Đôi bạn nhỏ lăn lóc trên vỉa hè của con phố,
Mải mê với góc trời nhỏ của riêng mình,
Chẳng hề bận tâm bên ngoài cuộc sống kia xô bồ và tấp nập.

Rồi thời gian cứ lặng lẽ trôi đi,
Mang theo cả những vô tình và khắc nghiệt.
Và cuộc đời trong em dần hiện hữu-đắng cay lẫn hạnh phúc tràn đầy.
Nó cho em biết có những giọt nước mắt rơi không chỉ vì oẳn tù tì ra nhầm cái búa,
Không chỉ có những lúc buồn vì mẹ quên lời hứa,
Không phải cứ giận dỗi lại có bàn tay dỗ dành.

Cuộc sống sẽ dạy cho em nhiều điều:
Đôi khi phải biết cười nhiều hơn để ngăn giọt lệ sắp tràn trên khoé mắt,
Dần học cách đứng bằng chính đôi chân của mình,
Bởi vì một lúc nào đó sẽ không có ai bên cạnh dìu em đi.

Nhưng phải chăng là đúng khi cứ bước tiếp dù trong lòng muốn dừng lại mãi mãi.
Có nên đi ngược dòng để đánh thức ký ức vốn đã ngủ yên.
Và tuổi thơ ơi!
Liệu cuộc đời này có cho em một lần nữa được quay lại nơi ấy.
Chốn bình yên một thưở,
Nơi cất giữ của em bao kỉ niệm tuyệt vời.

Phạm Hồng Ngọc