Mùa đông về
Những chiếc lá tươi non ẩn mình trong màn mưa trắng đục
Đợi mùa xuân hé nụ, xanh thầm
Mùa đông về
Ai đó ngủ quên
Vùi mình vào màn mưa
và chăn ấm
quên nỗi câu đợi chờ?!
Mùa đông
Kỉ niệm trốn mình vào góc quán thân quen
Mùa đông
Bao câu yêu thương như trở thành ngọn lửa
đốt cháy những hoài nghi
Và dập tắt những nghi ngờ bằng giọt nước ai lăn lăn trên làn môi
Nóng hổi
Mùa đông
Người đợi ta từ nơi miềm quê xanh thẳm
trắng xóa hoa mơ
tím cả rừng chiều nhung nhớ
Mùa đông
Ta đợi người bên rêu phong khung cửa
Ánh mắt của ngày qua cứ theo nhau vào giấc mơ giục giã
Mùa đông qua
Bao giờ đón xuân nồng?
MẪU ĐƠN
P/S:
Viết cho buổi chiều, nói chuyện với người ở miền quê xa, xanh và đẹp (có lẽ), cho người đi ăn giỗ Xuân Diệu mà say, cho người mà ta yêu thương và làm ta nhung nhớ, cho ngày bị mất điện tới tối.


LinkBack URL
About LinkBacks

Reply With Quote
Bookmarks