LỚN LÊN TRONG TRÁI TIM CỦA MẸ
“Mẹ là những tiếng hát ấm áp ru con khi đông lạnh về
Mẹ là những ánh nắng lấp lánh đưa con đi trên đường quê”
Mẹ ! Chỉ đơn thuần là mẹ thôi nhưng để lại trong lòng con bao nhiêu niềm thổn thức
Con cảm ơn thượng đế đã tạo ra cho con một người mẹ hiền – người đã sinh ra con, luôn quan tâm, chăm sóc con, luôn dõi theo từng bước đi của đứa con bé bỏng này. Mẹ nuôi nấng con với niềm hy vọng vào một ngày kia, con sẽ đủ lông cánh để bay vào thế giới với muôn vàng sắc màu rực rỡ.Ở thế giới đó,sẽ có những chông gai hiểm trở đang rình rập con.Rồi cũng có một ngày bầu trời rực rỡ sắc màu kia sẽ bị che phủ bởi màn mây u ám. Và con, con sẽ rơi vào bóng đêm u tối ấy thật dễ dàng. Nhưng con luôn biết một điều rằng “mẹ” luôn là người mà con sẽ kêu cứu đầu tiên . Con biết rằng ở chốn nào đó ,ánh mắt mẹ vẫn dõi theo con,soi sáng cho con đường đời đầy bóng đêm ấy của con. Mẹ sẽ như một thiên thần trao cho con đôi cánh với đầy niềm tin, nghị lực để vượt qua giông tố cuộc đời .
Chiếc thuyền kia có cập bến sau những trắc trở giữa đại dương bao la sóng nước được hay không? Con chim non đang cất tiếng chào đời kia có thể bay được hay không? Tất cả đều nhờ vào mẹ. Mẹ sẽ là cơn gió dịu hiền làm căng cánh buồm để cho con cập bến, mẹ sẽ là cánh chim êm ả nâng con bay vào đời. Làm sao con có thể quên được ánh mắt ấy, nụ cười ấy, cả bàn tay cùng hơi ấm của mẹ nữa. Nó dường như đã thấm sâu vào tận đáy tim con rồi mẹ ạ!
Con cảm ơn mẹ nhiều lắm! Mẹ đã dìu dắt con, chăm chút con và không bao giờ rời mắt con dù chỉ là một giây, một phút. Bao nhiêu nỗi vất vả, cực nhọc mà mẹ đã vì con, bao nhiêu nỗi lo lắng, muộn phiền khi đứa con thơ này trót dại dột ; ấy thế mà có bao giờ con thấy thốt ra từ mẹ một lời than phiền nào đâu, sao vậy mẹ? Phải chăng mẹ đã hờn giận con mà không nói ra vì sợ con buồn?, có phải vậy không hỡi mẹ yêu của con!
Con nhớ ngày nào giọng hát ru ấm áp của mẹ hoà quyện vào lời ca dao lẫn những cơn buồn ngủ của con như vẫn còn vương vấn đâu đây. Cái cảm giác ấy làm con cứ ngỡ như đang được nằm trên những đám mây xốp trắng bồng bềnh giữa nền trời cao rộng vậy. Con nhớ cái thuở còn tuổi nhi đồng, mẹ đã nắm lấy bàn tay bé bỏng của con để tập cho con viết chữ, dạy cho con biết đọc. Đôi khi mẹ đánh thật đau vào mông con khiến con phải khóc, lúc ấy con ghét mẹ lắm! Nhưng con đâu có biết rằng chính cái đánh đòn ấy đã làm con thức tỉnh cả về tình cảm mà mẹ dành cho con và cả những kiến thức mẹ cho con nữa. Con xin lỗi mẹ…
Qua đi rồi những dòng thời gian của tuổi nhi đồng , tuổi thiếu niên cũng cập kê đến với con. Mẹ lúc ấy như một nhà tâm lí học cũng vừa là môt người mẹ hiền với ánh mắt trìu mến thấu hiểu cả tâm tình của con. Mẹ nhẹ nhàng khuyên lơn con khi con mắc phải lỗi lầm, mẹ chuẩn bị cho con hành trang để bước vào đời với lòng tự tin hơn vào chính mình
Ngày hôm nay, con đang đối mặt với cánh cửa ước mơ-cánh cửa mà mẹ luôn mong muốn con là người mở tung nó ra. Đằng sau cánh cửa ấy là một thiên đường với bao nhiêu điều kì thú. Mở được cánh cửa ấy cũng chính là lúc mà chú chim non bé nhỏ được ấp ủ bởi lòng ấm áp của mẹ cất cánh bay. Và con luôn chắc một điều rằng tất cả những lòng yêu thương của mẹ sẽ mãi mãi dành cho con đến trọn đời.
T ình mẹ bao la quá như đại dương mênh mông , như nguồn nước ngọt ngào. Làm sao có thể đền đáp công ơn đó đây hả mẹ? Có lẽ sự đền đáp của con có lớn đến đâu cũng chỉ là giọt nước giữa đại dương bao la ấy thôi mẹ ạ! Con thật sự chẳng biết nói gì hơn ngoài năm chữ :”Con yêu mẹ nhiều lắm!”. Tình cảm của mẹ con ta sẽ mãi không bao giờ nhạt nhoà bởi bất cứ thế lực nào nghe mẹ! Dù sau nà mẹ con ta có xa nhau thì cũng đừng bao giờ quên đi tình cảm ấy nghe mẹ!
Con cảm ơn mẹ nhiều lắm! Mẹ ơi!...
Con mong thứ tình cảm mà người đời gọi là “tình mẫu tử” ấy sẽ luôn bất diệt. Con sẽ ước thật nhiều cho thứ tình cảm thiêng liêng ấy.
Con ước mẹ là vầng trăng để con là những ngôi sao nhỏ quấn quýt bên vầng trăng dịu hiền cùng vui đùa, toả sáng.
Con ước mẹ là bầu trời xanh để con là mây trắng mãi trôi nhưng không bao giờ hết đi màu xanh của lòng mẹ.
Và còn muôn vàng điều ước nữa mà con dành cho mẹ, nhưng nếu thượng đế cho con một điều ước thì con sẽ ước mẹ mãi luôn bên cạnh con để con nói riêng và tất cả những đứa con khác nữa không bao giờ khóc vì mất mẹ-niềm tin yêu của con…
CON YÊU MẸ NHIỀU LẮM ! MẸ ƠI!!!...
(Phan H ồ Điệp)