-
(11H)Sự bắt đầu
SỰ BẮT ĐẦU
“Chọp chẹp, chọp chẹp”. Tiếng kẹo mút của cô bạn bên cạnh làm tôi chợt quay sang như một sự cảm tính. Gương mặt dễ thương, đôi môi tràn đầy sức sống đang mút kẹo làm người khác cũng muốn nhoẻn miệng cười. Thế nhưng ý định làm quen với cô bạn trong ngày đầu tiên tôi đi học dường như dập tắt.
- Câụ nhìn gì thế. Miệng cậu rộng môi thì dày ko mút được kẹo này được đâu. Chưa chóp chép được mấy cái đã tan hết rồi đó. Lại còn mắt hí và mũi tịt nữa. Câu nói của cô ta làm tôi như bị tát nước lạnh.
- Đừng nhìn như thế. Nghe rõ chứ. Cô ta hét lên.Tôi quay sang hướng khác cố gắng không suy nghĩ về nó. Thế nhưng, một cảm giác tủi thân lẫn thoáng buồn cứ hiện lên dẫu biết đây không phải là lần đầu tiên tôi nghe một câu nói như vậy. Ngay từ nhỏ. tôi đã chịu sự so sánh của mọi người xung quanh về “nhan sắc” của mình với người anh trai. Nếu anh tôi thừa hưởng nét hài hòa trên gương mặt của mẹ và dáng cao của bố thì tôi lại ngược lại. Và chẳng có gì xa lạ khi phải nghe những câu như “Thằng anh đẹp trai mà thằng nhỏ thì…” hay “Anh nó chắc khỏi lo chuyện có vợ, nhưng ku em có mới là chuyện lạ”. Tôi im lặng, chỉ biết cười vào điều đó như một sự đùa cợt vào đúng cái ngày đầu tiên tôi đi học. Tiếng trống vang lên và tiết học đầu tiên bắt đầu. Tôi vào lớp chậm hơn mọi người và chỉ còn chỗ duy nhất ở góc lớp, nơi cô bạn kẹo mút đang ngồi. Tôi vào nhanh chỗ và cảm nhận thấy sự khó chịu của cô bạn. Ngày đầu tiên đi học của tôi thật lôi cuốn nếu không phải nghe những tiếng rít lên khe khẽ -Xí quá. Tiếng trống lại vang lên, kết thúc buổi học đầu tiên. Tôi đứng lên nhanh nhẹn thu dọn sách vở của mình thì chợt nghe một tiếng “Rọet” từ cô bạn kẹo mút. Tò mò và nhìn qua. Tôi thấy gương mặt cô bạn bỗng biến sắc, cô nàng đỏng đảnh ngồi chết lặng. Thì ra chiếc đinh nhỏ dưới chân ghế cũ kĩ đã làm gấu váy của cô nàng bị xé toác. Bối rối và ngại ngùng, cô nàng nhìn tôi. Tiết học cuối cùng, ai cũng vội vã thu dọn về hết chỉ mỗi hai chúng tôi còn lại. Rồi tôi cũng đi ra khỏi lớp để lại cô bạn đang ngân ngấn nước mắt….Một lát sau, tôi quay lại lớp trên tay là một chiếc áo khoác mượn được từ người bạn. Tôi lặng lẽ đặt lên bàn rồi vụt đi.
Sáng hôm sau, tôi ngồi lại chỗ cũ và nhận thấy chiếc áo khóac được xếp lại ngay ngắn, một mẫu giấy nhỏ cùng một cây kẹo mút trong hộc bàn
-Cảm ơn cậu vì những việc đã làm hôm qua. Tặng cậu cây kẹo mút thay cho lời xin lỗi vì những việc đã làm hôm qua. Mình tin là cậu sẽ mút kẹo cũng dễ thương như mình vậy.
Tôi quay sang bắt gặp cái nháy mắt lẻm lỉnh của cô bạn kẹo mút và kẹo mút cũng là sự bắt đầu của một tình bạn dễ thương.
Trần Nguyễn Bảo Châu-11H
Last edited by bi_bo; 21-03-2010 at 10:49 PM.
-
Posting Permissions
- You may not post new threads
- You may not post replies
- You may not post attachments
- You may not edit your posts
Forum Rules
Bookmarks