ĐÊM TRẮNG
Đêm chong đèn ngồi nhớ lại từng câu chuyện ngày xưa.
Mẹ về đứng dưới mưa che đàn con nằm ngủ…”
Mẹ ơi! Mỗi khi câu hát ấy vang lên là bao kí ức tuổi thơ lại ùa về dào dạt trong con. Bao nhiêu cảm xúc, bao nhiêu kỉ niệm con không thể kiềm nén lại được, nó cứ tuôn trào. Mỗi khi mặt trời lên, con biết rằng lại là một “ngày may mắn” nữa vì mẹ vẫn bên con. Con mong sao suốt cuộc đời con đều là những ngày may mắn như thế…để con được bên mẹ mãi mãi !
Vì đây là lần đầu tiên con đi học xa nhà, xa rời vòng tay yêu thương, sự lo lắng và quan tâm của mẹ, nên mỗi khi nghe những bài hát về mẹ là con lại khóc. Mẹ biết không? Con khóc nhiều, nhiều lắm mẹ ạ! Con đã biết sự nhớ nhung, lo lắng về mẹ là như thế nào? Những ai chưa từng xa mẹ không biết được cảm giác khó tả này đâu.
Mẹ ơi! Con còn nhớ rất rõ cái ngày hôm ấy, ngày mà con như được sinh ra lần thứ hai. Đêm hôm ấy là một đêm đông, gió lạnh thổi từng cơn mang theo những chiếc lá khô xào xạt phía sau nhà. Hôm ấy bố mình đi làm chưa về, à không phải chưa về mà làm qua đêm, mẹ còn nhớ không? Buổi chiều hôm đó con vẫn còn khoẻ mạnh, còn năn nỉ mẹ cho qua nhà chị hai chơi. Trời mưa, vì con ở nhà buồn nên con mới xin mẹ cho con đi. Mẹ là người lớn, biết đi như vậy sẽ đau nên đã ngăn cản. Con vẫn còn nhớ như in lời mẹ nói: ” Trời gió lớn mà lại mưa nữa, ở nhà đi con, ở nhà mẹ thương, mẹ cho kẹo”. Thường ngày mỗi khi con nhõng nhẽo, chỉ cần một viên kẹo mẹ có thể dỗ con( vì lúc đó con mới sáu tuổi thôi). Nhưng hôm ấy đối với con, những viên kẹo ấy không có ý nghĩa bằng bộ lắp ráp của chị haiđược bố mua tặng. Bố chưa tặng con bộ lắp ráp mà bố đã hứa, nhưng con biết bố đi làm vất vả, không đủ tiền để mua nên cũng không vòi vĩnh gì.
Nhưng chỉ vì thèm muốn nên con đã cố trốn mẹ qua nhà chị hai chơi khi mẹ không cho phép. Đó là lần đầu tiên mẹ đã khóc vì con không vâng lời. Nhưng không chỉ đơn thuần là như thế, tại con không ở nhà chị hai mà ghé qua nhà bạn nữa nên mẹ tìm không ra, thế là mẹ đã khóc. Mẹ khóc nhiều lắm, mẹ đã đội mưa qua nhà chị hai, lên nhà bà ngoại, rồi qua nhà bác Bốn để tìm con nhưng không thấy đâu. Trong lúc những giọt nước mắt mẹ rơi hoà cùng những giọt mưa thì con đang cười vui vẻ, đùa chơi dưới mưa cùng bạn. Con đã làm mẹ buồn, mẹ khóc. Có lẽ đó là những giot nước mắt chứa đựng đầy sự quan tâm,lo lắng mẹ dành cho cô công chúa nhỏ của mẹ.Và rồi… mẹ vừa cười, vừa khóc, vừa vuốt ve, nhưng vừa đánh yêu khi thấy con trở về trong bô quần áo ướt đầy nước mưa nhưng vẫn cười, con không biết rằng mẹ đã khóc thật nhiều vì lo lắng cho con.
Tối đó con cảm giác trong người là lạ, mẹ nhớ lúc con ngồi vào lòng mẹ, mẹ hỏi sao con lai nóng như vậy không? Con thấy người mệt mỏi, nóng ran, lại hay hắc xì, thỉnh thoảng lại ho nữa. Không có bố ở nhà, trời lại mưa, mẹ không biết phải làm sao khi biết con bị cảm. Mẹ đã đội mưa để đi mua thuốc cho con, trong khi đó mẹ cũng đang lạnh và em bé trong bụng mẹ cũng đang cần hơi ấm. Mẹ ơi! Con hư lắm phải không mẹ? Gía như lúc đó con nghe lời mẹ, không đi chơi, không dầm mưa thì mẹ đâu phải khổ như thế này! Đến khuya, con lên cơn sốt cao, mình mẹ không thể đưa con đi bệnh viện được, và thế là mẹ trở thành người bác sĩ chăm sóc con. Mẹ đã gọi bố về nhưng sao bố về kịp để cùng mẹ đương đầu với cơn sốt của con. Cả người con nóng ran như lửa đốt, chân tay thì co giật liên tục vì nhiệt độ cơ thể quá cao. Mẹ đã ngồi cạnh con, pha nước chanh, chăm sóc con từng ngụm nước, từng hơi thở. Đêm hôm ấy mẹ không ngủ, ngồi chườm nước ấm cho con, sông thuốc cho con gjải cảm. Những hành động đó càng làm con thấy hối hận hơn mẹ biết không?
Con không những lo cho mẹ mà còn lo cho đứa em bé bỏng đang thở trong bụng mẹ. Và cứ thế suốt cả đêm,con cứ lên cơn co giật, mẹ rất sợ,những giọt nước mắt của mẹ đang lăn trên đôi má hồng hào và rơi xuống đôi má của con. Mẹ khóc vì sợ mất con, đúng không mẹ? Những giọt nước mắt ấy đã tiếp thêm cho con sức mạnh để có thể vượt qua trận sốt nhớ đời này. “ Bố ơi! Bố đi tới đâu rồi, gần tới nhà chưa bố? Bố có biết mẹ đang rất sợ hãi vì những cơn co giật của con không? Bố về nhanh đi, về nhanh nha bố, về bên cạnh mẹ để cùng mẹ lo lắng cho con. Con sợ khi nhìn thất gương mặt đó của mẹ rồi bố ơi!” Lúc đó con đã kiệt sức rồi, trong cơn mê man con chỉ mong bố trở về thật nhanh với mẹ, con muốn mẹ có một điểm tựa để vững lòng hơn chăm sóc con.
Mẹ ơi! Thử hỏi đêm hôm ấy không có mẹ, không có sự quan tâm, chăm sóc của mẹ thì bây giờ con có được tung tăng trong tà áo dài dưới ngôi trường Lê Quý Đôn này không? Không! Cơn đau ấy rất nặng, nhờ mẹ con như được sinh ra lần thứ hai, con suýt chết vì những cơn co giật, ngất đi rồi lại tỉnh. Nhưng nhờ có mẹ con đã có đủ nghị lực để đương đầu với nó. Thần Chết đã không mang con đi vì cảm động sự quan tâm, tấm lòng của mẹ đối với con. Con đã biết cãi lời mẹ là không tốt, không đúng rồi, con sẽ không như vậy nữa đâu, con hứa với mẹ đó! Mẹ ơi! Mẹ sẽ mãi bên canh con nha mẹ! Trận ốm của mẹ năm ngoái không nặng bằng trận ốm của con, nhưng nó mang đến cho con sự sợ hãi vô cùng vì con sợ con sẽ mất mẹ. Con đã hiểu tâm trạng , tình cảm của mẹ đêm hôm đó rồi. Thần chết ơi đừng làm mẹ con con xa nhau, con muốn được mãi bên cạnh mẹ để bù đắp cho mẹ những lỗi lầm mà con đã gây ra.
Hôm nay, khi mặt trời lên, con biết rằng lại là một” ngày may mắn“ nữa vì mẹ vẫn bên con. Giờ đây, nhân ngày của mẹ, trên tay con không có hoa hồng như bao bạn ở thành phố, nhưng tràn ngập trong trái tim con là lòng yêu thương, sự kính trọng, lòng biết ơn và cả những lời xin lỗi con chưa có cơ hội để nói. Chắc hẳn mẹ sẽ nhận được nhiều lời chúc mừng, nhưng trong thâm tâm con lời chúc mẹ chờ đợi nhất là từ con đúng không mẹ? Con biết mẹ không cần lời xin lỗi của con nhưng con xin lỗi mẹ về ngày hôm ấy,ngày thần chết đã trả con lại cho mẹ. Con cảm ơn mẹ đã cho con cuộc sống này và con thật sự hạnh phúc, hãnh diện khi được làm con gái của mẹ! Chúc các bà mẹ có ngày 8-3 đầy hạnh phúc!
Mẹ ơi! Con yêu mẹ nhiều lắm!...
(Huỳnh Thị Xuân Chi)


LinkBack URL
About LinkBacks
Reply With Quote

), viết về những đề tài này chủ yếu cần có cảm xúc và tình cảm thật lòng là được rồi.

Bookmarks