ cá tính của thầy Em:sắc sảo và chua cay.

Thầy rất hay nói đùa mà chính xác hơn, theo Mario la nói bậy.Cô Thoa đã từng nói với Mario là:"]"Chu cha cái ông thầy EM là cái ông bậy bạ nhất trường.Ổng còn chọc cả giáo viên nữa chứ đừng nói mấy đứa"
VD như thầy nói: "]“Anh Sơn phấn đấu học để làm bác sĩ phụ khoa hả?”cả 34 cái miệng lăn ra cười.Chính những lúc như vậy làm cả lớp đều thấy thầy hay hay.Mario không còn sợ thầy như trước nữa.
Có lần thằng QUÂN lên bảng dò bài,thầy chỉ thẳng vào bụng nó nói: “Anh định cho thầy xem “rúng” của anh hẻ?”.Cả lớp cười chảy nước miếng. Còn thằng QUÂN thọc tay ngay vào lưng quần,sửa áo lại trược 34 cặp mắt đang ngỡ ngàng (tính cả mắt thầy nữa).Không biết mấy đứa khác nghĩ sao chứ Mario chưa bao giờ thấymột ông thầy nào “thẳng thắn” đến vậy mà cũng chưa thầy một đứa con trai nào “‎ ý tứ” như thằng QUÂN[COLOR="(thọc tay vào,chọt chọt...Làm gì trong quần nó thì có trời mới biết)Cuối cùng thầy bắt nó ra WC sửa lại.Sau đó thầy nói một tràng về cái “rúng”. Thầy nói:
"]“Mình đâu có muồn nhìn rúng người ta làm gì mà nó cứ đập vào mắt mình thì mình phải nhìn chứ làm sao được.Đẹp đẽ gì chỗ đó chớ!”-----Hết biết luôn.Đứa nào cũng vừa thấy cười vừa dị cho .Chưa bao giờ Mario nghĩ có ông thầy hiệu phó đường hoàng có vẻ lạnh lùng như thầy Em lại có những phút nói những đề tài không liên quan dến khoa học như vậy.Nói trắng ra la những đề tài rất “phàm tục”.Nhưng ngĩ lại thì Vui thật vui.!!!

Có lẽ kể như vậy khiến nhiều người nghĩ 12 ANH ghét thầy lắm.nhưng thực ra không phải zậy.Ở lâu mới biết thầy là người rất cá tính và điều đó làm 34 đứa đều ấn tượng. Cái cách thầy móc mỉa hs luôn làm cho mấy đứa vui hơn,thoải mái hơn.Đằng sau cái vẻ lạnh lùng đó,thầy hay đùa,hay giỡn mỗi khi thấy mấy đứa có vẻ mệt mỏi.Trong một câu nói của thầy có thể đả kích đến nhiều đối tượng.Tiết học của thầy Em đối với Mario không còn sợ sệt như trước nữa.Vừa chọc thằng DUY thầy có thể chuyển sang thăng SƠN bất kỳ lúc nào.
Mario không biết vì sao Mario thừơng là nạn nhân của những câu nói đùa của thầy.Nhiều lắm mà giờ quên hết rồi. Đây là một trong số rất nhiều lần đó.Thầy nói:
Bạn Thảo hỏi thầy :Em có xinh không?
Thầy trả lời:Em rất dễ thương,chỉ tội cái hơi lùn

Thầy nói y như thật,tất cả chỉ là kết quả của trí tưởng tượng phong phú của thầy.Lúc đó Mario không biết mình nên cắt cái mặt mình vứt đi đâu nữa!!
Cách thầy nói,cười,giọng điệu,nhếch mép,…đều phối hợp rất ăn ‎ ý mỗi khi muốn châm biếm đứa nào.Cái này phải gọi là tài.
Có lần đang trong giờ chuẩn bị phát đề thi môn TOÁN Tốt nghiệp,con THẢO ĐÀO nói với Mario : “Thầy ĐỖ EM chảnh ghê ó mày.Tao thích người như thầy ghê: cá tính mà nói chuyện hay ghê luôn”…Thế là 2 đứa ngồi khen thầy EM hết lời.
Một điều Mario nhận thấy là: Thầy Em ít “nổ”hơn Mr Bắc.Chưa bao giờ thấy thầy nói câu nào có ‎ ý mình là hiệu phó của trường.Còn Mr Bắc đi đến đâu là: “trường ta có truyền thống dạy và học”.Mỗi lần như vậy là tụi học trò bên dưới cười hố hố,còn thầy cô có cười thầm trong bụng không thì có trời mới biết!

Đợt ôn thi TN,thầy thực hiện kế hoạch càng quét. Đây là dịp để lớp 12 A thể hiện mình là những kẻ cứng đầu thực sự.Thầy cứ đè cổ mấy đứa con trai ra dò bài.Có lẽ thầy nghĩ tụi nó lười học,còn con gái chăm hơn. Nhưng kì thực thầy sai lầm trầm trọng rồi thầy ơi!. Tụi con gái chỉ vờ thế thôi. Biết thầy nghĩ vậy,Mario đâu có chịu học đâu.

Thằng DUY bị thầy bắt lên bảng 10 lần thì đã đến 9,9 lần không thuộc bài.Công nhận thằng này lì thiệt. Lì đến nỗi thầy phải chỉ mặt nó,nói lắp bắp: “Anh.anh.anh,từ hồi giờ tui chưa thấy một ai như anh”. Thầy phải bất lực với nó.
Thằng QUÂN thì đỡ hơn chút,có lẽ do má nó bắt nó học nên lên bảng 10 lần thì nó cũng thuộc được 2 lần.
Thằng HOÀI BỊNH thì chảnh dễ sợ.Lúc nào nó cùng dở quẻ học quốc gia để viện cớ chưa học bài. Có lần thầy bắt nó đọc thuộc bài: “Enxa ngồi trước gương soi”.Đứa nào cũng hiểu rõ ràng thầy đang dồn nó vào bước đường cùng,vì cái bài đó Mario chắc gì nhớ rõ cái đề không nữa là học thuộc thơ.!Thế là nó đành phải chép phạt.
Nói chung học sinh 12 ATB đứa nào cũng “siêng” hết trơn.
Mario không biết tại sao mình lại ấn tượng về thầy Em như vậy.Những hình ảnh,câu nói đùa của thầy bây giờ vẫn còn hiện lên rõ mồn một.

Những ngày ôn thi ĐH,tất cả đều cảm nhận ở thầy cái gì quyến luyến và gắn bó qua cách nói chuyện đầy châm chọc của thầy. Có lẽ dù mai này đi đâu tụi em cũng khó mà tìm thấy người thầy cá tính như thầy!!:



P/S :24giờ 40 phút. mà em bị má la bắt đi ngủ.Mai chắc dậy không nổi! Chắc có lẽ vì thầy la thầy EM nên em mới bỏ nhiều công sức như zậy!


MARIO_NẤM LÙN
Thực sự mà nói bài của nhóc Mario quá hay.Bọn mày ko biết là tao cuời nhiều như thế nào khi tao đọc nó đâu.Tự nhiên đang ngồi đọc ở nhà mà t muốn bay lên trường ngay lập tức để gặp lại thầy Em và tất cả các thầy cô thân yêu của ngôi trường mà tao thương nhất.Mặc dù tham gia Lssf hơi muộn nhưng t nghĩ là những dòng chữ này của t sẽ góp phần động viên nhóc Thảo tiếp tục viết bài để post lên dd.Công nhận là nó viết hay thiệt đó.Cực kì cảm xúc.Tao đọc mà ước sao thời gian quay trở lại để tao cùng bọn mày lại có thể đi học có thể cùng nhau cười đùa cùng nhau hồi hộp lo lắng khi kì thi đến và để cùng nhau xây đắp thêm những kỉ niệm,những câu chuyện vẫn còn đang dang dở.....

Last edited by shadow_number0; 21-11-2008 at 04:26 PM.
  Reply With Quote
Reply

Bookmarks

Thread Tools
Display Modes

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is Off
Trackbacks are On
Pingbacks are On
Refbacks are On



All times are GMT +7. The time now is 05:14 AM.
Phát triển bởi thành viên LSSF ™ 2007
Powered by vBulletin® Version 3.8.4
Copyright ©2000 - 2010, Jelsoft Enterprises Ltd.
Xem tốt nhất ở độ phần giải lớn hơn 1024x768 với trình duyệt Firefox và Adobe Flash Player
Get Firefox Now Get Adobe Flash Player Now