Thời gian qua đi , bạn sẽ hối hận về những điều mà bạn đã làm , những điều bạn chưa làm được , hoặc tất cả , tất cả mọi thứ đã trôi qua . Chúng ta sống ở hiện tại , hướng về tương lai , nhìn lại quá khứ . Nhưng chúng ta đã không biết trân trọng ,yêu quý những gì mình đang có ở hiện tại , để rồi lại hối hận . Mẹ ơi con là con của Mẹ , là một con người bình thường như bao người khác .
Mẹ biết không lúc nhỏ con thường mơ ước sao cho mình lớn thật mau thật nhanh ,để được tự do độc lập , làm tất cả những điều con thích . Muốn ăn , thì ăn , muốn ngủ thì ngủ , muốn chơi thì chơi , không chịu sự quản lí của người lớn . Những khi con bị la mắng , những điều đó trong con lại trỗi dậy, bùng cháy một cách ngu ngốc.
Nhưng khi lớn lên con lại muốn mình nhỏ lại để được ôm ấp che chở trong vòng tay ấm áp yêu thương của mẹ . Và con đã tự hởi chính mình : Tại sao khi còn nhỏ , nình đã không trân trọng những gì mình đang có ?
Từ khi con bước vào ngôi trường này – trường chuyên Lê Quý Đôn . Đây chính là ngôi trường tốt nhất mà ba mẹ đã cho con . Nhưng Mẹ ơi ! một từ chuyên sao mà nặng nề quá . Từ đây , con sẽ bước vào đời , là những bước chân đầu tiên con tự bước trên đôi chân của mình . Và đó là những bước chân quan trọng nhất của một đời người , nó là nền tảng cho những bước đường tương lai của con , chỉ cần sai một bước thôi thì con sẽ không bao giờ lấy lại được những gì mình đã đánh mất . Từ những bỡ ngỡ trước cánh cửa của cuộc sống muôn vàn màu sắc , và những khó khăn , rồi những áp lực học tập mà con phải chịu đựng khi học dưới ngôi trường này , những lo lắng trong cuộc sống , còn có rất nhiều điều khác nữa . Những áp lực cứ đè nặng trên đôi vai nhỏ bé của con . Đôi lúc con đã muốn từ bỏ gánh nặng này . Mẹ ơi ! Những lúc đó con đã khóc thật nhiều , con gọi Mẹ thật nhiều . Con muốn lại được ở bên Mẹ như ngày nào , được Mẹ che chở trước những sóng gió cuộc đời . Những khi đến trường , nhìn chúng bạn được cha mẹ đưa đón cùng với những bộ trang phục thật đẹp . Con đã nhìn , đã khóc , và đã nhớ Mẹ rất nhiều . Nhưng , con đã nhận ra rằng cho dù nước mắt con có rơi thật nhiều đi chăng nữa , thì ở đây con cũng chỉ sẽ có một mình , sẽ chẳng có ai hiểu được lòng con , và sẽ không có ai vỗ về an ủi con , cho con môt vòng tay ấm áp như Mẹ đã dành cho con.
Thời gian qua đi , con đã học được cách sống , tự đứng vững trên đôi chân của mình . Con đã đạt được những gì mà con mong muốn với những bước chân đầu tiên . Và Mẹ chính là nguồn động lực giúp con trưởng thành hơn , trong con đã có một phần được gọi là “người lớn “
Mẹ ơi con cảm ơn Mẹ rất nhiều về những điều Mẹ đã dành cho con . Nhưng dáng tiếc đến khi xa mẹ con mới hiểu được điều đó . Đây là những cảm xúc mà con đã viết ra từ những nhịp đập của trái tim mình . Mẹ ơi con mong sẽ có một luồn gió ấm áp nào đó mang những tâm tư tình cảm này của con đến với Mẹ . Nó sẽ thay con cảm ơn những gì Mẹ đã dành cho con và xin lỗi những điều con đã làm tổn thương Mẹ .
Điều cuối cùng con muốn nói với Mẹ mốt câu chân thành từ tận sâu trong trái tim con , mốt câu chỉ một câu thôi Mẹ : “Mẹ ,con yêu mẹ ! “


LinkBack URL
About LinkBacks
Thời gian qua đi , bạn sẽ hối hận về những điều mà bạn đã làm , những điều bạn chưa làm được , hoặc tất cả , tất cả mọi thứ đã trôi qua . Chúng ta sống ở hiện tại , hướng về tương lai , nhìn lại quá khứ . Nhưng chúng ta đã không biết trân trọng ,yêu quý những gì mình đang có ở hiện tại , để rồi lại hối hận . Mẹ ơi con là con của Mẹ , là một con người bình thường như bao người khác .
Reply With Quote




Bookmarks