Bài dự thi “NÉT BÚT TRI ÂN 2”
THƯ GỬI MẸ
Quy Nhơn, ngày… tháng… năm….
Mẹ ơi,
Chỉ nói bằng lời thì thật khó để bộc lộ cảm xúc, vì vậy con viết thư này cho mẹ. Trước hết, con muốn xin lỗi mẹ. Con thấy mình thật có lỗi vì đã nhiều lần làm mẹ buồn. Điều này khiến con hối hận vô cùng. Nghĩ lại, con thấy mình nhiều khi thật ích kỉ, chỉ nghĩ cho riêng mình mà không hiểu mẹ, vì vậy mà con đã trách mẹ rất nhiều. Nhưng khi bình tĩnh lại, con mới thấy mình thật là sai và nhận ra rằng những việc mẹ làm chỉ là muốn tốt cho con mà thôi. Và con vô cùng hối hận khi nghĩ lại những việc làm của mình đã khiến cho mẹ khóc. Con nhớ có lần mẹ đã mắng con vì sự ích kỉ của con. Lúc ấy con chỉ biết cúi đầu nhận lỗi và nghe mắng. Nhưng khi ngước mặt lên con đã thấy mẹ khóc. Mẹ biết không, lúc ấy con đã vô cùng hoảng hốt, mặc dù con không biểu hiện ra bên ngoài. Và con thực sự không hiểu tại sao lúc ấy con lại chỉ biết im lặng mà không nói một câu đơn giản: “Con xin lỗi mẹ”, một câu nói đơn giản thôi nhưng thật khó nói. Mẹ đã rơi nước mắt một lần nữa khi nhìn thấy bảng điểm học kì I của con. Ban đầu khi thấy khuôn mặt giận dữ của mẹ, con rất sợ. Mẹ đã mắng con rất nhiều. Con biết mình đáng bị như vậy. Và mẹ không nói gì, rất lâu. Khi con ngước nhìn lên con đã thấy mẹ khóc, một lần nữa, vì con. Và con lại một lần nữa không thể nói lời: “Con xin lỗi mẹ” mà đáng ra con phải nói. Trước tất cả những điều ấy, con không biết nói gì hơn ngoài câu: “Con xin lỗi mẹ rất nhiều!”.
Và con cũng muốn nói với mẹ lời cảm ơn. Con vô cùng biết ơn mẹ vì mẹ đã cho con cuộc sống này, mẹ đã nuôi dưỡng con, đã dạy dỗ con nên người, và còn nhiều thứ nữa con phải cảm ơn mẹ. Con cảm thấy thật hạnh phúc khi con có một người mẹ tuyệt vời như mẹ. Mẹ là người luôn luôn lắng nghe những tâm sự của con và đưa ra những lời khuyên tốt nhất. Và mẹ không bao giờ cáu gắt khi con kể những chuyện của con ở trường ở lớp, ngược lại mẹ còn rất vui khi nghe những câu chuyện ấy. Vậy nên con không chỉ coi mẹ là mẹ mà còn là người bạn lớn của con, một người bạn thân nhất của đời con, người mà con có thể chia sẻ mọi vui buồn, mọi tâm sự. Con từ nhỏ không có bạn thân vì tính con rất rụt rè, nhút nhát và sống nội tâm. Có lẽ con đã rất cô đơn nếu như không có mẹ ở bên để cùng con chia sẻ, tâm sự, và thậm chí là nói chuyện phiếm. Vì điều này con xin cảm ơn mẹ một lần nữa. Con cảm ơn mẹ vì những lo toan của mẹ dành cho gia đình. Cảm ơn mẹ vì những món ăn không thể nào quên được mà mẹ đã nấu. Cảm ơn mẹ vì những nụ hôn trên trán con trước lúc đi ngủ. Cảm ơn mẹ vì những lo lắng mẹ dành cho con mỗi khi con bị đau. Cảm ơn mẹ vì đã dạy con biết yêu thương nhiều, biết sống mạnh mẽ hơn và quan trọng nhất là phải biết đói mặt với khó khăn.
Cuối cùng, con mong mẹ luôn được mạnh khoẻ, luôn vui tươi, luôn hạnh phúc. Lời cuối cùng con muốn nói với mẹ thật nhiều, thật nhièu lần: CON YÊU MẸ NHIỀU LẮM!
Con của mẹ.
Lê Nguyệt Anh – 10A2
Bookmarks