BẦU TRỜI VÀ CƠN MƯA
...
Ngày mưa
Ngày vô tình...
...
Trời hay giận và thích nổi cơn giông
Mưa cứ thế, vẫn vô tình rơi mãi
Mưa vẫn hát và chẳng buồn dừng lại,
Để lặng nhìn gương mặt của trời xanh.
Rồi ngày nắng, thế là mưa mong manh
Và chẳng thể tung tăng như xưa nữa
Trời đau đớn chết trong lòng một nửa
Thầm một mình mong chờ giọt long lanh
"Tựa vào trời và nhìn ánh sao xanh
Thầm hạnh phúc, chỉ dám thầm hạnh phúc
Vì sâu thẳm kia, bên trong lồng ngực
Trái tim bầu trời không thuộc về mưa"
Tình yêu ấy sao quá đỗi mong manh
Đau rạn vỡ nhưng hận đời là thế
Vì yêu mưa trái tim không lí lẽ
Là của mưa, trời đánh mất chính mình
Những phút bên nhau sao thật lung linh
Nhưng vụt biến khi cầu vồng tan mẩt
Dù biết thế nhưng trăng tuần tháng mật
Cứ lôi đi quên hết cả thời gian
Ngày qua ngày, cơn đau lại miên man
Mùa khô hạn, trời than thầm trách móc
Dù đau đớn, nhưng trời không thể khóc
Vì chỉ mưa là nước mắt của trời xanh...
Trần Nguyễn Hoàng Minh


LinkBack URL
About LinkBacks
Reply With Quote


Bookmarks