Những người phụ nữ yêu tôi...
Mẹ không phải là người dạy tôi những bài học gia chánh đầu tiên. Không phải vì mẹ tôi vụng nấu hay đuểnh đoảng chuyện nội trợ mà vì người chiều con quá đỗi. Thật kì lạ, nhưng mẹ không muốn tôi quanh quẩn với nồi niêu xoong chảo, với chợ búa cơm nước, với những lo toan rất phụ nữ ... Lúc còn bé, hình như mẹ còn cho tôi mặc áo siêu nhân và để một quả đầu tém ấn tượng nữa cơ. Có lẽ mẹ mong tôi là một đứa con trai thực sự. Một đứa cháu trai đích tôn, đứng ra gánh vác chuyện cúng giỗ, ma chay cho dòng họ. Một đứa con trai tiếp nối hệ gia phả dài ngoẵng treo trang trọng ở từ đường. Một đứa con trai đỡ đần mẹ cha khi tuổi già sức yếu... Nhưng bản thân tôi, dù đã cố gắng và trưởng thành đến đâu, vẫn chỉ là một đứa con gái, không hơn. Có nhiều người sẽ cười cái suy nghĩ lạc hậu, cổ hủ của mẹ, nhưng đối với gia đình tôi, đó là một vấn đề quan trọng. Mẹ hay ca thán về nhà nội, về tội lỗi không thể bù đắp của đứa con dâu bất tài là mẹ. " Mẹ không sinh được con trai cho bố mày nên có tội với tổ tiên họ Nguyễn... ". Mỗi khi nhắc đến chuyện này, mắt mẹ lại thẫm buồn. Tựa hồ như người vừa nhắc đến một nỗi đau lớn lắm ở trong lòng... Câu than vãn của mẹ, từ bé đã khiến tôi hoài nghi về sự ra đời của mình. Có nhiều lúc tôi tự hỏi, phải chi tôi là một đứa con trai, lúc đó chắc mẹ tôi sẽ vui hơn?... Mà có khi, sinh ra trong giới tính nào cũng không quan trọng. Bởi lẽ, nói miệng vậy thôi, chứ mẹ rất yêu thương tôi, Vì tôi, mẹ sẵn sàng hi sinh mọi thứ của mình...
Cô tôi cũng yêu thương tôi không khác gì ba mẹ. Nhưng cô muốn tôi là một đứa con gái đảm đang và giỏi giang nội trợ. Cô dạy tôi từ cách xếp quần áo sao cho thẳng thớm, gọn ghẽ, cắm một lọ hoa sao cho bắt mắt, chọn trái cây thế nào mới ngon, ... Cô dạy tôi nấu nướng, " để mai mốt con biết nấu cho gia đình mình những món ăn ngon...". Cô tôi là một người khéo tay và có nhiều tài lẻ. Cô biết làm nhiều thứ, và làm rất ngon, rất khéo. Vì vậy, tôi cũng dần bớt vụng về, và học được nhiều điều thú vị ở cô. Nhiều người bảo cô tôi khó tính và khắt khe, nhưng tôi không nghĩ vậy. Tôi và cô hợp tính nhau, dù không phải giống nhau nhiều điểm nhưng ở cạnh cô, tôi thấy rất thoải mái. Đó là lí do từ bé, tôi đã rất thích về nhà nội ở. Miền quê hẻo lánh nhưng bình yên trong miền kí ức non dại với màu xanh ngút ngàn của lúa, của cây, và không khí yên tĩnh, dịu dàng. Nơi chốn yêu thương lúc nào cũng rộng mở đón chào tôi mỗi ngày trở về...
Nhà nội tôi là một căn nhà cổ ẩm mục màu rêu phong xưa cũ. Cô tôi từ bỏ tuổi xuân, tần tảo nuôi ba tôi ăn học thành tài khi ông bà nội mất sớm. Tôi biết, đối với bố tôi, cô vừa là một người mẹ, vừa là một người chị đáng kính. Tôi cũng yêu thương cô như người mẹ thứ hai trong gia đình. Tôi còn nhớ, có một lần giỗ bà cố, cô ngồi tết tóc cho tôi, mắt nhìn lên bàn thờ, giọng ươn ướt:
- Mai Anh nè, không biết mai mốt cô Hai mất, có ai tưởng cúng cho cô như vầy không há...
Rồi như chợt nhớ điều gì, cô vuốt mà tôi:
- Nhưng lo gì, Mai Anh sẽ cúng giỗ cho cô, phải không con?
Lúc đó tôi định ôm lấy cô, vuốt lên mái tóc đã sớm bạc của cô mà bảo, " Nhất định rồi cô, con thương cô nhất mà...". Nhưng chưa kịp chạm đến bờ vai gầy thương kính ấy, thì tiếng mẹ tôi vang lên gần kề, nghe lạnh như vừa được vớt từ ao nước nào lên:
- Mai Anh là con gái, làm sao cũng giỗ ma chay cho ai...
Bàn tay cô buông thõng. Tôi ngơ ngác, líu ríu bước đi theo tay mẹ, lòng không khỏi băn khoăn về giọt nước mắt đang hằn rõ trên mi cô tôi. Có nỗi đau nào sâu lắm, đau lắm giữa cô và mẹ mà mãi vẫn chưa thể xoá nhoà... Mẹ tôi và cô ở hai phía của một con đường. Hai phía ấy, mãi mãi không thể yêu thương nhau như đã từng trong quá khứ. Mẹ tôi yêu ba tôi, yêu thương tôi. Cô cũng yêu thương ba tôi, yêu thương tôi. Mà tại sao tình yêu lại ghét tình yêu đến vậy? Bao nhiêu năm tôi ở trong cái thế chân vạc kì lạ, mà ba tôi, mẹ tôi, và cô tôi, mỗi người ở một đỉnh. Tôi loay hoay qua lại giữa ba phía yêu thương, mà tự hỏi, không biết cái gì mới có thể phá bỏ tình thế buồn khổ hiện tại? Phải làm sao để cả hai người phụ nữ yêu thương tôi hết mực này cũng thương yêu nhau như thế? Làm sao... Mà tôi thì không thể thay đổi được gì cả. Mà ba tôi, chẳng phải cũng chẳng làm được gì cho những người mình yêu thương sao?
Từ lúc nhà tôi chuyển đi, không sống cùng với cô ở ngôi nhà cổ quê nội, dường như có cái gì đó rất lớn đã vỡ, cái nỗi đau nào đó đã rỗng toác đến nỗi dường như không thể hàn gắn, xoa dịu. Lúc ấy tôi mới bốn tuổi, còn ngây thơ níu tay ba hỏi rằng:
- Ba ơi, sao cô Hai không đi chung với mình? Mà sao mắt mẹ đỏ vậy ba?
Lần đầu tiên ba tôi không có câu trả lời nào cho tôi. Mắt ba đượm buồn, mà như phủ bởi một màn sương nào mờ mịt. Ướt đằm. Trong trái tim non dại của tôi mơ hồ cảm nhận rõ vết thương trong gia đình thương yêu của mình. Nghe xót xa, chênh chao mỗi đêm mơ hồ thức giấc thấy bóng mẹ gầy bên ô cửa, dáng ba trĩu nặng ở cạnh bên, từng vòng khói thuốc không giấu nổi tiếng thở dài. Tiếng thở dài của ba mẹ ám ảnh tuổi thơ tôi hằng đêm. Nhiều khi chỉ muốn lao tới, sà vào lòng mẹ, chạm khẽ vào nỗi buồn hằn lên khóe mi của mẹ. Mà sẻ chia. Mà yên ủi. Nhưng sự thơ dại của một đứa trẻ vẫn không đủ trưởng thành để hành động như một người thấu hiểu sự tình. Và tôi đứng ngoài nỗi buồn của mẹ. Lặng lẽ trông vào mà nghĩ ngợi, mà đoán định...
Đến năm mười ba tuổi thì tôi bước vào tiếng thở dài của mẹ. Ba tôi là cháu đích tôn của cả một dòng họ, và cả gia đình không đồng ý cho em gái tôi ra đời. Mẹ tôi buột phải rời bỏ đứa con thứ hai khi nó chỉ là một cục máu chưa rõ hình hài. Ông trời vô tâm, một sự cố đáng tiếc khiến mẹ vĩnh viễn mất đi thiên chức làm mẹ từ cái ngày đau khổ ấy. Mẹ tôi đau. Ba tôi đau. Cả cô tôi cũng đau. Bởi vì khi nói rằng, gia đình, dòng họ một mực ép mẹ tôi phá bỏ máu thịt của mình, thì cũng tính cả cô tôi vào đó nữa. Lần đầu biết chuyện, tôi đã khóc hết cả buổi chiều. Cô chậm rãi kể về quá khứ cho tôi nghe, giọng trầm khản đục, nghe như lời kết tội chính mình...
- Mai Anh à, cô có tội với mẹ, với em con. Cả dòng họ này đã làm điều ác với mẹ con. Cô là người xấu xa phải không con? Điều ác độc như vậy mà lúc ấy cô cũng làm được... Cả đời này cô Hai không sống thanh thản được con à. Mẹ con, vĩnh viễn sẽ chẳng tha thứ cho người chị xấu xa này đâu...
Tôi không đủ sức nói. Không đủ mạnh mẽ để nói rằng, cô ơi, cô không có lỗi gì hết. Lỗi là ở cái quan niệm cổ hủ bao đời kia kìa. Tôi không đủ can đảm để trở về, ôm lấy mẹ tôi mà nói rằng, mẹ hãy quên hết đi mẹ ơi, cứ xem như tất cả là một cơn ác mộng đã xa. Tôi không đủ thảnh thơi để đến nói với ba rằng, ba à, mình đón cô lên sống chung đi ba, nhìn cô ở một mình, tóc cô ngày càng bạc con thấy thương cô quá... Tôi đã không biết phải làm gì trong cả một quãng thời gian dài. Lúc ấy tôi đã những mong thời gian trở lại. Quay về lúc mình còn sống với những vô tư thơ trẻ, hồn nhiên trao yêu thương, vô tư trước nỗi đau để khỏi sợ mình vô tình chạm vào niềm đau. Nhưng đâu thể cứ mãi là trẻ con hồn nhiên với kí ức buồn của gia đình mình như vậy được?
Lâu dần, tôi cũng học cách giống ba, coi mọi chuyện đã qua là một cơn ác mộng không thực. Tiếp tục chạy qua chạy lại trong cái thế chân vạc ba-mẹ-cô mà yêu thương, mà níu giữ từng mẩu hạnh phúc. Tôi xem buổi chiều vàng vọt, cô ngồi tự kết tội mình với đứa cháu cưng như một mẩu kí ức của ai đó khác lắm, không phải của mình. Nhưng tôi biết rằng, mình phải làm một điều gì đó thật ý nghĩa cho hai người phụ nữ quan trọng nhất cuộc đời này. Một điều gì đó hàn gắn vết thương xa...
Người ta thường nói, thời gian là liều thuốc mầu nhiệm cho mọi nỗi đau. Có khi không phải nỗi buồn vơi đi, mà là vị thế của nó trong lòng bị thay đổi do ào ạt những sự kiện nối tiếp của cuộc sống. Kể cả nỗi buồn của mẹ tôi, dù đã từng day dứt, trăn trở mãi, dù đã không ít lần cứa vào lòng từng vệt xót xa, nhức buốt thì cũng dần chìm theo thời gian. Những lần tôi thu xếp quần áo về quê thăm cô, mẹ hay lẳng lặng đặt vào khi thì hộp bánh, lúc thì chiếc áo ấm, có khi là những hộp thuốc mẹ đã cố công đi mua dành riêng cho người có chứng đau khớp... Mẹ tôi cũng hay vui vẻ khen rằng, nhờ cô Hai mà con giỏi giang đó Mai Anh, sau này lo mà báo hiếu với cô Hai. Có hôm lại nghe mẹ buột miệng bảo, nhớ hồi xưa chị Hai cũng kho nồi thịt nước dừa ngon thiệt ngon vầy... Tôi im lặng nhưng hân hoan trước mẹ. Tôi cố gắng mang về cho cô tấm lòng của mẹ, cố mỉm cười thật vui vẻ để cô tôi thấy vui lòng trước những câu chuyện nhỏ tôi gom nhặt... Những chuyến xe về quê, tôi cố kéo gần khoảng cánh của hai niềm thương, manh nha cái hi vọng rằng, một ngày nào đó, cô sẽ về sống chung với nhà mình, một sáng nào đó thức dậy, không còn thấy dáng cô còng xuống, nặng trĩu nỗi niềm trước hiên ngôi nhà cổ rêu phong cũ kĩ... Tôi ước chi, một lúc nào đó, thấy mẹ nắm tay cô mà bảo rằng, Hai à, em quên hết chuyện xưa rồi Hai, Hai đừng có day dứt mãi như vậy nữa,... rồi mỉm cười. Nụ cười mẹ lúc ấy sẽ rất trìu mến, rất dịu dàng, đôi mắt người hẳn sẽ ướt lệ, nhưng đó là những giọt nước mắt đầy yêu thương và hạnh phúc!
Một buổi trưa nắng vàng ươm trên khoảng sân nhỏ, mẹ tôi đi chợ về trưa. Chưa kịp thắc thỏm trông, lo vẩn vơ không biết mẹ đi đâu mà lâu thế không biết, trời đã đứng bóng mà vẫn chẳng thấy bóng áo hoa mẹ về. Ba tôi đoán vu vơ, có khi mẹ con bận đi mua sắm cái gì, có khi Mai Anh sắp được quà... Thật ngộ khi nghĩ một đứa con mười tám tuổi như tôi sắp được nhận quà chợ của mẹ, giống như cái thưở còn vụng về đánh vần, tập viết. Không hiểu ba tôi đang nhớ điều gì mà lại có suy nghĩ ngộ nghĩnh dường ấy... Nhưng mà tôi có quà thật. Món quà lớn và kì lạ nhất mà tôi từng nhận được trong cuộc đời. Đứa bé nhỏ xíu được mẹ ủ trong nón đang nằm ngủ ngon lành, tựa như không biết rằng cuộc đời em vừa mới có sự thay đổi lớn lao lắm...
- Thiệt tội, con bé nhỏ xíu, xinh xẻo vầy mà bị bỏ giữa chợ, khóc quá chừng mà chẳng tìm thấy má nó đâu... - Mẹ vẫn đang ôm ấp cái hình hài xinh xắn đó mà kể lể với ba tôi, dường như đang cố gắng để ba hiểu cái điều người không nói ra được... - Mà có khi là má nó lỡ dại, rồi mang con bỏ chợ, mong có người nào nuôi giùm, đang trốn ở cai góc khuất nào đó trông ra mà buồn đứt ruột cũng nên. Mà con bé kháu quá nè... Mà...
Ba im lặng. Có lẽ ông không biết phải có ý kiến ra sao với cái niềm vui đang ngấp nghé trên nụ cười của mẹ tôi. Lòng ông cũng chẳng biết mình phải nói thế nào cho hợp ý mẹ tôi. Hình như người đang có ý nghĩ nào hạnh phúc lắm mà chưa tìm được từ để nói ra..
- Mai Anh, con xếp đồ cho mẹ nghen? Rồi con chạy đi mua đồ cho em bé nữa nghen? Rồi con đi thu xếp với mẹ, mai đi một chuyến nghen?
- Để chi vậy mẹ? Mà mẹ tính đi đâu?
Tôi dĩ nhiên chưa thể hiểu ý mẹ tôi thế nào, không biết có phải mẹ định nuôi đứa trẻ tội nghiệp đang bồng trên tay đó không? Hay là...
- Mai mẹ con mình về quê, mang em bé cho cô Hai con nuôi đỡ buồn Mai Anh há...
Mẹ tôi buông cái câu đó nhẹ bâng như một lời nói tự nhiên nhất mà người từng nói. Tôi ngỡ ngàng. Ba tôi sững người, níu tay mẹ, bảo:
- Mình mới nói cái gì, nói lại tui nghe đi...
Tôi không biết phải nói cái gì, càng không biết mình nên chạy đi mau mau làm cái gì bây giờ, không hiểu từ bao giờ mẹ đã quên hết chuyện cũ, mở lòng ra yêu thương người cô kính yêu của tôi như xưa,...
Hai ngày ở quê có lẽ là hai ngày ý nghĩa nhất mà tôi từng trải qua trong đời mình. Những giọt nước mắt, những câu chuyện rù rì, trầm trầm nhưng không buồn bã, những lời thương chân thành... Bấy nhiêu có lẽ đã quá đủ để lấp đầy cái khoảng rỗng xưa cũ. Dù có một vết hằn rất rõ, nhưng lỗ trống đã không còn bởi vì lòng người tự xích lại gần nhau...
Ba tôi ngồi hút thuốc ở ngoài hiên, mắt nhìn ra khoảng sân lấp lánh nắng và rực rỡ sắc màu quần áo, tã lót trẻ con, không biết đang nghĩ đến điều gì. Mẹ tôi ngồi kế chiếc võng mềm ở gian trên, nơi cô tôi đang ru em bé ngủ. Giữa buổi trưa vắng lặng, yên bình, tiếng ru cất lên tha thiết, dịu dàng, vỗ về một mầm non bụ bẫm, chấp chới đôi mi thiên thần đang chìm vào giấc ngủ. Tự bao giờ, cái không khí âm u trầm buồn của gian nhà cổ đã biến mất hoàn toàn. Ngồi lặng yên, tôi nghe hạnh phúc trở mình trong từng nếp ngói. Bình yên...


LinkBack URL
About LinkBacks
Reply With Quote

Bookmarks