Khi nó lặng lẽ đứng đó chẳng ai hay mình đã vô tình gieo vào biết bao kỉ niệm...
Đến giờ màu đỏ thao thức ấy bất ngờ lặng yên, mãi mãi, ta mới thấy tiếc nhớ. Vô cùng!
Khi nó lặng lẽ đứng đó chẳng ai hay mình đã vô tình gieo vào biết bao kỉ niệm...
Đến giờ màu đỏ thao thức ấy bất ngờ lặng yên, mãi mãi, ta mới thấy tiếc nhớ. Vô cùng!
Có những ngày trời đất nhẹ thênh
Mây lang thang lênh đênh cùng gió...
Bookmarks