Trường THPT chuyên Lê Quý Đôn
Lớp 11A1
Họ tên : Nguyễn Vũ Quỳnh Trâm
Yêu thương tìm lại…
Ai đó đã từng nói: Hạnh phúc lớn nhất của con người là yêu thương và được yêu thương! Nhận yêu thương khiến ta hạnh phúc nhưng trao yêu thương còn khiến ta hạnh phúc hơn gấp bội. Không có tình yêu nào thiêng liêng hơn tình mẫu tử và không có nghề nghiệp nào cao quý hơn nghề giáo viên, ở đó không chỉ là trách nhiệm mà còn là tâm huyết, không chỉ là nghề mà còn là nghiệp, là trọng trách quốc gia, là trách nhiệm với thế hệ trẻ chính vì vậy mà hằng năm mới có ngày nhà giáo để tôn vinh những người đưa đò thầm lặng ấy, để những yêu thương được trao đi khi còn có thể. Riêng bản thân tôi, dù tôi không thích làm giáo viên nhưng tôi lại rất ngưỡng mộ những người hàng ngày vẫn đứng trên bục giảng, kiên trì xây những bệ phóng vững chắc cho những ước mơ, những hoài bão, cho những chú chim non có thể vững vàng bước vào đời. và cô của tôi cũng là một người như vậy.
Ấn tượng đầu tiên của tôi về cô là cô rất đẹp, không đẹp theo kiểu “sắc nước hương trời” nhưng là vẻ đẹp khiến người ta rung động, ẩn trong đó là sự đáng yêu nhưng lại có cái gì đó mỏng manh, yếu đuối khiến người ta chỉ muốn ôm lấy để che chở và yêu thương. Tất cả tạo cho cô chất văn thấm đẫm giống như định mệnh đã an bài để người như cô nhất định phải là con người của thơ văn. Tôi rất thích những tiết giảng văn của cô, thích cái cách cô say sưa với một bài thơ hay như đặt tất cả tình cảm vào đó, thích giọng nói dịu dàng trầm ấm pha chút điệu đàng của cô, thích cái cách cô cười thích thú khi chúng tôi đọc một đoạn văn hài hước, nhưng lũ chúng tôi vẫn khoái nhất là những giây phút rảnh rỗi hiếm hoi sau bài học, là khi cô tâm sự về những kỉ niệm “ngày xưa ơi”, là những kinh nghiệm, những quan niệm sống của cô khiến chúng tôi phải ố á lên thấy sao đúng quá, là những đoạn thơ, những câu chuyện cảm động cô tình cờ đọc đâu đó…những lúc như thế tôi bỗng thấy lòng bình yên đến lạ lùng.
Thế nhưng đáng tiếc thay cái gì đẹp đẽ thường chỉ tồn tại trong thời gian ngắn ngủi.một khoảng thời gian có thể nói là sóng gió trong tình cảm cô trò chúng tôi. Tâm trạng háo hức chờ đón tiết văn thay bằng sự chán chường, ngột ngạt trong từng phút vì thái độ khó chịu và những lời phàn nàn nặng nề của cô về những sai phạm nhỏ nhặt, điều mà chúng tôi chưa hề thấy ở cô. Và tất cả dồn nén đã bùng nổ khi cô thẳng tay trừng phạt một bạn trong lớp vì vi phạm nội quy, cô đã chọn nguyên tắc và tất nhiên cô làm đúng, nhưng trong trường hợp này khi mà mưa bão chưa qua giông tố lại ập đến, chuyện này như một cú sốc lớn vượt ra khỏi giới hạn chiu đựng của chúng tôi, nó như cú đánh quyết định khiến chúng tôi gục ngã - bùng nổ. Thời gian cứ nặng nề trôi... 1 ngày, 2 ngày, 3 ngày… tiết văn. Nhưng ngày hôm đó sự im lặng bất thường của lớp đã buộc cô phải lên tiếng.cái hố sâu khoảng cách đã được lấp đầy bởi những tâm tình chân thành và đầy yêu thương của cô. Lúc này tôi mới nhận ra chúng tôi đã quá vô tâm khi chỉ biết đến cảm giác của mình mà không quan tâm đến cảm nhận của người khác. Những thắc mắc đã có lời giải, những bức xúc được giải tỏa, chúng tôi cũng đã bình tĩnh để nhìn nhận lại vấn đề, quả thật chúng tôi đã sai quá nhiều, nhưng vì cố chấp chúng tôi đã không nhận ra…
Đó là một kỉ niệm buồn mà mỗi khi nghĩ lại tôi vẫn không nén được tiếng thở dài, giá như chúng tôi không nghịch ngợm, biết tôn trọng cô hơn thì mọi chuyện đã khác, giá như cô chia sẻ với chúng tôi cảm nhận của cô sớm hơn thì đã không khiến đôi bên phải mệt mỏi và giá như chúng tôi biết quan tâm đến cảm xúc của cô hơn… giá như và giá như… nhưng dù sao sau chuyện này chúng tôi cũng học được rất nhiều điều và cái quan trọng nhất là biết cách trân trọng từng khoảnh khắc của hôm nay, nâng niu tưng hạnh phúc dù là nhỏ nhoi nhất để sau này không phải hối tiếc vì đã không sống hết mình…
Có thể nói cô của tôi là chuẩn mực của một người phụ nữ: xinh đẹp, đáng yêu, trong sáng và rất mực dịu dàng, không quá coi trọng vẻ bề ngoài mà đề cao cái giá trị bên trong, không quá trau chuốt hình thức nhưng chính vì vậy mà tôn lên được vẻ đẹp tự nhiên của mình, ý thức được điều đó càng làm cho người đối diện khó rời mắt khỏi cô hơn. Có lúc tôi thầm nghĩ nếu tôi là con trai nhất định cô sẽ là type bạn gái mà tôi tìm kiếm. Người đàn ông nào có được trái tim cô hẳn sẽ phải rất hạnh phúc và được là học sinh của cô, với tôi là một điều may mắn.
Tiếp xúc với cô chưa đủ nhiều để có thể nói tôi hiểu cô nhưng theo cảm nhận của cá nhân tôi, cô là người sống thiên về tình cảm hơn là vật chất, cô có tâm hồn tinh tế, nhạy cảm và sâu sắc nhưng đôi khi đa sầu đa cảm quá lại khổ, khổ cho chính mình và cho những người yêu thương mình. Vì vậy tôi cầu chúc cô luôn luôn được hạnh phúc, thành công trong công việc và hạnh phúc với gia đình nhỏ của mình. Nụ cười của cô như ánh nắng ban mai và tôi mong rằng không điều gì có thể làm nó vụt tắt!
Nhân cuộc thi này tôi muốn gửi đến cô lời cảm ơn chân thành nhất vì tất cả sự tận tụy, những yêu thương mà cô dành cho chúng tôi và hơn tất thảy, món quà quý nhất cô tặng chúng tôi là trái tim biết rung động trước cuộc đời, biết cách “ sống chậm lại, nghĩ khác đi và yêu thương nhiều hơn”, để chúng tôi lớn lên mà không mang những tế bào ung thư trong tâm hồn. Báo hoa học trò có một câu khiến tôi rất tâm đắc:” Chúng ta học nhau để lớn lên, để trưởng thành không đau đớn”, đúng vậy, cô đã dạy cho tôi cách sống sao cho mỗi ngày trôi qua ta không thấy hối tiếc, dạy tôi biết cách tiến lên mà không dẫm đạp lên người khác,biết cách sống sao cho xứng đáng với một tấm lòng, để không nuối tiếc vì đã bước vội qua nhau…
----------------------------------------------------------------------------------------------
NGUYỄN VŨ QUỲNH TRÂM


LinkBack URL
About LinkBacks
Reply With Quote



Bookmarks