Mẹ yêu quí,
Có lẽ mẹ sẽ rất ngạc nhiên khi nhận được bức thư này từ con vì người ta chỉ gửi thư do khoảng cách địa lí quá xa nhưng con lại luôn gặp mẹ hằng ngày. Trong lòng con có nhiều điều muốn nói với mẹ nhưng lại không thể nói ra có lẽ vì con không đủ tự tin chăng? Và con nhớ mẹ đã bảo rằng:”nếu con không thể nói được thì hãy viết ra con nhé vì trang giấy luôn là người bạn tốt nhất cho việc thổ lộ những điều khó nói”. Và hôm nay con mượn trang giấy này để trải lòng những điều mà con ấp ủ từ lâu.
Bắt đầu từ đâu nhỉ? Có lẽ nên dịch cán cân thời gian về 17 năm trước vào lúc con chào đời. Mẹ
thường bảo rằng con là một đứa khó nuôi vì con chỉ đòi mẹ và không cho bất kì ai bế, nếu không thấy mẹ đâu thì lại khóc quấy lên. Không chỉ vậy, con lại còn hay đau yếu làm cho mẹ nhiều đêm phải thức mà chăm sóc cho con. Con hư quá mẹ nhỉ, còn nhỏ mà đã làm cho mẹ khổ rồi. Thời gian cứ thế trôi qua và con lớn lên cùng những lo lắng và cả sự yêu thương của mẹ. Cùng 38 tuổi nhưng với nhiều người phụ nữ khác, mẹ có vẻ vất vả hơn, lam lũ hơn. Con càng lớn thì mẹ càng khổnhiều vì bao nhiêu thứ phải lo từ tiền ăn, tiền mặc, tiền sách vở, tiền đi sinh nhật.... những suy nghĩ lo toan đã làm cho mẹ lấm tấm tóc bạc. Đôi khi con đã quên đi điều đó, con đã quên đi những nhọc nhằn của mẹ, đã lơ là học hành, lại còn hay cãi bướng mẹ nữa khi mà quên đi rằng cũng chỉ vì mẹ muốn tốt cho con thôi. Con đã quên mất con đã được nuôi nấng trong vòng tay của mẹ, con đã quên những thứ con có đều do mẹ dành cho con. Con đã quên nhiều thứ lắm mẹ à, quên cả những căn bệnh đang hành hạ mẹ hằng ngày nhưng mẹ vẫn cố làm cho con ăn học. Đôi lúc nhìn mẹ làm việc con đã rất thương mẹ, những công việc mẹ làm không phải người phụ nữ nào cũng làm được cả tất cà vì con mà mẹ phải cố. Những lúc ấy con lại rất thương mẹ nhưng có lẽ tính con vẫn còn quá vô tư chăng vì thương mẹ là thế nhưng lại làm cho mẹ buồn. Mẹ còn nhớ hồi con học lớp 10 không? Năm đó con đã không được học sinh giỏi như mong muốn chỉ vì con đã quá chủ quan môn lí. Mẹ đã la con, la con nhiều lắm và lúc ấy con rất ghét mẹ, con đã nghĩ rằng mẹ không phải là mẹ ruột của con, mẹ không thương con vì con nghĩ rằng con đã cố gắng nhưng con cũng đã quên rằng mẹ càng buồn hơn con vì hơn hết là mẹ muốn con học hành thành đạt. Trưa hôm đó, lúc con xuống bếp hâm lại đồ ăn chẳng may chiếc bật lửa xì ga nổ, mẹ đã hốt hoảng đến mức nào và khi biết con không bị sao thì mẹ vẫn làm bộ mặt như đang khó chịu nhưng lúc ấy con đã biết rằng mẹ rất yêu con. Hình như chưa lần nào con tổ chức cho mẹ một sinh nhật cả mặc dù những đứa bạn thân con luôn nhớ đúng ngày nhưng sinh nhật của mẹ con lại không nhớ, lại cũng chẳng mua được quà gì cho mẹ cả. Con lại hay không có nhà, con luôn lấy lí do đi học để không phải ở nhà, con luôn luôn bận rộn với những mối quan hệ mà lại quên mất mình cũng cần một khoảng lặng để ở bên cạnh mẹ mà tâm sự với mẹ. Và còn nhiều, rất nhiều điều con muốn nói với mẹ nữa nhiều lắm mẹ ạ nhưng có lẽ nên dành cho những lúc con ở bên cạnh mẹ mẹ nhỉ?
Bây giờ đây khi viết ra những dòng này con thấy hối hận lắm mẹ à.con muốn xin lỗi mẹ thật nhiều, thật nhiều nhưng con biết rằng có nói gì đi chăng nữa thì cũng không thể nào bù đắp hết được. Mẹ à, bây giờ con có thể tự hào mình là một người HẠNH PHÚC vì con đã có MẸ. Sáng mai khi thức dậy con sẽ nói với mẹ rằng: “MẸ ÀH, CON YÊU MẸ NHIỀU LẮM”


LinkBack URL
About LinkBacks
Reply With Quote

Bookmarks