Ông già Noel – Lip ice
Cho hai chiếc láMùa đông. Gió lạnh và khô khốc níu những tán lá bàng to rộng gần lại những cành phượng khẳng khiu. Con gái thường hay chúm chím và xuýt xoa vì đôi môi bị thời tiết hành hạ. Khe khẽ:
- Ấy ơi, đóng cửa sổ lại giúp tớ với, gió lạnh quá!
Con trai tỏ ra kênh kiệu trước sự yếu ớt của Con gái trong những ngày lạnh lẽo này.
- Trời có lạnh bao nhiêu đâu mà ăn mặc như cuộn len vậy.
Con gái cười trừ thay cho lời giải thích.
Giờ ra chơi. Hội Con trai kéo nhau ra sân chơi đá cầu. Gió có vẻ khó tính, không hợp tác với chiếc cầu lông vũ sặc sỡ. Hội Con trai bỏ mặc nó chỏng chơ giữa sân trường. Lông vũ rung rinh trước gió rồi ngã ập xuống nền sân đã được thổi bay hết cát. Con trai chạy vù vào lớp, ném vội đồng hồ và mắt kiếng vào hộc bàn để ra nhập Hội ở sân bóng rổ. Hôm nay phải đổi lớp để học môn tự chọn nên Hội Con gái chỉ còn… mỗi Con gái. Lãng đãng trên sân trường, Con gái nhặt chiếc cầu và vuốt ve chòm lông vũ mềm mại. Bất chợt một cơn gió đẩy bước chân Con gái bước vội vào lớp để tránh cái lạnh. Bỗng Con gái giật mình khi thấy dưới chân mình có cảm giác vỡ vụn. Thì ra Con gái đã giẫm phải cái mắt kiếng, làm nó siêu vẹo và gãy đôi.
- Ah! Hình như là kiếng của Minh Diệp. Làm sao đây, mình làm hỏng mất rồi.
Hoảng hốt, Con gái giấu nhẹm những mảnh vỡ đó vào cặp.
Vào lớp. Hội Con trai mồ hôi nhễ nhại lần lượt xuất hiện. Con gái vừa trông ngóng vừa lo sợ sự xuất hiện của Con trai. Liếc lấy Con trai có loay hoay tìm kiếm, Con gái vô cùng hồi hộp. Nhưng có vẻ như Con trai không muốn làm lớn chuyện.
Ra về. Con trai tiến về phía Con gái. Con gái hình dung ra những lời chất vấn dành cho tội phạm.
- Ngọc Diệp!
- Ơ… xin... lỗi… tớ về…
Con gái toan nói rằng sẽ về nhà mua cái khác y hệt để đền.
- Ấy vội về hả, tớ nhờ tí thôi mà. Cho tớ mượn tập chép bài nhé, hôm nay quên mang mắt kiếng mất rồi.
Con gái như được giải thoát! Nhưng nghĩ đến chuyện phải khai báo với mẹ để xin tiền mua lại cái khác thì Con gái lại thêm một mối lo.
Ra đến cổng trường, Con trai cười tít mắt và vẫy chào rối rít…
Hôm sau. Con gái quàng thêm khăn len và thấy mình đúng là rất giống cuộn len nhiều màu. Trời lạnh hơn, gió càng khó tính. Chiếc kính mới được gói gém cẩn thận sẵn sàng chờ Con gái đem qua lớp Con trai.
Ra chơi. Mưa lất phất. Không ai muốn ra khỏi lớp cả. Một vài bạn chạy ra thử sức với mưa rồi đành chịu thua chui lại vào lớp.
- Ngọc Diệp!
Con trai đứng ngoài cửa lớp ngoắc ngoắc tay như là thân thiết lắm. Con gái thò tay vào cặp, vớ lấy chiếc kiếng và chậm chạp đi ra cửa với mớ len trên người trông như con gấu chuẩn bị đi vào mùa đông.
Cả hai cùng chìa ra trước mặt đối phương và đồng thanh cứ như đã hẹn trước: “Của ấy nè!”
Và đúng như dự đoán của đối phương, cả hai đều rất ngạc nhiên. Trên cuốn tập mà Con trai đem trả có một Ông già Noel được trang trí từ một cây son Lip ice trắng.
- Ah thì ra ấy giấu kiếng tớ
- Không phải đâu, tại tớ bất cẩn giẫm gãy nên đền lại ấy cái khác.
- Trời, tìm được cái giống hệt luôn, siêu quá. Mà nhà tớ có tới mấy đôi, đền làm gì chứ, haizz
- Cái này là gì đây?
- Là quà cảm ơn mượn tập kết hợp với quà Giáng sinh, kết hợp với quà năm mới, kết hợp với… với quà… tháng 2.
- Tặng tớ á…
- Ấy nhận đi, môi khô hết rồi kìa, ấy cứ mím môi hoài nên có lúc nó rớm máu ra luôn đấy.
Chuông vào lớp réo inh ỏi. Con trai vội vã:
- Tớ về lớp đây, nhớ dùng nhé, bai bai cuộn len!
Con gái có vẻ chưa hiểu hết mọi chuyện. Nhìn ra những hạt mưa vẫn cứ lất phất rơi như những hạt nước trên kiếng Con trai vậy, Con gái lững thững quay vào lớp.
Con gái nhẹ nhàng mở nắp cây son vì sợ làm hỏng mất Ông già Noel. Quẹt son và mím môi một cái, Con gái nhận ra vị cam thật ngọt. Ngón út xinh xắn di di trên môi rồi chấm vào má Ông già Noel như muốn gửi một nụ hôn gián tiếp vậy.
Nguyễn Lê Ly Na


LinkBack URL
About LinkBacks


Reply With Quote
Bookmarks