-
Junior Member
- Rep Power
- 0
[11A1] Tình thương bỏ quên
-Mẹ, tại sao mẹ lại ở đây?
-Mẹ đến thăm con.
-Con ổn mà.
Nó khó chịu bước vào phòng. Mẹ nó từ khi nào đã và đang ở trong phòng trọ của nó. Bực mình quá,nó không muốn bị ai kìm kẹp. Thật đáng ghét!
Nó một năm trước đã bước vào cánh cửa đại học. Vào Nam, xa nhà, nó không buồn, không nước mắt chỉ có sự vui sướng, thích thú bởi từ lâu nó đã muốn rời xa gia đình. Đôi khi nó cũng cảm thấy mình kì lạ.
Hồi còn ở nhà, là một người chị cả, là một đứa con ngoan, nó cảm thấy chán. Một ngày không đến trường nó chỉ ở nhà không đi chơi, ‘buôn dưa lê’ với bất cứ bạn bè nào.Thật ngộ là chính điều đó tạo cho nó một sự cô đơn- một kiểu tự lập mà chính nó cũng không ngờ.Giỏi đó chứ!
Nó buồn. Ai cũng có nhũng nỗi buồn riêng không thể chia sẻ với bất cứ ai. Nó không nằm ngoài quy luật đó. Nó không thích chia sẻ với bất cứ ai nên chỉ có thể viết vào nhật kí.
Đôi lúc nó tự hỏi mình có phải là con của ba mẹ không.Tại sao ư? Đơn giản nó chưa bao giờ cảm thấy mình được quan tâm. Có nhiều điều không thể giải thích rõ ràng và chỉ bằng cảm nhận rất dễ nhận ra. Từ nhỏ, nó luôn cảm thấy áp lực- một gánh nặng vô hình. Nó phải học, học để có thành tích: học sinh giỏi ở lớp, học sinh các cấp, …Nó không thích nhiều như vậy. Nó luôn muôn học môn minh thích nhưng dù không được nó vẫn tạo cho mình một cảm giác giả tạo- phải yêu thích. Có lẽ nó là một kẻ điên.Nó luôn muốn ba mẹ vui và có thể hãnh diện về nó nên nó dã không từ chối bất cứ yêu cầu gì. Nó học cật lực, học ngày học đêm chỉ để đạt những điều đó. Nhưng nó chán lắm rồi. Dù nó cố gắng bao nhiêu, chưa bao giờ nò nhận được một lời khen, một lời động viên từ …Chán lắm câu nói: “Ban … đó học giỏi …, còn con thì sao?” ,chán lắm những ví dụ sinh động của ba mẹ rối. Tại sao lại tiết kiệm một lời khen cho nó.Không phải nó không biết, không phải nó không thấy, nó tự biết mình không bằng, nó có thể tiếp tục nỗ lực nhưng ba mẹ có thể cho nó biết nó không cố gắng vô ích.Một lời khen của ba mẹ như món quà quá xa xỉ đối với nó.Nhưng giờ nó tự giễu cợt với chính mình. Tất cả là quá khứ rồi. Giờ nó không cần.
-Con vẫn khỏe chứ ?
-Sức khỏe vẫn tốt, học hành vẫn ổn.
-Hè rồi sao con không về nhà?
-Con bận.
-Hè này con về chứ ?
-Con chưa biết. Nếu bận con không về.
Mẹ nó chỉ buồn rầu nhưng không nói gì.Nó cũng yên lặng nhìn về cửa sổ. Hình như trời sắp mưa, hi vọng không có sấm- nó sợ sấm. Hai mẹ con vẫn không nói gì nhiều cho đến khi mẹ nó lên xe về quê. Nó dửng dưng. Nó là động vật máu lạnh.
Hè. Nó về quê. Một chuyến du lịch, nó là người khách xa lạ trong chính ngôi nhà của mình. Một kì nghỉ nhàm chán. Chỉ còn vài ngày nữa vào trường.Một đêm không ngủ được, nó đi dạo loanh quanh. Chợt…
-Mấy ngày nữa con nó vào trường rồi nhưng vẫn không đủ tiền rồi còn tiền ở nhà...
-Thôi ráng chứ biết làm sao. Hay nói con đi tìm việc gì đó làm thêm ?
-Không được.Nó còn phải học với lại sức khỏe nó lại kém không chịu nổi đâu.
Im lặng
-Hay em bán cái vòng ?
-Không được. Đó là cái vòng em thich nhất vả lại em cũng đâu con món trang sưc nào-Ba nó giận dữ phản đối
Cái vòng vậy chắc là cái vòng vàng ba tặng trong dịp sinh nhật rồi.Mẹ rất thích chiếc vòng đó dù chưa bao giờ nói ra nhưng nụ cười hạnh phúc, nét măt rạng rỡ không thể che dấu.
-Phải bán thôi. Con không thể thiếu tiền mà em cũng không cần cái vòng đó nữa.
Lại im lặng. Không còn bất cứ âm thanh nào. Nước mắt. Nó khóc. Không nức nở chỉ là tự nhiên chảy ra thôi. Nó sai rồi. Nó ích kỉ quá. Nó là đứa con không ra gì.
Ngày lên xe, nó không thể ní một câu xin lỗi, không thể nói một câu yêu thương. Nó chỉ có thể lên xe, lặng lẽ chào tạm biệt ba mẹ và mang theo tình yêu thương mà lâu nay nó bỏ quên.
-
Posting Permissions
- You may not post new threads
- You may not post replies
- You may not post attachments
- You may not edit your posts
Forum Rules
Bookmarks