Con Zoi cũng được ấy nhỉ, cũng còn nhớ tới chi Vy với thèng cu Dũng này.
Nhưng mà chắc ta cho Zoi diệt chủng luôn quá, sao Zoi lại kiu ta với thèng D là : Cặp đôi 1 thời hả?????.Đáng lí phải là CẶP ĐÔI TUYỆT VỜI QUÁ XÁ LỊ .Con Zoi làm ta dễ sợ giận quá.....
Nhưng mà nhắc tới thèng Dũng lụ đạn tau đây cũng sụt sịt nhớ nó quá.Nhớ lúc tau với nó thi Cặp đôi đẹp nhất gì đó do mấy cô thực tập bày ra.Thiệt là khổ sở cho tau quá đi.Chiện là thía này:
Ngày ấy, tau đây đi lên trường với quyết tâm ngồi coi mấy đứa chơi thui, còn bản thân thì nhìn, cười. và sau đó là chọc phá tụi nó.Mọi việc vẫn diễn ra tốt đẹp cho tới khi...trò chơi đoá bắt đầu.5 thèng lên, bốc thăm 5 con lên để thi cùng.Tau nhớ rõ ràng là đâu có đứa nèo bốc trúng tên tau,mà tau cũng đâu có bị khìn khìn mà tự xung phong lên thi.Vậy mà mí đứa bị bốc trúng tên ko đứa nào chịu lên( cái này là do mí ẻm mắc cỡ nè).Nhất là con quỷ Quỳnh Xè,cái mặt nó hình sự tàn bạo.Cả lớp cỗ vũ nó lên thi mà nó lầm bầm cái mỏ chửi từa lưa làm mí đứa im re re re.Đến giờ tau vẫn ko biết đứa nào đã vô tình trong sự sắp đặt kiu tên tau lên để rầu tau phải lãnh đủ lụ đạn của thèng Dũng.Đứa nào hả????(tau vẫn biết đó là 1 câu hỏi lớn ko lời đáp).
Tau nhớ là có phần thi Tâm đầu ý hợp, thèng Dũng bàn với tau đủ thứ, nào là nếu hỏi có ca sĩ thì cứ kể ra Tim, món ăn thì nói món nào có chất bột,xe thì đi xe way,...Ai ngờ phần này thi hỏi về lịch sử,mà nó là thèng chuyên sử lại là người hỏi tau mới đau chớ.hixhixhix tau cứ ngỡ mình rớt rầu vì hỏi lịch sử thì làm sao tau biết nói chi đến chiện tâm đầu ý hợp, tau thý giúng tông đầu vô cột thì đúng hơn.Nhưng ố là la, tau ko ngờ mí cặp khác cũng dở ẹc như tau,làm tau thắng đậm đà.Mà công nhận số tau hên, thèng Dũng hỏi câu gì đoá về người phụ nữ anh hùng,mà bao năm học sử của tau tau chỉ biết tới Hai Bà Trưng, thế là tau nói đại,ai ngờ it's her.Mừng hết mún xỉu...
Phần hai là thi năng khiếu, tau không hiểu là thèng Dũng nghĩ cái gì trong đầu mà lại đi hát bài Ca_chiu_sa,làm sao tau nhảy bài đó được.Nhưng vì tinh thần ra đi là phải mang về phần thưởng, tau đã cố gắng uốn éo theo điệu nhac rap ba láp của nó.Nó hát cái gì mà rừng, chim tùm lum, làm tau thay động tác ko kịp, cuối cùng tau đành đứng làm động tác bắt chim luôn
, nhưng sau này tau mới biết là nhìu đứa lớp mình vẫn ngỡ như đoá là động tác hứng táo.huhuhuhuh tụi bay ko có con mắt nghệ sĩ mà.
May là cuối buổi tau với thèng Dũng được cái vương miện bằng giấy 100%, người người bu vô lia lịa, chụp hình nữa chớ( mà nghĩ sao chụp xong nó xoá hết trơn,đau não lun).
Bi h nghĩ lại hồi đó thấy vui thiệt,học đại học có nhiều bạn mới nhưng sao thấy khó có thể tự nhiên như ngày xưa được.Biết thế hùi đoá thi cho nhìu vô lụm cũng được nhiêu huy chương giấy ,sau này khoe với thế hệ đời sau.Ôi! Tự hào làm sao
Thui,sức đánh máy có hạn,đến đây đành tạm dừng.


LinkBack URL
About LinkBacks
Reply With Quote


.

Tự hiểu chớ! Dân Toán thông minh, nói 1 hiểu 10 mờ
.
. Tụi bay cứ nhắc đến chuyện đi Thư viện mà t tiếc đứt ruột đứt gan. Hồi đó biết nghe lời con Trinh má mì lui cui, ngày nào cũng mò lên xóm nhà đất thì thi tốt nghiệp tai qua nạn khỏi rầu.... Ôi sông Hương, hỡi sông Hương, cả cuộc đời em không quên sông Hương...
Nghĩ sao mà tao tủ Vợ chồng A phủ thì nó đè cho khối Tự nhiên... Cầm đề tốt nghiệp môn Văn mà buồn dễ sợ...
, May mà cuối cùng cũng tốt nghiệp...
Tao từ một đứa nói nhiều ơi là nhiều vào đây như quay trở lại thời mới vào cấp 3 , ngu ngơ như con bò đeo nơ . Hi vọng sau một thời gian nữa tao sẽ lại được là tao , được bộc lộ hết "bản chất" của mình 
). Sau 1 hồi nhỏ nhẹ + điềm tĩnh + trầm tư lắng nghe tui trình bày, bà chủ quán mới bảo: “Có chờ 1 chút để ăn mà không chờ. Tụi bay đi đâu đi i!”. Mô phật, kéo ra khỏi quán mà dị kinh khủng, con Xè cười ha hả: “Sao bữa nay bả hiền zữ bay?”. Ác nhơn, hiền ghê…
Sau 1 hồi đi dạo, lòng vòng khắp mấy con đường ở QN, cả bọn quyết tâm đi ăn phở. Ăn xong, về, miệng còn hẹn hò “sáng mai đi tiếp nhen bay”. Ax…
. Công nhận đi qua cầu Nhơn Hội, mát ơi là mát, cảnh đẹp nên thơ. Biển mênh mông, xanh thẳm. Đường dài xa tít tắp
). Sau đó, cả bọn kéo nhau về. Hix, rảnh chưa từng thấy. Như tiếc tiền ghe đi qua (gần 200K luôn í), cả bọn lại mò mẫm nhặt vỏ ốc đem về cho đỡ phí. Về đến nhà con Cá đã hơn 3h chiều, má nó đãi cả bọn 1 thau bánh tai dạt to tướng. Hài nhất là cái đoạn tui phát hiện ra có bánh nhân tôm, thế là 15 đứa xúm nhau nhào zô giành giựt, gắp lấy gắp để, gắp cho đầy bát mới thôi. Nhưng lầm to, cái màu đo đỏ của cái bánh ko phải là màu của con tôm mà là màu của cà rốt. Cả bọn ôm nhau cười ngặt nghẽo, ráng ăn cho hết 1 bát bánh to sụ. Ui, đúng là 1 bữa no. Sau đó, cả bọn chia tay Nhơn Hải, về lại QN đầy người, đầy xe và đầy nhà cửa. Khi đi thì chơi taxi nghe sang trọng và quý phái, khi về thì vác cái mạng leo lên xe ôm ngồi chất 3, thảm dễ sợ. Đúng là: “Khi đi trai tráng khi về bủng beo”. 











Vừa chật chội vì bị chen lấn lại vừa bị mất quyền lợi " ngắm cảnh " khi tầm nhìn bị che khuất. Cứ mỗi lần có cảnh nào đẹp đẹp là tụi nó la lên làm tui cứ phải rướn rướn cái cổ mà chẳng thấy gì ( hix lúc đó lại mong cái cổ mình được cao thêm vài phân 

Bookmarks