Bài dự thi “Nét bút tri ân”
Họ tên: Trần Nguyễn Quỳnh Hương
Lớp: 12A1
THƯA THẦY, CON KHÔNG HIỂU…
Trên đời này có rất nhiều điều khó hiểu.
* * *
Năm tôi học cấp hai.
Tùng tùng tùng.
Tiếng trống báo hiệu giờ giải lao vang lên. Thầy đứng giữa lớp, hóm hỉnh:
-Bài học đến đây là kết thúc, nhưng nếu còn chỗ nào không hiểu, các con có nhu cầu thắc mắc thì thầy rất sẵn lòng giải đáp. Nào, mời con!
-Thưa thầy, con không hiểu chỗ này…
Con không hiểu tại sao thầy phải bỏ 5 phút giải lao ngắn ngủi giữa hai tiết học để cố giảng giải cho tụi con hiểu hết bài, thay vì về phòng giáo viên, uống một cốc nước cho dịu cổ, nghỉ ngơi một lát cho khoẻ người trước khi vào tiết khác.
Con không hiểu tại sao thầy luôn tự mình lau bảng mà không cho tui con làm, trong khi đó là nhiệm vụ của tui con. Vì con rất ghét cái đám bụi phấn lì lợm cứ chui vào mũi làm mũi con ngứa ngáy, khó chịu, cho nên cứ đến tiết của thầy mà trúng phiên con trực nhật thì con rất khoái vì khỏi phải lau bảng.
Có lần thầy bị ốm phải nghỉ dạy. Khi tụi con đến thăm, thầy tuy mệt nhưng vẫn trò chuyện, hỏi han tụi con:
-Thầy nghỉ ốm, lớp có ai dạy thay không?
-Dạ không ạ, không có thầy cô nào trống tiết vào các tiết của thầy cả.
Nghe vậy, thầy trầm ngâm:
-Thế này thì lớp bị trễ bài mất. Lại sắp thi học kì rồi…
Vậy mà sáng hôm sau thầy đã đi dạy lại. Thầy bước vào lớp, khuôn mặt xanh xao, nở nụ cười ấm áp:
-Chào các con, thầy lại được gặp các con rồi!
Con thật không hiểu tại sao thầy phải gắng gượng đến lớp trong khi thầy chưa khỏi ốm như thế.
Con cũng không hiểu sao thầy lại đủ kiên nhẫn giảng đi giảng lại một bài toán rất chi đơn giản cho mấy đứa bạn học yếu. Thầy nói đến khản cả cổ mà tụi nó vẫn chẳng có vẻ gì là tiếp thu được cả. Vậy mà thầy không hề nổi nóng, cũng không chịu bỏ cuộc. Hôm sau thầy lại giảng tiếp. Có lẽ vì cảm động trước sự kiên nhẫn và lòng nhiệt tình của thầy mà mấy bạn đó, cuối cùng cũng có vẻ hiểu những gì thầy giảng…sơ sơ.
Năm ấy, quê mình gặp con lũ lớn. Trong khi tụi con đang học tiết của thầy thì bỗng dưng nước ở đâu dâng lên rất nhanh, chắng mấy chốc đã ngập đến thắt lưng. Thì ra đê vỡ, trường lại nắm ở chỗ đất thấp nên bị ngập nhanh chóng. Nhà trường thông báo sơ tán học sinh khẩn cấp. Phụ huynh đã ùa vào trường tìm con, tìm em. Không đợi phụ huynh vào đến nơi, thầy đã lần lươt cõng từng đứa tụi con, lội qua dòng nước lũ đang chực nhấn chìm ngôi trường bé nhỏ, đến nơi an toàn. Lúc đó, con rất ngưỡng mộ thầy. Con không hiểu sao thầy khoẻ đến thế, cõng mấy chục đứa tụi con mà không biết mệt, thầy hay thật! Sau khi tụi con đều đã được cha mẹ đến đón, thầy mới đứng chống nạnh thở dốc, mỉm cười nhìn tụi con, nhẹ nhõm.
* * *
Thời gian dần trôi, những thắc mắc cũng dần bị quên lãng. Cho đến một ngày, tôi đủ lớn để giật mình nhớ ra. Thời gian thật kỳ diệu, nó làm người ta quên, nhưng cũng khiến người ta nhớ ra nhiều điều, đã đánh rơi ở đâu đó…
* * *
Trên đời này có rất nhiều điều khó hiểu. Nhưng đôi khi câu trả lời lại vô cùng giản đơn. Những điều tôi không hiểu thực ra đều rất dễ hiểu. Chỉ có điều bây giờ tôi mới nhận ra, may là, không quá trễ. Tôi sẽ về gặp thầy, để nói với thầy: Thưa thầy, giờ thì con đã hiểu…
Bookmarks