
until
28-03-2008
|
Mục tiêu mới
Thanks: 1,207
Thanked 1,289 Times in 428 Posts
|
Re: Nhật ký lớp Anh K7(2005_2008)
Quote:
Originally Posted by nhoc Miko
28 Tết
Con Ngọc đang ăn sáng bỗng nghe điện thoại reo. Bên kia đầu dây là tiếng khóc:"Mày ơi, mày biết tin gì chưa Ngọc?" "Sao vậy mày Diễm?" "Vân..Vân bị tai nạn mày ơi, nghe nói bị nặng lắm, bị ở phần đầu....Hình như nằm ở bệnh viện tâm thần." "Chết, giờ sao. Tao với mày đi nhanh mày." "Nhưng mà trên đó phải có phụ huynh đi theo, chỗ cầu sông Ngang mà. Không biết chuyển về bệnh viện tỉnh chưa. Để tao hỏi lại. Mà mày đừng cho nhiều đứa biết nhan, mẹ Vân đang sốc lắm."
9h sáng, 2 đứa lọc cọc đạp xe lên BV tỉnh. Cả hai đều không biết chỗ nằm của Vân, cứ nhìn vào khoa chấn thương. Chợt có tiếng gọi:"Ngọc ơi, Diễm ơi," Quay đầu lại thấy mẹ Vân. Mới có một đêm mà thấy cô xuống sức quá. Cô khóc, từng tiếng nấc nghẹn ngào:"Vân nằm trong kia kìa con. Cô khổ quá con ơi. Cô đâu có làm gì mà sao nhà cô toàn gặp chuyện không may... Cô...Vân bị rách vùng mặt đó con. Giờ khuôn mặt nó bị băng lại. Hiện giờ cô cũng chưa vào thăm Vân được..." Tự nhiên hai đứa thấy lòng quặn lại, nước mắt tuôn ra trên khuôn mặt. Với Ngọc, đó là cả sự hối hận bởi mới hôm qua nó còn cãi nhau với Vân. Với Diễm đó là sự đau xót bởi Vân đã ngồi cạnh Diễm từ nhiêu năm rồi... 1 tiếng sau, không biết ai thông tin, vài đứa khác cũng đến. Mắt đứa nào cũng đỏ hoe nhưng cố giấu đi. Tụi nó không muốn cô nhìn thấy bởi cô đã chịu quá nhiều nỗi đau. Mẹ Vân bảo:"Thôi các con về đi để ba mẹ lo. Cô cảm ơn các con. Cô sẽ báo cho các con về Vân. Mà nè, đừang thương Vân qua mà tết nhất vào bệnh viện thăm bạn nhan, gia đình các con kiêng cữ đó." 8 đứa ra về trong sự im lặng, lòng thầm cầu nguyện:"Vân ơi, mày phải sống, phải vượt qua nhan mày.". Một cái tết buồn được báo trước...Lớp trưởng ơi!
|
Chuyện này trước đây hôm họp lớp,lên nhà cô giáo chủ nhiệm,xquang có nghe cô kể.Hôm bữa lên nhà black chơi mới biết là Vân(là mem LSSF  ,hồi năm học 11 có lần được ku nào đó post bài giới thiệu. ).Sau vụ này,V dường như có bị nhiều ảnh hưởng ...
Mấy năm gần đây,hs trường mình nhiều người bị tai nạn quá.
|
|
|

until
|
29-03-2008
|
Elite Member
Thanks: 1,047
Thanked 308 Times in 100 Posts
|
Re: Nhật ký lớp Anh K7(2005_2008)
Mùng 5 Tết
Vậy là lớp mình đứa nào cũng biết chuyện Vân hết rồi. Đứa nào cũng buồn. Mai đi học lại rồi mà giờ lớp trưởng vẫn còn nằm đó... QUy định của BV hơi khắt khe, phải đi lúc 6h sáng hoặc 10 giờ đêm. Sáng nay, con Ngọc cùng Thi, lớp Lý vào thăm. Vân là lớp trưởng suốt 4 năm cấp 2 của tụi nó. Vân nằm ở tầng trên, vẫn mê man. Mẹ Vân lại tâm sự trong nước mắt:"cô không dám về nhà đâu con. Nhìn mọi thứ của Vân cô không sao bình tĩnh được. Mà con thấy trước nhà cô là trường học rồi đó. Thấy học trò đi học, cô... cô... đau lắm con ơi". Rồi cô kể về việc tại sao Vân hay bực mình nhăn nhó với lớp, cô kể rất nhiều...... Nhìn từng giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt cô, 2 đứa đành quay qua chỗ khác lén chùi nước mắt. "Cô ráng giữ gìn sức khỏ nhan cô. Mình còn phải nuôi bạn lâu dài mà"...
Mùng 6 tết
Chiếc ghế bàn 2 dãy giữa vắng một người. Lớp quen có con nhỏ lớp trưởng ngồi đó cầm sổ đầu bài ghi ghi rồi. Tự nhiên thấy buồn. Tiết AV, cô Thoa vào lớp, cô nói:"Không có Vân thấy buồn hén" rồi cô cũng khóc. Đây là lần đầu tiên lớp thấy cô khóc. Tết năm nay cô đã ở trong bệnh viện cùng mẹ Vân lu6on kể từ giây phút Vân bị đưa vào BV. Đêm Vân vào phòng cấp cứu, cô và chú ngồi chờ đến 2h sáng. Ngày nào cô cũng vào BV 2 lần dù tờ mờ sáng hay đã tối lắm rồi. Thương cô quá, thương Vân nữa. Ráng bình phục, mày nhé!
Mùng 10
Mấy hôm nay nghe cô nói Vân đỡ hơn rồi, đã tỉnh rồi nhưng vẫn còn ngớ ngớ. Cô bảo Vân lúc này giống như trẻ con lắm. Thấy cô đến, Vân níu áo:"đừng chơi với mấy người kia nhan. Họ dữ lắm". "Họ" chính là dì và cậu của Vân vì quá lo cho nhỏ nên ép nhỏ ăn. Cô nói:"Ngộ lắm nhan, lúc mẹ vân hỏi:Con có biết từ AV này không, nó bảo:"Mẹ nói con Ngọc nó chỉ cho? Mẹ kêu nó vào ôn bài với con.". . Lúc cô hỏi nó còn nhớ sổ đầu bài không, nó bảo:"Có phải quyển sổ để ghi tên bài không cô? Cô giao cho con Ngọc đi cô" Cô cứ nghĩ là Vân sẽ nhắc đến Diễm nhiều chứ vì thấy tụi này ngồi với nhau hơn 4 năm rồi ai dè cái gì nó cũng Ngọc hết."
Sáng nay, Ngọc vào thăm Vân cùng với mẹ Đạt. Vân tỉnh rồi, trông nó cũng không khác xưa mấy. Nó nắm chặt tay Ngọc nói:"còn mấy ngày nữa là đến tháng 3 mày?" rồi hỏi tùm lum. Ngọc, Đạt nghe không hiểu mô tê gì hết nhưng cũng ừ cho nhỏ vui. Thấy thương nó ghê. Nó cười vô tư như trẻ con vậy. Ráng lên nhan mày...
Mùng 12
Hình như lớp mình vào thăm nó gần hết lớp rồi. Thấy nó hồng hào hơn đứa nào cũng mừng. Hết mừng rồi lại lo, lo nó nghĩ về vết sẹo...
Đầu tháng3/2007
Vân xuất viện nhưng vẫn còn nằm ở nhà. Mấy bữa nay lớp quen với việc Ajuma Vi làm lớp trưởng kiêm bí thư rồi, cũng quen thấy Nòng Nọc vừa lầm bầm đếm tiền vừa viết sổ đầu bài.... Mẹ Vân nói với Ngọc là Vân ở nhà buồn hay khóc. Vậy là lớp bắt đầu chia nhau đến thăm nó. Không biết lúc đó nó vui còn ban đêm có khóc thầm không nữa. Chỉ sợ ảnh hưởng đến thần kinh của nó thôi....
14/03/07
Vân đi học lại. Lớp vui mừng lắm. Thế nhưng sức khỏe của Vân còn yếu. Học chừng 2 tiết nó phải bỏ ra ngoài. Và Vân cũng bắt đầu khó chịu hơn.....
Last edited by nhoc Miko; 30-03-2008 at 11:20 AM.
|
|
|

until
|
30-03-2008
|
Elite Member
Thanks: 1,047
Thanked 308 Times in 100 Posts
|
Re: Nhật ký lớp Anh K7(2005_2008)
24/3
Công việc chuẩn bị cho hội trại sắp tới về cơ bản là xong được khâu ăn uống, còn phần chính là trại thì đang đến hồi âm vô cực. Không thống nhất được ý kiến, lớp cũng không có giáo viên hướng dẫn luôn vì cô Thoa đang có bầu. Hic, thảm hại, 34 đứa mà hơn 1 triệu ý, cãi nhau rùm beng. Ajuma nói:"Chúng ta phải làm sao vừa đẹp vừa có giải" "Dẹp mày, nói vậy cũng nói. Làm ơn thực tế chút đi chị 2". Cả bọn nhao nhao. Rồi cuối cùng, lớp cũng đồng ý với ý kiến:"Mình làm chắc chắn sẽ không bằng mấy lớp có thầy hướng dẫn chỉ đạo. Với tinh thần vui là chính, mình làm sao mà nhìn vào là biết lớp mình. Chơi phong cách ma quỷ đi bà con." "Ò hén, hay đó tụi bây. Chơi luôn". Bắt đầu mua màu sơn, đặt làm nón, mua dĩa, sắm cây cọc. Chơi phong cách Hello Ween đọc lên nghe vừa giống Halloween vừa được hiểu:"Xin chào nữ hoàng". Lớp bắt đầu chia việc và làm..Ai cũng chờ đến ngày vui chơi.
Ngày 25/3
Sáng học có 2 tiết rồi thầy cô cho về. Cả sân trường rộn ràng thấy rõ. Đứa nào đứa nấy lo về nha chuẩn bị đồ đạc để overnight. 1h30phút, Nòng Nọc đến trường với vẻ mệt mỏi. Hồi sáng giờ nó có được nghỉ mchút nào đâu. Hết mua dây thừng, dây dù cho mấy thằng con trai buộc cọc đến mua rổ mây cho tụi kia trang trí. Nó ngửa mặt than trời:"Trời ơi, trời đã sinh ra con, sao còn sinh ra cái chức lớp phó đời sống". Trưa, nó phải đến chỗ thuê nồi xông và lò, tại về nhà lấy quần áo rồi lại phải lên trường. Bọn con trai thấy vậy cũng mệt, dầm mưa suốt chiều qua ngồi chẻ tre. Bọn con gái cũng lăng xăng phụ. Hơn bao giờ thấy lớp mình đến sớm hơn quy định và lại đoàn kết đến thế. Phần mũ nón và cờ riêng của lớp đã xong từ chiều hôm qua rồi. Đỡ được một phần. Thầy Hưng nhìn mấy cái mũ của lớp và cười:"Các cô này, quậy quá".
Trời nắng nóng, máu trong cơ thể cũng sôi lên luôn. Đứa nào mặt cũng hầm hầm. Thằng Hoài bỗng dưng tức giận:"Im hết coi, cứ léo nhéo hoài ai làm được". Mấy đứa con gái ngồi im re buộc dây. Đụng đến trùm rồi. Làm đã đời dựng cọc lên ko đc vì mắc cành cây. Hic, buồn thiệt. Cuối cùng xoay xở cũng dựng được cái cổng trại. Còn cái phần lều trại mới thảm chứ. Y chang cái chuồng vịt, nếu không muốn nói là còn thua nữa, lụp xụp, đụng vào cái cột là muốn sập luôn. Oh my god. Lớp dở khóc dở cười.
6h tối, trại mấy lớp kia sáng đèn còn trại lớp mình thì âm u. Anh 3 thằng Hoài đang ráng mắc bóng đèn. Thằng nào trông cũng mệt mỏi. "Bỏ đi Hoài ơi, lên ăn. Kệ, tụi mình sống trong bóng đêm càng hay chứ sao." 6h30 phút, cơm gà được đưa đến. Một cảnh tượng lộn xộn bày ra. Đứa nào cũng thi nhau nói thi nhau giành đồ ăn. "giờ ăn đến rồi, giờ ăn đến rồi". Cảnh tượng ngồi ăn trên cả hỗn độn. Ăn xong lo tức tốc dọn để mấy đứa kia còn tập múa sạp. Chân tay của mấy thằng con trai rã rời hết rồi. Nhưng vì lớp tụi nó cũng ráng. Đến hồi mặc áo dân tộc vào để điệu nhảy thêm có hồn thì thẳng Hoài la lên:"Tao tự tử đây, bây bắt con trai mặc áo có hoa như vậy hẻ?" Thằng Hí cũng la làng:"Mẹ ơi, còn đâu danh tiếng của con". Mấy thằng lớp khác cũng cười theo. 7h30, tập trung ở sân truớc khu E. Đống củi đã được dựng sẵn. Chen chúc. Nóng nực nhưng vui. Vân vui lắm vì nó đã thuyết phục được mẹ cho ở lại coi đốt lửa trại. Mở đầu bằng màn trình di6ẽn thời trang. Lớp mình chơi thời trang "rác rưởi". Thấy siêu mẫu đi uốn ẹo mà mắc cười quá chừng. Phần múa sạp của lớp ko ngờ đỉnh đến thế, được thiên hạ khen quá trời. Rồi khi lửa được đốt lên, cơn điên loạn bắt đầu. gái quê nắm tay Nòng Nọc, Nòng Nọc nắm tay Ngố, Ngố nắm tay TVy......... cùng nhau chạy xung quanh đống lửa. Vui dễ sợ. Chạy 5 vòng. Đứa nào cũng áo ướt đãm và bơ phờ. Con Nguyên trong lúc ngẫu hứng đá chân lên và :"Thôi rồi, dép ơi. Chân ơi, ở lại dép đi nhé!". Nguyên đối dép bay vào đống lửa. Con nhỏ la lên rồi phá lên cười.
10h tối, cô Thoa đem chè đến. Mấy ngày nay cô bị ón nghén nên hơi mệt nhưng vì lo cho lớp nên cô cũng ráng đến. "Ăn đi, coi chừng đói". "Cô khỏi lo, gì chứ chè là tụi em dứt sạch Cô ăn chung cho vui rồi về nghỉ đi cô." Ngồi ở dưới trại lớp mình, ban đầu tụi nó còn dị chứ sau thấy không lớp nào ăn uống thoải mái bằng mình nên vô tư cười nói.
10h rưỡi, lớp học trở thành động lắc. Nhạc nổi lên và bắt đầu lắc, bắt đầu nhảy. Thấy thầy nào đi qua là tụi nó kéo vào bắt nhảy chung. Hết thầy Hưng rồi đến thầy Hiếu, thầy nào cũng lè lưỡi."Quậy quá đi". Nhìều mems lớp khác cũng được kéo vào tham gia vào "vũ trường" này. Hét hết cỡ.
11h15, Nòng Nọc la làng, bảo dọn dẹp đi ngủ. Con này bị ví như mâm đại tổng quản. "Sớm mà, chơi overnight luôn". Rồi lớp bày sòng bài. Sa đọa đến thế đấy. 12h đêm, con Ngọc la:"Dẹp, đi ngủ. Đứa nào không ngủ để yên cho mấy bạn ngủ". Giờ chuyển sang coi phim ma. Tắt đèn tối om. 10 đứa vừa coi
vừa run. Khảong mười mấy đứa tham gia kể chuyện lãng. Mấy đứa còn lại ngủ ko được nhăn nhó. Phải đến 2h sáng, lớp mới bắt đầu im lặng.
To be continued...
|
|
|

until
|
30-03-2008

until
|
30-03-2008
|
Elite Member
Thanks: 1,047
Thanked 308 Times in 100 Posts
|
Re: Nhật ký lớp Anh K7(2005_2008)
Sáng 26/3
Mới 4h sáng mà thằng khỉ Tuấn của 11 Lý đã qua lớp la lên:"Dậy đi, sáng rồi". "Im mày, ồn ào biến coi.". Nói vậy chứ cũng đâu có đứa nào ngủ được đâu. Trường mình ồn ào suốt đêm mà. MÀ lớp chật cứng, đứa nào cũng nằm có nửa người à, ngồi dậy ê ẩm nên nhăn nhó tùm lum.
6h30 phút sáng, bánh mì đuợc đem đến. Lớp cũng dậy gần hết. Lục đục dọn rồi lăng xăng giành bánh mì. "Ăn lẹ tụi bây, còn tham gia trò chơi nữa".
9h sáng, cô Thoa lên trường. "Ngọc ơi, chuẩn bị nấu đồ ăn trưa đi con". "Trời ơi cô ơi, mới 9 h mà cô". "Nấu sớm cho tụi nó ăn, chơi nhiều nên đói rồi con.". Cô thật là, lúc nào cũng sợ học trò đói hết. Đám con gái bắt đầu bưng lò ra phía trại, bắt đầu bỏ lửa nướng thịt, nấu canh, mở bình ga nhỏ chiên phồng tôm. Chiên cái nào cô Thoa ăn ngay cái đó."Chết rồi, cô ăn vậy tụi con còn cái ăn không. Sao ở nhà cô không thèm mà lên đây cô thèm quá chừng." Cô vừa ăn vừa nói vậy khiến cả lũ cùng cười. Cô mình vô tư thật. Mùi thịt nướng thơm phức, làm thầy Thọ, thầy Đắc đi qua trầm trồ... Phần nấu canh mới vui nhất. Thằng Duy la lên:" Mấy người nấu canh hay nấu nước cho heo vậy? Xắt rau gì kì dữ?". Một nồi canh cỡ trăm người ăn còn không hết, cọng rau nào cũng to đùng.
11h, 8 phụ huynh đem 8 nồi cơm đến. LỚp chi mà sướng quá. Phụ huynh lo phần cơm đỡ phải nấu tiếp. Ở bên nhà để xe, MVi đang thi nấu ăn. Nghe đồn ngon lắm.
12h, "Ơm căn thôi bà con". Cả bọn ùa vào tranh nhau lấy chén, muỗng, đũa, tranh nhau bới cơm, chẳng khác gì nạn đói năm 1945. Ăn trong sự nóng nực nhưng đứa nào cũng thấy ngon hết.
Ăn xong, dọn dẹp mới là phần dễ điên nhất. Tùm lum tùm la. Dư hơn nửa nồi canh và 2 nồi cơm. Chén bát xếp một chồng. Cô cũng mệt mà trò cũng đuối. Nhưng vui. Đấy mới là tập thể.
Phần tráng miệng cũng lộn xộn không kém. Cái lớp mình lạ thiệt. Để bình thường không ai ăn đến lúc gọt trái cây ra là bắt đầu giành nhau, bắt đầu lừa nhau để lấy phần ăn. Đúng là ATB.
2h chiều, nghe man mán là lớp đạt giải nhì múa sạp và giải 3 nấu ăn. Mừng hết két. Trường thông báo các lớp tập trung xuống sân để chuẩn bị chơi kéo co, đi xe đạp chậm và đẩy bong bóng. "Lớp mình chơi cho vui, chắc không được gì đâu". Đúng thiệt, phần đua xe đạp chậm thua ngay từ bước đạp đầu tiên, phần chơi 2 người quay lưng cùng đẩy bong bóng cũng 1 rứa. Còn phần kéo co, phối hợp với lớp Sinh. Con Dỏm nói:"Bây cổ vũ tao cho vui. Làm sao thắng được lớp Lý" Ai dè, thắng 1 cách quá ư là nhẹ nhàng. Ngạc nhiên dễ sợ. Tiếp tục là lớp A1. Thấy tụi nó kéo với lớp Hóa 1 cách giằng co, nghĩ thế nào mình cũng bị thua ngay từ lúc mới giựt dây. Trời thương Anh_Sinh dễ sợ. Thắng luôn. Dỏm nói:"Mày véo má tao thử. Thắng thiệt na trời". Vậy là lần này không ai chê 2 lớp Anh, Sinh có thể trạng yếu rồi.
5h, kết thúc hội trại. Dọn dẹp muốn khùng luôn. Nhưng vì dọn tập thể nên cũng nhanh.
Cảm ơn trường đã cho chúng mình có những giây phút bên nhau vui vẻ đến thế. Cảm ơn thầy cô đã cho tụi con 2 ngày vui chơi xả láng. Cảm ơn tất cả...
|
|
|

until
|
30-03-2008
|
Elite Member
Thanks: 1,047
Thanked 308 Times in 100 Posts
|
Re: Nhật ký lớp Anh K7(2005_2008)
|
|
|

until
|
31-03-2008

until
|
31-03-2008

until
|
01-04-2008
|
Elite Member
Thanks: 1,047
Thanked 308 Times in 100 Posts
|
Re: Nhật ký lớp Anh K7(2005_2008)
|
|
|

until
|
03-04-2008
| Thread Tools |
|
|
| Display Modes |
Linear Mode
|
Posting Rules
|
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts
HTML code is Off
|
|
|
|