Nếu bất chợt có ai hỏi con rằng, người để lại cho con ấn tượng sâu sắc nhất, hay người đã làm cho con thay đổi nhiều nhất, con sẽ không ngần ngại trả lời :"Bố Nam!"
Con là một con nhóc bướng bỉnh, lì lợm nhưng có khi lại hay nghĩ ngợi, sầu muộn vì những chuyện không đâu. Văn chương đến với con cũng chỉ là một sự tình cờ, một mối "duyên" may mắn mà khi ấy con cứ ngỡ đây là một vị khách lạ làm cho mình trở nên mạnh mẽ hơn nhiều lần, một thế giới của những giấc mơ xa xôi nào đó...Ngày ấy con không yêu văn, chỉ đến với nó vì sự thoải mái và cũng vì con cứ nghĩ văn chương êm đềm chứ không phải đau đầu như các môn tự nhiên khác. Bắt đầu với những suy nghĩ cực kì giản đơn, những may mắn cứ run rủi đến với một con nhóc nông cạn, để rồi năm lớp Mười, tên con được in trong danh sách lớp chuyên Văn và may mắn được gặp bố.
Ngày đầu tiên học ở trường, con đã tưởng tượng rất nhiều. Khong gian lớp học sẽ ấm dần lên bởi những tiếng cười nói, tiếng trò chuyện ồn ào, sẽ có những cô nàng nhu mì chớp chớp mắt trông ra ngoài cửa sổ, rồi thầy giáo, sẽ là một người thầy theo đúng các hình tượng trong sách: tóc bạc trắng, cái kiếng sụp sụp ngay sống mũi, những nếp nhăn sắp xếp sẵn trên khuôn mặt gầy, chỉ chờ có dịp là chực xô vào nhau, để lại một cái chau mày hay một nụ cười hiền lành...Nhưng thực tế làm cho những suy nghĩ, tưởng tượng trong con sụp đổ. Lớp học rộng thênh thang, chẳng ấm áp, chẳng ồn ào tí nào,cũng chẳng có những cô nàng nhu mì, chẳng có những cái chớp mắt thân tình nào, thay vào đó là mười một gương mặt đăm đăm nhìn, lạnh lùng, chốc chốc lại cười một nụ cười ý nhị, thì thầm gì đó. Không chỉ vậy, trên bục giảng còn là một người thày rất khác tưởng tượng. Một gương mặt rất hắc - xì -dầu, một vẻ lạnh lùng đúng nghĩa, một đôi mắt đen long lanh rất sáng nhưng chẳng bao giờ biết cười...cảm giác lạc lõng và thất vọng, mắt con rơm rớm như những đứa trẻ lớp Một vừa mới xa vòng tay yêu thương của mẹ. Ôi! Những gì trước mắt con là thực ư? Lớp chuyên Văn lạnh lùng và kín đáo như thế này ư?
Những lớp chuyên Văn riêng về khoản văn nghệ và giao tiếp thì đúng là số một. Nhưng buổi làm quen của mười - hai - người trở nên ngượng ngùng và dè dặt bất thường. Chỉ thầy nói hoặc chỉ trò nói, mà cứ phải đợi thầy kêu lên mới ngập ngừng vài ba câu:" Tôi là... rất mong được giúp đỡ...". Con rất nhớ lúc thầy phân công nhiệm vụ cho các thành viên. Khi ấy con đã rất do dự khi điền vào sơ yếu lí lịch của mình hai từ "Lớp trưởng".Con ngại làm lớp trưởng, ngại phải đối đàu với những linh tinh khác, ngại phải gặp những tình huống rưng rức khóc một mình vì áp lực...những dấu ấn hồi cấp II làm con ái ngại và từ chối:" Thưa thầy, con xin phép không làm lớp trưởng ạ". Những tưởng thầy sẽ không nói gì, chỉ gật đầu, nhưng không, giọng thầy chân tình, ấm áp và kiên quyết lắm:"Nếu từ chối làm lớp trưởng, con đã trốn tránh trách nhiệm của chính bản thân mình...". Lời thầy nói làm con chợt giật mình, chỉ biết khẽ gật đầu:" Vâng ạ!"
Năm lớp 9, con cứ nghĩ học Văn nhẹ nhàng, nhưng khi được học thầy, được hiểu thế nào là Văn - Học, thế nào là Học - Văn, con biết mình đã lầm. Những lần đứng lên ngồi xuống, những lúc nhìn thẳng vào mắt thầy sợ rằng mình trả lời sai, rồi khi không có chút kiến thức nào về các lĩnh vực liên quan làm con lo sợ nhiều hơn. Mười nàng công chúa kia cũng như con, lo sợ nhiều đã làm vẻ lạnh lùng biến mất...Thất vọng rồi lại cả lo sợ làm con bị sốc, con nghĩ con đường mà mình đã chọn hình như sai lầm. Thầy biết không? Quãng thời gian đầu năm lớp Mười, con lúc nào cũng sống trong quá khứ, quá khứ của cấp II...
Thầy chủ nhiệm lớp cũng gặp không ít khó khăn. Từ chuyện kiến thức non nớt của lớp chuyên Văn, rồi Văn - Anh không đoàn kết suốt một năm dài...những đứa trẻ vô tâm ích kỉ không bao giờ nghĩ đến việc ngày mai sẽ ra sao, chúng chỉ lo cho bản thân, cho những gì mình đang có mà không biết rằng cứ mỗi khi không khí lớp gượng gạo với nhau, người buồn nhất là thầy. Nhưng thầy không bao giờ nản, thầy luôn tìm mọi cách để lớp xích lại gần nhau hơn, những thành công nho nhỏ của con, của các bạn dần đến, để ròi câu chuyện cổ tích "Fairy tales" làm tình yêu chợt thức giấc, lớp ấm dần lên, yêu thương và đoàn kết nhiều hơn...Chúng con vui, chúng con tự hào, nhưng con thấy rất rõ đằng sau nụ cười của chúng con là nụ cười của thầy. Con chợt nhận ra đằng sau vẻ lạnh lùng ấy là một tấm lòng, một nét gì đó rất ấm áp, hồn hậu, chợt làm mỗi trái tim chúng con chợt ngân lên, ngập ngừng:" Bố..."
Người ta thường nói, khoảnh khắc đẹp nhất thường báo hiệu cho những điều không vui...Khi chúng con chợt yêu thương nhau nhiều hơn, chợt nhận ra những giá trị đã từng bị lãng quên và bắt đầu biết trân trọng thì cũng là lúc chợt giật mình nhận ra, bố chẳng còn bên chúng con nữa. Bố vẫn cười, vẫn mắng chúng con sao mà nhõng nhẽo, bố ở đây chứ có đi đâu xa xôi mà sợ, vẫn theo dõi những bước đi vủa Văn Anh cơ mà? Nhưng nỗi lòng của bố thì....Những giọt nước mắt, của bố, của chúng con...Khoảnh khắc chia tay, chỉ biết ngập ngừng:"Chúng con yêu bố thật nhiều...", nhưng sao câu nói ấy chỉ đọng lại trong ánh mắt yêu thương...
Bố ạ, bố thường dạy chúng con:" Đời còn dài,..." mỗi khi chúng con lo sợ điều gì. Nhưng con hư quá bố nhỉ? Chẳng bao giờ hiểu và cũng chẳng bao giờ biết được những gì bố dặn dò. Đã nhiều kì thi trôi qua, nhưng chỉ mới đây thôi, kì thi mà con kì vọng nhất lại không được như mong đợi. Con cứ mãi chạy theo những điều xa xôi và khó hiểu, quên mất chính mình đang phải làm gì, đang là ai. Cảm giác của kẻ bại trận không làm con bật khóc mà làm con lạnh lùng và lặng yên đến đáng sợ. Nhiều lần, con nghĩ mình đã để mọi thứ trôi tuột khỏi tầm tay, mọi cánh cửa đều khép lại, và con, chỉ muốn rơi tự do từ trên cao xuống...Bạn bè hốt hoảng khuyên con đủ điều, những người khác cũng thế, họ sợ con nghĩ quẩn. Nhưng bố lại khác. Bố tâm sự chuyện của mình, bố mắng con, bố nhẹ nhàng khuyên con, động viên...Con nhận ra bài học của chính bản thân mình, con nhận ra nhiều điều, con ích kỉ thật, bố nhỉ? Trong khi mọi người lo lắng cho con, quan tâm đến con thì con lại tỏ ra yếu đuối và vô dụng.Lần đầu tiên con - bé - mạnh - mẽ - và - lì - lợm chỉ biết cười bật khóc trước những dòng của bố. Trước bố, con chỉ là con nhóc yếu mềm:"Bố ơi, con sai rồi..."
Nếu bất chợt có ai hỏi con rằng, người để lại cho con ấn tượng sâu sắc nhất, hay người đã làm cho con thay đổi nhiều nhất, con sẽ không ngần ngại trả lời :"Bố Nam!". Bố dạy con nhiều điều, dạy con biết yếu đuối để buồn nhưng cũng biết mạnh mẽ bước tiếp, làm con nhận ra thứ hơn hết ngoài Văn - Chương, làm cho con trưởng thành nhiều hơn chứ không mãi ngốc nghếch và bé dại như cô trò nhỏ năm nào ngập ngừng vào trường. Nếu bây giờ đứng trước mặt, con sẽ không gọi bố nữa, vì con biết trong trái tim con đã có hai tiếng gọi thân thương ấy rồi.Bố ơi...!
Đỗ Lê Bảo Duyên.


LinkBack URL
About LinkBacks

Reply With Quote
, còn niều bài hay hơn nhiều nữa mà

Bookmarks