+ Reply to Thread
Page 1 of 10 12345678910 LastLast
Results 1 to 10 of 93

Thread: Nhật kí Văn K8 (06 - 09)

  1. #1
    Junior Member zoi_u'_u`'s Avatar
    Join Date
    May 2009
    Age
    21
    Posts
    35
    Rep Power
    0

    Nhật kí Văn K8 (06 - 09)

    Năm học mới đã bắt đầu hơn 1 tháng rồi nhỉ? Cũng là hơn 1 tháng các thành viên của Vk8 chập chững bước vào môi trường mới của giảng đường đại học. Có nhiều lắm những xúc cảm bỡ ngỡ, hồi hộp cần được sẻ chia, nhiều lắm những nỗi nhớ vu vơ muốn tìm về kí ức, nhiều lắm những ước ao, trông đợi tin tức của nhau giữa những người được gọi là bạn bè…
    Nhật kí Vk8 ra đời khi nếp nhà Lê Quý Đôn đã trở thành “mái trường xưa” của toàn thể thần dân Vk8. Có thể hơi muộn màng ( nếu ko muốn nói là chậm chạp ), nhưng hy vọng topic này sẽ là “bến đợi” bình yên để con em Vk8 tìm về nguồn cội, tìm về với những niềm vui, nỗi buồn của 1 thời dã qua và cùng vững tin để bước tiếp ở chặng đường sắp tới.

    P/S: Hôm trước onl, gặp mấy đứa lớp mình, đứa nào cũng than thở : “ vào diễn đàn trường mình, nhìn cái version 2 của lớp A1 mà thèm quá mày ơi!” . Uh, đúng là “thèm” thật… Vì vậy, thể theo nguyện vọng đông đảo của các mem Vk8, đồng thời tiếp nối truyền thống của các anh chị lớp Vk5, k7, zoi tui ( với tinh thần trách nhiệm của Bộ phó Bộ ăn chơi lớp mình ) trịnh trọng tuyên bố Nhật kí Vk8 khai trương mở cửa. Đề nghị bà con cô bác lớp Vk8 cùng chung tay góp sức cho topic lớp mình ngày càng phát triển nha ^_^

  2. #2
    Junior Member zoi_u'_u`'s Avatar
    Join Date
    May 2009
    Age
    21
    Posts
    35
    Rep Power
    0

    Talking Re: Nhật kí Văn K8 (06 - 09)

    Lớp có 42 người, là lớp đông dân nhất trong lịch sử hình thành và phát triển của trường LQĐ, cũng là lớp có số lớp ghép cao nhất (những 3 lớp luôn mà lị ). Bởi thế cũng chẳng ngạc nhiên lắm khi tên lớp dài loằng ngoằng: lớp Văn-Sử-Địa (nhưng sau đó, vì để cho tiện liên lạc nên các thầy cô chỉ gọi là lớp văn thui . 33 đứa con gái và 9 thằng con trai (e hèm, lại là 1 kỉ lục nữa đây, bởi lẽ từ trước đến giờ, theo Zoi biết thì chưa có lớp Văn nào mà “nhiều con trai đến thế!”) đã làm nên 1 lớp Văn k8 oai hùng cũng nhiều mà bi tráng cũng không ít.
    Mới ngày đầu vào lớp 10, chủ nhiệm lớp Văn là Mr.Đỗ Em. Cả lớp choáng vì những điều “không đỡ nổi” đến từ thầy. Thầy có làn da socola, có giọng nói trầm trầm, âm ấm mà tưng tửng, có cái bụng tròn căng như quả bóng, có cách làm việc hết sức nhanh lẹ, gọn gàng. Phân tổ ngồi, thầy nhìn vào danh sách rồi enter cái rụp : “Từ số 1 đến số 10: tổ 1. 11 đến 20: tổ 2. 21 đến 31: tổ 3. Còn lại: tổ 4”. Cả lớp tuân lệnh răm rắp. Mới đầu chưa quen, đứa nào cũng bỡ ngỡ, nhưng sau mới thấm thía hết cái “tầm nhìn xa trông rộng” của thầy. Bởi lẽ, mỗi lần thi học kì, thi chọn đội tuyển HSG, thậm chí là thi tốt nghiệp, vào phòng thi mà tâm trạng đứa nào cũng phơi phới, nhìn quanh nhìn quất đâu đâu cũng thấy “người nhà” cả! Đôi khi, Z tự hỏi (và tự trả lời luôn ), phải chăng chất keo kết dính làm cho các mem Vk8 gắn bó khăng khít những lúc hoạn nạn lẫn ăn chơi, chính là xuất phát từ cái việc chia tổ theo vần a, b, c của thầy? ( Đến bi giờ , lớp mình vẫn còn biết ơn thầy vì công lao này lắm lắm).
    Ngày đầu tiên đi học, thầy ném cho 1 cái đề kiểm tra trong 3 tiếng đồng hồ, rồi ung dung bước ra khỏi lớp, bỏ mặt sau lưng hàng chục đôi mắt biếc ngơ ngác vì không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Hix, thầy nói tỉnh bơ: “ Ai thích làm thì làm, không thích làm thì chơi, cuối giờ về!”. Ui, phũ phàng thật đấy ! Chỉ tội cho mấy đứa lớp Sử, Địa, khổ thân, vì chưa có thầy cô dạy nên phải tá túc nhờ lớp Văn, thế mà lại bị dính chưởng… Mộng vỡ, trâm gãy, bình tan, đứa nào cũng ngậm ngùi khi bắt đầu học cách chấp nhận sự thật : học chuyên văn thì việc làm bài sẽ diễn ra dài dài như cơm bữa…
    Những ngày sau đó, cả lớp sock với hình phạt “chép để nhớ” (vì cái tội không thuộc bài) của thầy. Tình thương mến thương giữa các thành viên càng trở nên thắm thiết hơn, khi lần lượt từng đứa rơi vào cái hội “chép để nhớ” của thầy. Có lời động viên: “ráng lên mày ơi”, có lời thông cảm : “tao hiểu”, thậm chí có đứa còn nghĩa hiệp ra tay “chép giùm” bạn, để rồi sau đó thầy cho cả lớp “chép chùm” luôn… Bây giờ nghĩ lại “ thấy sống mũi vẫn còn cay” !!!!!
    Hình như, tình bạn của Vk8 đã âm thầm đâm chồi, bắt đầu bằng những ngày như thế…
    Last edited by thaitrunghieu2112; 07-10-2009 at 12:21 PM.

  3. #3
    Junior Member lovelyporcupine's Avatar
    Join Date
    Oct 2009
    Age
    20
    Posts
    17
    Rep Power
    0

    Re: Nhật kí Văn K8 (06 - 09)

    Sáng nay vừa nhận tin nhắn của bà Giang về topic nhật kí lớp mình trên diễn đàn thế là với bản tính bon chen + trình độ tám đã qua 3 năm đào tạo của góc lớp nhà lá , tui cũng muốn bon chen vài dòng :-P
    Hình như lâu rồi tui chả biết tí ti thông tin gì về các thành viên lớp mình ( ngoại trừ con Trinh , Quỳnh , Nhi ,Giang ) .Nhiều khi cũng muốn gặp mặt hay nhắn tin hỏi thăm nhau lắm nhưng rồi không -phải -muốn- là -được Vì thế cũng như bà Giang , tui hi vọng lớp mình sẽ tham gia topic này nhiệt tình
    Vào HCM chính xác là được 13 ngày rồi, buồn có , vui có nhưng hình như nỗi buồn nhiều hơn thì phải . Tui cảm thấy từng ngày ở đây trôi thật chậm .Hồi mới vào , tui không thể tưởng tượng nỗi mình có thể sống nỗi ở đây .Lúc ấy thật sự chỉ muốn ra ga mua vé tàu về nhà quách cho rồi.Ngày nào cũng khóc đến nỗi từ mắt một mí biến thành hổng có mí nào luôn.Đó là tuần đầu tiên ở đây và cũng là tuần "khủng hoảng " nhất .
    Nhưng rồi cái gì cũng đâu vào đấy cả , tui phải " cố gắng " tập quen dần thôi .Ai cũng thế mà , bao nhiêu sinh viên phải học xa nhà , phải gặp rất rất nhiều khó khăn không tên , có khi còn kinh khủng hơn tui nữa ,tự nhủ thế nên tui không cho phép mình được yếu đuối nữa , phải mạnh mẽ lên !
    Còn chuyện học hành nữa chứ , thôi cái này để bữa khác nói tiếp , bây giờ phải làm bài tập đã
    Bye ( không biết đọc nãy giờ mấy bà có đoán được tui là ai không nhỉ ?)
    " Một phút em bồng bềnh
    Gửi vào gió phiêu lãng
    Cho tình anh,
    trôi dạt,
    cuối trời xa...."

  4. #4
    Junior Member zoi_u'_u`'s Avatar
    Join Date
    May 2009
    Age
    21
    Posts
    35
    Rep Power
    0

    Re: Nhật kí Văn K8 (06 - 09)

    1 tháng sau, khi tất cả đang dần dần thích nghi và cuộc sống của lớp chuyên V-S-Đ bắt đầu đi vào quỹ đạo, thì đùng 1 phát, lớp nhận được tin: “Có thầy chủ nhiệm mới! Nghe nói là ông thầy trẻ măng à, v.v…”. 42 người háo hức đợi chờ ( mà thực ra là chỉ có 33 đứa con gái hồi hộp coi thử thầy có đẹp zai không <cái bệnh mê…zai truyền thống đây mừ >).
    1 buổi sáng đẹp, “trời cao trong xanh sương sớm long lanh mặt nước lung linh cành lá rung rinh…”, lớp ồn ào còn hơn cái chợ khu 6, bỗng có kẻ lạ mặt đột nhiên ung dung bước vào lớp. 1 lũ nhôn nhao: “Có anh đẹp trai nào vào thăm lớp mình nè bọn bay!”. “Anh í” điềm nhiên bước lên bảng, nhẹ nhàng gõ xuống bàn 3 tiếng to tổ chảng. 1 phút im ru. Sững sờ. Rùi “anh í” hé nở nụ cười, thân thiện giới thiệu : “Chào các em, thầy là GVCN mới của lớp mìn, hy vọng…”. Hoá ra “anh í” là thầy! Ui, thầy trẻ quá cơ, lại trắng trẻo, baby, cute nên đứa nào cũng há hốc mồm, trợn tròn mắt mà nhìn, mà xuýt xoa, mà tấm tắc khen lấy khen để… Cái giọng nói xứ “ni, nớ” càng làm thầy thêm hấp dẫn và đặc biệt hơn, mặc dù những ngày đầu, thầy nói 1 câu mà lúc nào cũng phải nhắc lại 2,3 lần vì “thầy nói gì, em nghe không rõ ạ”.
    Thầy dạy môn Công dân. So với các môn khác, học sinh trường mình chẳng ai mặn mà gì lắm với môn này nhỉ? Nhưng với thầy, những giờ học trở nên thật đặc biệt và lý thú. Những phép giả tưởng của thầy nghe dã man mà buồn cười kinh khủng: “Vào 1 ngày đẹp trời, thằng cha Bùi Văn Thọ (tên thầy í) đang đi trên đường Xuân Diệu…”, hay những cái huơ chân, múa tay loạn xạ 1 cách rất tự nhiên, hồn nhiên, đã làm bọn mình cảm thấy triết học không-phải-là-môn-không-học-đựơc . Thầy giản dị và gần gũi như thế đấy… Và lớp mình cũng yêu thầy bởi những điều không tên như thế…
    Chẳng biết có ai còn nhớ cái trung thu đầu tiên mà lớp mình trải qua không? Làm lồng đèn mà ngày mai nộp, hôm nay mới rục rịch vận động bà con đi làm. Cái lồng đèn ông sao năm cánh bé xíu xiu, thảm dễ sợ. Lại còn lồng đèn con cá chép, buồn u ám, xộc xệch, bí quá, lớp mình dán nguyên dòng chữ “cá vượt bão biển số 8” để tăng thêm tính thời sự + cảm động. ( Chả là cách hôm trung thu mấy ngày, bão đã đổ bộ vào miền Trung í mà ). Kết quả thì khỏi nói rùi, te tua không thể tả. Cả bọn tiu nghỉu vì hôm trao giải, lớp Văn chả có chút danh nào… Tội nghiệp . Nhưng bù lại, Mr. Thọ nhà mình đã tổ chức 1 buổi tối trung thu vui nhộn cực kì. Mọi người có dịp nhìn kĩ mặt nhau hơn, nói với nhau nhiều hơn, để rồi nhớ tên nhau cũng nhiều hơn…
    ( Còn nhiều nữa, nhưng tạm thời kể bi nhiêu đó đã…, từ từ, zoi tui nhớ ra thì kể tiếp nha… )

    @lovelyporcupine: hoan ngênh tinh thần của bà Xuyên nha
    Chú voi con, ở bản Đôn, chưa có ngà nên còn trẻ con......

  5. #5
    Im lặng không có nghĩa là đồng tình thaitrunghieu2112's Avatar
    Join Date
    Oct 2007
    Age
    20
    Posts
    1,535
    Rep Power
    93

    Re: Nhật kí Văn K8 (06 - 09)

    Có 1 số bạn lập nick mà không post bài được thì liên hệ với mình bên yahoo nhé : hieuct_truonggiang.

  6. #6
    Junior Member zoi_u'_u`'s Avatar
    Join Date
    May 2009
    Age
    21
    Posts
    35
    Rep Power
    0

    Re: Nhật kí Văn K8 (06 - 09)

    Nhắc đến Mr.Thọ và bà Meocon, tui không thể không nhắc đến giờ học Công dân lớp mình với trận cười lịch sử như có ma ám. Hồi ấy, thầy cho lớp mình làm hoạt động ngoại khoá, đại loại là cho đóng kịch, hát hò, nhảy múa, v.v… và v.v… (muốn làm gì thì làm), miễn sao là diễn tả, chuyển tải được một thông điệp có ích nào đó đến cho cộng đồng . Nguyên cái tổ của mèo kéo lên bảng, diễn 1 màn tấu hài cực kì củ tỏi trước bàn dân thiên hạ…
    Cụ thể là thế này, tổ Mèo muốn nhắn nhủ với bà con cô bác lớp Văn đừng dại dột mà thử hay sờ sẫm đến ma tuý, vì hậu quả mà nó để lại hết sức khôn lường . Thảo luận thế nào không biết, gần chục đứa hùng hồn kéo nhau lên bảng, rồi tự nhiên cả đám lăn lê bò lết khóc than, đứa thì tung giấy, đứa dùng khăn tay chấm nước mắt ( dù không có giọt nào), đứa bù lu bù loa : “Anh ơi sao anh nỡ ra đi, bỏ lại em bơ vơ…”. Ông Thắng đóng vai nạn nhân ma tuý mới tội + thảm, nó lăn lết , rên rỉ, níu chân, nắm tay ( đứa nào bị nó nắm, nó níu thì tự nhớ nhen, tui không nhớ, vì bà Mèo là người kể tui nghe chuyện này còn không nhớ thì lấy gì mà tui biết , hehe ), rồi đột nhiên lăn đùng ra nằm ngay đơ, không cục cựa . Chết là hết. Bắt đầu từ trong cánh gà, tiếng nhạc não nề vang lên. Bà Mèo với bà Nhân cùng song ca sụt sịt : “Xe tang đưa anh đi trong chiều vắng, gọi tên anh không gian âm u cha mẹ khóc thương… hớ hớ hù hơ…” . Phía trên sân khấu, khung cảnh não nùng, tang tóc, đau thương là thế, mà ở dưới lớp là những tràng cười bất tận, cười dã man, cười thiếu điều muốn tử nạn theo thằng Thắng luôn í… Bà Mèo ấm ức, tức… cười lắm, mà không dám cười do phải đang chịu cảnh hát bè với Nhân. Nhưng cuối cùng, vì không thể nào kiềm chế và hoãn cái sự tức cười ấy lại, Mèo lăn ra cười ngặt nghẽo, bỏ lại Nhân 1 mình mà gào, mà rống : “Vì sao ma tuý mang anh tôi ra đi suốt đời…ố.. ố” . Kết thúc vở bi hài ấy, bác Thọ không khen lấy 1 tiếng mà lạnh lùng, nỡ phán 1 câu xanh rờn : “Tụi bay diễn cái gì mà thầy không hiểu. Đóng lại đi !!!!”. Trời đất ơi, cả bọn “tiu nghỉu cái mặt xanh lè vì thất vọng”, lục đục kéo nhau về trong dòng nước mắt – hệ quả của những tiếng cười sảng khoái không có điểm dừng. Cả lớp như trẻ ra mấy chục tuổi, cười no nê, cười mệt đến trẹo quai hàm, cười bơ phờ chẳng muốn về nhà, chỉ muốn nằm lăn ra giữa lớp đánh 1 giấc khò khò thui… Mà hình như sau dụ ấy, sự chai của cái mặt cũng tỉ lệ thuận theo tiếng cười… Kể từ đó về sau, bà con cô bác lớp văn chẳng còn ai biết định nghĩa từ “dị” hay “xấu hổ” là gì . 1 cách công bằng mà nói, tổ Mèo góp công lớn trong việc làm “tha hoá” những tâm hồn ngây ngô, non nớt của lớp mình, nhể ??????
    @meocon: mèo kể tiếp chuyện lớp mình đi nhen. M mà kể thì chỉ có nức cười lăn, cười lết thâu.... bài này t viết phỏng theo lời kể của m trong lưu bút của con Nhân í... . Có gì sai sót mong lượng thứ ^ . He he he
    Last edited by thaitrunghieu2112; 12-10-2009 at 09:16 PM.
    Chú voi con, ở bản Đôn, chưa có ngà nên còn trẻ con......

  7. #7
    Junior Member zoi_u'_u`'s Avatar
    Join Date
    May 2009
    Age
    21
    Posts
    35
    Rep Power
    0

    Re: Nhật kí Văn K8 (06 - 09)

    Có những ngày 20/10 đã qua…

    20/10 năm lớp 10…

    Đó là một buổi sáng thật dễ thương với những điều vô vùng bất ngờ và bí mật . Lớp có 33 đứa con gái, chẳng ai hy vọng nhiều mình sẽ có 1-cái-gì-đó trong 1 ngày đặc biệt như thế đâu… Vẫn là một buổi sáng tất bật đến trường với đống bài tập trên lưng , vội vã với cái bánh mì còn gặm dở, miên man với những câu chuyện 8 đủ mọi thứ trên đời…
    Thế nhưng, vào lớp rồi mà lớp vẫn còn trông trống, thiếu thiếu… Hoá ra là vắng 9 anh “vịt đất” (ai biểu tụi nó gọi con gái là “vịt giời” chi… ). Tưởng tụi nó rủ nhau nghỉ học chùm thật, tui lui cui, cặm cụi ngồi hí hoáy viết từng cái giấy xin phép (hix, hồi đó ngu dễ sợ… ). Được đâu khoảng 2, 3 cái đơn viết xong thì cả lũ ào ào kéo nhau vào lớp, trên tay cơ man là bánh kẹo, và hấp dẫn nhất là cái thùng quà to đùng trên tay “anh” Phước heo – Bộ trưởng bộ quan trọng đấy nhá . Ui, khỏi phải nói, cứ thấy ăn là miệng mồm của chị em lớp Văn bỗng dưng tươi rói, tinh thần phấn chấn cực độ… :d.Cả lớp nhao nhao nhảy zô giành giựt bánh kẹo. Không khí hỗn loạn như thời tiền sử, con người trở nên hoang dã, bản năng như thuở người ta còn sống bầy đàn… Hix, bác Thọ phải hét lên: “Tụi bay làm cái gì mà ồn ào thế?” . Con gái, con trai như sực tỉnh, trở về với thì hiện tại phũ phàng là phải lắng nghe những tâm sự của “anh em” rồi mới tới màn “chén chú”… Đại loại là, thầy nói : đây là ngày 20/10 đầu tiên mà cả lớp cùng trải qua, nên thầy cũng muốn làm 1 cái gì đó để làm lớp gần gũi nhau hơn…Rồi thầy chúc dài ơi là dài, nhiều ơi là nhiều… Mấy chục cái tai chăm chú lắng nghe mà mắt với mồm cứ chực chờ nhìn cái thùng to đùng trên tay Phước rồi lại săm soi mấy cái kẹo xanh, đỏ, tím, vàng… (ui, kể lại mà thấy xí hổ thật…amen, chọt, chọt chọt, tội lỗi quá cơ… ). Cuối cùng, thầy tuyên bố : các em ăn bánh đi nhé!. Vâng, chỉ chờ có bi nhiêu đó thôi, lớp mình nhiệt tình + hăng say ăn uống đã đời ( nhưng chưa ăn nhiều đến độ được Một bữa no ).
    Nhưng hấp dẫn nhất là công đoạn bốc thăm quà trong cái thùng may rủi trên tay ôg Phước. Cháu nào cũng có quà cả, chỉ có điều là mức độ đẹp xấu khác nhau thui . Hơ hơ… Có cái móc khoá nè, có đôi cặp tóc hồng hồng xinh xinh, có những con búp bê iu không tả… Có 1 món quà không đụng hàng, món quà do thầy chọn, thầy gói (hix, mấy thằng nói thế thì nghe thế chứ không chắc lắm… ) đã rơi vào sở hữu trong tay tui ) . Đó là cái nơ hình chữ chiện với 4 chữ Trung Quốc ngoằn ngoèo (tui không biết đọc ), màu đỏ… nhìn như cái bùa may mắn vậy ( Thế mà năm ngoái, trong 1 lần mấy người ở đội y tế vào ktx tẩm vệ sinh để phòng chống sốt xuất huyết, cái nơ ấy lưu lạc chốn nào mất tăm mất dạng rùi….).
    Đó là 20/10 đầu tiên Z nhớ lớp mình có nhiều kỉ niệm nhất, vui nhất, hân hoan nhất , vì ai cũng có quà mờ… Dù không nói ra, nhưng ít nhất có đôi ba lần, con gái lớp Văn tự nhủ : “Là con gái thật tuyệt!” .


    20/10 năm lớp 11…

    Có 1 chút trống trải, 1 chút buồn, 1 chút nhớ… Mr. Thọ về lại Quảng Bình hanh hao, lớp mình lại bắt đầu làm quen với thầy chủ nhiệm mới… 1 ngày 20/10 không có sự kiện đặc biệt, cũng như không có tiếng cười nào…

    20/10 lớp 12…

    Cuối cấp, lớn hơn rồi nhưng con gái vẫn nhí nhảnh, hồn nhiên và quậy tưng bừng hơn trước . Dường như chẳng ai cần 1 ngày đặc biệt nào mới có đủ lí do để làm mọi người gần gũi nhau hơn… Tự thân mỗi ngày của lớp 12 qua đi là 1 ngày với bao niềm vui và rộn rã tiếng cười… 20/10 gần kề với những ngày chuẩn bị gấp rút cho kì thi HSG, gần kề với những lo âu về những ngã rẽ trong cuộc đời… Chẳng ai buồn nhớ, chẳng ai buồn mong, bởi ai cũng sợ nó qua nhanh rồi mình chạy đua không kịp nữa… Tâm trạng nhiều, lo lắng nhiều, nhưng chỉ cần 1 vài lời chúc nhỏ nhoi mà các thành viên trong lớp gửi cho nhau thôi, thế là đủ để nói lên rất nhiều…


    Và những ngày 20/10 tiếp theo….

    Sẽ không còn dịp cho lớp mình ngồi đầy đủ bên nhau để hò hét ỏm tỏi, để nhìn nhau thật lâu, hay đơn giản là để chửi nhau vì 1 chuyện bâng quơ nào đấy… Ở đâu đó trên khắp đất nước mình (nói cho oai chứ chủ yếu tá túc trong SG hết mà), mỗi đứa con gái của Vk8 đang bước tiếp trên con đường biến ước mơ thành hiện thực… Sẽ bận rộn hơn, hối hả hơn, nhưng hy vọng ai cũng có 1 20/10 đặc biệt và hạnh phúc hén !
    Chú voi con, ở bản Đôn, chưa có ngà nên còn trẻ con......

  8. #8
    Junior Member meo con's Avatar
    Join Date
    Oct 2009
    Age
    21
    Posts
    25
    Rep Power
    0

    Re: Nhật kí Văn K8 (06 - 09)

    Khi chưa đi học,sg với tui là thiên đường.Tui thức nguyên đêm đi xe từ qn vào sg do háo hức,hồi hộp.Vậy mà vừa đặt chân xuống bến xe,phải nói là SỐC toàn tập.Thiên đường của tui sao mà đầy khói bụi,ồn ào.Chán!Nhưng chưa thấy nản đâu nha.Mấy người biết hông?(tui chưa nói thì làm sao biết được)Lúc đó tui thấy mình anh dũng làm sao í.Một mình xông pha ra trận.Lần đầu đi học mà chẳng cần ai dẫn đi.Vào sg rui cũng chẳng cần ai ra đón.Phải nói là tui hoàn toàn BƠ VƠ ở nơi phương xa xứ lạ(nghe thê thảm quá).Nhưng hok sao,với tinh thần Mèo đây quyết chí đi thì đi tui quyết định chơi sang bắt taxi về nhà,để rùi phải trả giá cho hành động nghèo mà sĩ đó là ăn mì tôm cả tháng mới thảm.Đúng là đời sinh viên.
    Vậy mà mới chiều hôm đó đã thấy nhớ nhà kinh khủng,mèo ta đã bắt đầu rơm rớm nước mắt,cái tinh thần MÈO ĐÂY QUYẾT CHÍ ĐI THÌ ĐI tự nhiên trốn đi đâu mất tiêu.Kể ra thì hổng ai tin nàng mèo sắt đá lại rơi lệ vì nhớ nhà được.Nhưng đó là chuyện thiệt 100% đó nha(ai ko tin sét đánh ráng chịu).Bằng chứng là mới vô sg đúng 2 tuần,Mèo trốn trại về qn chơi rùi.Được nghỉ 6, 7,cn thui mà mèo ta cũng ráng lết thây về quê nhà thăm mẹ thăm cha(sến quá).Về nhà được rồi thì mèo lại nấn ná xin ở thêm vài ngày cho giáp tuần cho đỡ tiếc tiền về xe.Mỗi lần về là mất toi 400k tiếc dễ sợ,nhưng nhờ vậy mà ráng chịu đựng đến tết hãy về luôn 1 thể(bản chất lộ rõ quá mà).
    Buồn hơn nữa là mới vô thì chưa quen trường lớp,bè bạn,cái gì cũng xa lạ,lớ ngớ,ngu ngơ.Mới ngày đầu đi học mà bị trễ đến nửa tiếng, lạc đến 2 lần.Nghĩ lại thấy mình ngu dễ sợ.Lúc đó mới thấy thương thương,nhớ nhớ lớp mình ,trường mình làm sao!Thèm được quay lại học năm lớp 11 kinh dị.Nhớ quá!
    Lúc đó cứ nghĩ ko ai khổ bằng mình nhưng nhìn lại thì thấy chẳng ai sướng hơn mình.Điển hình là tấm gương vượt khó của bé Bơ Vơ.Ngày ngày lết bộ 1,2 cây số đến trường học tập và tìm hiểu cuộc sống xung quanh.Nhờ đó mà Bơ Vơ biết được rất nhiều điều ở làng sinh viên Thủ Đức.Ai muốn biết quán cafe nào đẹp,tiệm trà sữa nào ngon,quán cơm nào chất lượng,hay phòng karatac nào hay…thì cứ liên lạc với Bovo@yahoo.com.Phải nói từ lúc vô sg nó hoàn tòan lột xác trở thành dân chơi chính hiệu.Nó tự tin,vững vàng trên chính đôi chân của mình đến Suối tiên(ngưỡng mộ quá đi.Xa lắm đó)nhưng lại ko vào mà rẽ vô Coopmark.Why?(Ngồi máy lạnh cho khô mồ hôi chăng?Maybe.)Vẫn chưa hết đâu,nó còn tìm đường từ thủ đức xuống gò vấp để tụ họp nữa.Phải đi đến 2 tuyến xe buýt _1 thử thách ko nhỏ đối với đứa chỉ vừa thấy xe là mặt mũi xanh lè như nó.Và khỏi cần kể thì ai cũng biết kết quả ra sao rồi.
    Nhưng đáng nể nhất là vụ nó xin được vào ở trong ktx của trường mới hay.Để làm được điều này thì phải có độ chai lì cực kì ghê gớm luôn.Ngày nào cũng vác cái đơn dài 2 tờ giấy A4 kể lể những khó khăn nhọc nhằn vô cùng xúc động mùi mẫn để đánh đòn tâm lí ,vậy mà mấy vị đó chẳng thèm liếc xéo qua 1 cái,mà chỉ nhếch mép : “dân Bình Định hả?Chờ đi!”Nó làm bộ tiu nghỉu cái mặt thất vọng ra về.Nhưng vừa ra khỏi phòng Bơ Vơ đã tung võ mồm với mấy đứa bạn:"cái đơn của bà hay đáo để mà chúng bây chê à!"Quá tam 3 bận mà,nó đâu đã tuyệt vọng,nó vẫn kiên trì như vậy cho đến khi người ta quen mặt(phải nói là ghét ra mặt)nên buộc phải nhận đơn của nó thui.Có lẽ 1 phần cũng vì kính phục sự kiên trì(nếu ko muốn nói là chai lì)của nó.Và để có được thành tựu như vậy là nhờ công rất lớn của lớp mình đấy nhỉ(nghe chửi nhiều quá rồi mà).
    Sau gần 2 tháng lăn lộn ăn bờ ở bụi,nó đã chấm dứt những tháng ngày bơ vơ.Bi giờ nó đã có nơi nương nhờ tấm thân để yên tâm học hành và tích cực ăn chơi suốt quãng đời còn lại(đời sinh viên í mà)..Nó xứng là tấm gương sáng... lóa cho lớp mình noi theo đó.
    Bây giờ thì cũng quen trường quen lớp rùi nên cũng đỡ buồn.Chỉ đau khổ thôi.Vì sao đau thì bữa sau nói tiếp.

  9. #9
    Junior Member lovelyporcupine's Avatar
    Join Date
    Oct 2009
    Age
    20
    Posts
    17
    Rep Power
    0

    Re: Nhật kí Văn K8 (06 - 09)

    Dạo này tui không thể thường xuyên onl được vì phải chuyển chỗ trọ ---> bị cắt dây net , hix niềm an ủi thứ 2 ở đây
    Hồi trước cũng hay nghe mấy anh chị sinh viên kể , đời sinh viên dọn nhà chuyển chỗ ở là chuyện thường thế mà không ngờ lại xảy ra với tui nhanh thế .Nửa tháng ở Lê Văn sỹ , có lẽ đó là khoảng thời gian không dài thế mà không hiểu sao khi ra đi lại thấy có chút xốn xang.Nhớ căn gác xép nhỏ phải khó khăn đi tới 2 vòng cầu thang gỗ mới lên được, buổi trưa thì như lò luyện đơn , buổi tối thì đủ âm thanh hỗn tạp mèo + chuột nhăng nhít . Nhớ chị chủ nhà xinh xinh tốt tính khi đêm trung thu thấy đứa nào cũng buồn xo ở nhà 1 cục thì đem bánh lên tặng bảo " ăn cho đỡ nhớ nhà "
    Chuyển nhà sang chỗ khác cũng buồn nhưng nghĩ kĩ thì thật sự ở nơi đây, cái thành phố rộng lớn này có chỗ nào gọi là nơi quen thuộc chứ ? có cái gì khiến tui thực sự nhớ chứ ?
    Lúc mới vào còn ghét cay ghét đắng nơi này lắm, 1 ngày trôi qua buồn thênh chậm chạp , nặng trĩu , chỉ biết bó mình ở căn gác xép và khóc thôi .Tạm biệt căn gác xép này thì cũng có chút tiếc tiếc vì nó chứa đựng nửa tháng kỉ niệm đầu tiên ở đây , dù đó là những kỉ niệm thật buồn .... Nhưng thôi chuyển chỗ mới cũng là dịp fresh lại bản thân . 2 tuần kinh nghiệm , tự tin để đứng vững
    " Một phút em bồng bềnh
    Gửi vào gió phiêu lãng
    Cho tình anh,
    trôi dạt,
    cuối trời xa...."

  10. #10
    Junior Member colorest_girl_18's Avatar
    Join Date
    Oct 2009
    Posts
    10
    Rep Power
    0

    Re: Nhật kí Văn K8 (06 - 09)

    Nghe tin con Bộ phó Bộ ăn chơi(chức này tau mới nghe nè, ai xét phong cho mi thế hử con zoi kia, chức này của tau mới đúng chớ, tau mà về qn tau xử mài sau) viết nhật kí lớp mình mà tau dui ghê gớm. Nhưng mà lên xem thì thấy hơi hơi hơi hơi hơi ... thất vọng, vì sao lại chỉ có 1 số con lên viết bài trong khi lớp ta đông đảo lực lượng nhất lịch sử trường?
    Thâu sr bà con, tui đang định kể 1 vài kỉ niệm thì con Mèo phone đi chơi òi.Thôi để hồi sau sẽ rõ nha. Tui bay đây
    Last edited by thaitrunghieu2112; 17-10-2009 at 05:29 PM.

+ Reply to Thread
Page 1 of 10 12345678910 LastLast

Bookmarks

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts