Bài dự thi “MIỀN ĐẤT TÔI YÊU”
MIỀN ĐẤT TRONG TRÁI TIM
Quy Nhơn, ngày…tháng…năm…
“Một lần chợt nghe quê quán tôi xưa
Giọng người gọi tôi nghe tiếng rất nhu mì
…
Dù thật lệ rơi tình không buồn mấy
Giật mình tỉnh ra ôi nắng lên rồi.”
Tiếng nhạc cất lên, lòng tôi cảm thấy xao xuyến. Bầu không khí hôm nay cũng bắt đầu se se lạnh. Có lẽ hai thứ này hợp lại làm cho người ta có cái cảm giác khắc khoải, một nỗi nhớ nhung: tôi nhớ quê.
Quê hương là gì? Tôi không thể trả lời được một câu trả lời thật hoàn chỉnh, bởi tôi đâu phải là một giáo sư, hay một nhà ngôn ngữ học để mà có thể định nghĩa chính xác hai chữ “quê hương”. Với tôi, quê hương đơn giản là nơi có con sông chảy qua dưới những rặng tre, nơi gia đình và bạn bè tôi đang sống, và hơn hết đó là nơi trái tim này luôn thổn thức hướng về.
Lúc trước, khi còn sống ở quê, quanh quất trong lũy tre, bên con sông trước nhà, hay chỉ trên cánh đồng xanh rì, tôi thật chẳng thấy cái gì mà các nhà thơi vẫn gọi là đẹp. Nhưng giờ đây, tôi hiểu rằng quê hương không đẹp khi chỉ nhìn qua đôi mắt mà nó đẹp khi nhìn bằng cả trái tim. Có lẽ khi người ta ở xa hay thiếu một thứ gì đó, người ta mới cảm thấy nó đẹp và quan trọng đến mức nào, nhưng như thế là muộn. Thực sự lúc này tôi cũng ở trong trường hợp muộn màng ấy. Bây giờ nhìn lũy tre mới thật là đẹp, tôi muốn nhìn nó, muốn nghe những tiếng kẽo kẹt, muốn nhìn cánh đồng xanh rì gợn từng đợt từng đợt sóng như nỗi nhớ hết lớp này đến lớp khác mãi miên man không bao giờ dứt trong tâm trí tôi. Tôi muốn hít một hơi thật sâu không khí của những cánh đồng xanh, mát mẻ và khoan khoái lạ kì. Và muốn nhìn ngắm những ngọn núi xa xăm đẹp như thơ trong ánh chiều tà, bầu trời màu hung hung đỏ quyện lên màu của cỏ cây, một bản pha màu tuyệt hảo của một nghệ sĩ thiên tài. Đáng lẽ ra tôi phải nhận ra vẻ đẹp ấy sớm hơn mới phải. Tôi nhớ quê. Cuộc đời đầy những bất ngờ, đừng bao giờ bỏ quên những thứ quanh mình. Hãy yêu chúng, trân trọng chúng, chứ đừng nhìn chúng và yêu chúng qua lăng kính của kí ức. “Khi ta ở chỉ là nơi đất ở, khi ta đi đất đã hóa tâm hồn”.
Trong cảnh đêm khuya này, tôi thèm cái không khí yên ả, pha với những tiếng ếch nhái kêu, những tiếng đó giờ quả thật là một sự xa xỉ khi tôi ở đây. Tôi nhìn ra khung cửa sổ trông ngóng nhưng những gì tôi nhìn thấy được chỉ là bóng tối, bóng tối và một nỗi buồn da diết mà thôi! Cái vòng lẩn quẩn cứ bao lấy tôi. Buồn, rồi nhớ, nhớ rồi lại buồn thêm.
Đêm đã khuya, đã đến lúc tôi phải ngủ. Khi gập trang nhật kí này lại, tôi muốn mơ về quá khứ và trong giấc mơ ấy, tôi muốn nói rằng: “Tôi yêu em, quê hương của tôi!”
Lê Ngọc Tuấn – 11A2
Bookmarks