Bài dự thi “NÉT BÚT TRI ÂN 2”
NHỮNG DÒNG THƯ GỬI ĐẾN CHỐN THIÊN ĐƯỜNG
Gửi mẹ thân yêu của con,
Mẹ có khoẻ không? Trên ấy mẹ có cô đơn không? Mẹ có nhớ con? Còn con thì quả thật rất nhớ, rất nhớ mẹ. Con nhớ đôi bàn tay chai xạm, do bệnh tật, bàn tay con yêu quý. Có lúc con đã từng sợ bàn tay ấy, vô cùng sần sùi với những mảng da bong lên, nhưng giờ đây con không còn sợ bàn tay ấy nữa mà thay vào đó con lại thấy nhớ đôi bàn tay ấy hơn, con ước sao đôi bàn tay ấy có thể chạm lên gương mặt bé bỏng của đứa con trai này dù chỉ một lần nữa thôi cũng được. Con nhớ gương mặt mẹ, đôi mắt sáng lên tình yêu thương, mái tóc ngang vai và nụ cười hiền từ trên làn môi khô ráp lắm.
Có phải mẹ ghét con nên rời xa con để con cô quạnh giữa cuộc đời này! Mẹ có biết mỗi khi con thấy các bạn đựoc mẹ mình đưa đón đi học con cảm thấy như thế nào không? Quả thật con rất ghen tị với các bạn ấy, con ước được như thế, các bạn quả thật rất hạnh phúc, luôn có người mẹ đứng bên cạnh cổ vũ, lắng nghe chăm sóc đứa con thân yêu của mình. Con luôn thèm được gọi “mẹ” như các bạn, với các bạn tiếng mẹ thật quá dễ dàng, nhưng đối với con điều đó thật vĩ đại, to lớn và cao sang biết chừng nào, bởi điều đó chẳng đời nào con thực hiện được. Khu vườn trái tim con dường như đang khô héo bởi vì nó thiếu một thứ nước kì diệu đó là tình yêu của mẹ đấy, mẹ ơi.
Ở trên đó mẹ có theo dõi và lo lắng cho con không? Có phải ánh sao đang lấp lánh ngoài kia là mẹ đang nhìn con, soi sáng cho con hay một người mẹ khác lại rời bỏ đứa con của mình để về với thế giới vĩnh cửu? Tại sao mọi người lại cứ muốn rời bỏ thế giới hiện thực để đến với một cái gì đó hão huyền, trong khi đó ở đây mình còn rất nhiều điều thú vị, còn gia đình còn người thân, những người luôn luôn cần sự có mặt của mình.
Ngày 08-03 sắp đến gần, con đã muốn phát khóc khi nghe các bạn nói sẽ tặng hoa cho mẹ của mình, còn con thì sao đây, con sẽ tặng hoa cho ai trong một ngày không hề có mẹ, có phải ông trời đã quá bất công với con phải không mẹ, ông ấy sao lai tàn nhẫn tách mẹ con ta ra hai thế giới hoàn toàn khác biệt vĩnh viễn không bao giờ đựơc gặp nhau. Có lúc con từng ước gì cuộc đời như một trang cổ tích bởi kết quả cuối cùng tất cả mọi người đều hạnh phúc không bao giờ chia ly, nhưng có lẽ điều ước thì vẫn mãi là điều ước mà thôi.
Nếu mẹ là một ngối sao trên bầu trời bao la và rộng lớn kia thì mẹ hãy luôn bên con nhé, mẹ sẽ là người động viên vô hình của con nhé. Còn con sẽ biến nỗi nhớ thương mẹ trong trái tim thành động lực để thực hiên những điều con đã hứa với mẹ, mẹ hãy yên tâm, con quyết không phụ lòng mẹ đâu! Con sẽ luôn cầu nguyện cho mẹ được hanh phúc.
Gửi tăng mẹ những bông hông trắng xinh đẹp nhất, cùng với ngàn lời yêu thương. Con yêu mẹ rất nhiều!
Đứa con bé bỏng của mẹ.
Lê Ngọc Tuấn – 10A2


LinkBack URL
About LinkBacks


Reply With Quote
WE ARE A2

Bookmarks