Có hai người nọ yêu nhau thường cùng nhau ngắm hoàng hôn rồi sau đó cùng cầu nguyện được sống thật hạnh phúc bên nhau. Thế nhưng vào một ngày kia, chàng trai không may mắc bệnh nan y. Cô gái tuyệt vọng liền đến hỏi Thượng đế, phải làm sao để cứu được người yêu của mình. Thượng đế nói, chỉ có một cách thôi, con phải biến thành một cánh bướm, trong vòng ba năm, con không thể gặp anh ấy với hình dạng con người được, cũng không thể nói chuyện với anh ấy được, chỉ cần con làm được thế thì sẽ cứu được anh ấy. Cô gái chấp nhận. Cô yêu anh còn hơn cả mạng sống của mình. Thế là cô gái biến mất. Chàng trai rất đâu lòng, hàng ngày chàng đến bãi biển mà họ đã từng nguyện ước để nhớ về cô.
Cánh bướm ấy cứ nhẹ nhàng bay quanh anh, nó nghĩ, chỉ cần ba năm thôi thì chúng ta lại có thể ở bên nhau được rồi. Anh có biết là em yêu anh lắm không?
Cứ thế từng ngày trôi qua, thời hạn ba năm ngày càng gần hơn. Trong lòng bướm tràn đầy niềm hi vọng. Nhưng một ngày nọ, tại bãi biển mà họ đã từng ước nguyện, con bướm vô cùng đau xót khi trông thấy bên cạnh người yêu của nó là một người con gái khác. Con bướm nhẹ nhàng bay đến bên chàng trai, nghe anh nói với cô gái rằng, " Anh đã từng yêu một người con gái, nhưng cô ấy lại đột ngột mất tích. Thật may là em xuất hiện, xoa dịu nỗi đau của anh...". Con bướm nghe thấy như thế vô cùng đau đớn và lặng lẽ bay đi luôn...
Chàng trai sắp cùng cô gái ấy kết hôn, cũng chính là nơi giáo đường mà anh đã từng nói sẽ kết hôn với cô. Con bươm bướm trân trân nhìn anh trao nhẫn cho cô gái kia. Nước mắt nó tuôn rơi, chầm chậm bay đi, nhẹ nhàng đậu trên vai anh, sau đó nghe anh nói,... " Tôi đồng ý lấy em làm vợ!"
... Thế là con bướm chẳng còn biết gì nữa cả...
Thượng đế thấy con bướm đau lòng đến thế, liền nói với nó, " Con đã hi sinh cho anh ta nhiều như vậy mà anh ta chẳng hề hay biết, lại lấy người con gái khác, bây giờ thì con có thể quay trở lại hình dáng con người rồi, không cần phải làm bướm nữa đâu..."
Con bướm lắc đầu, " Không, hay là con cứ làm một cánh bướm..."
-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-
Câu chuyện này có tên là Đã từng có cánh bướm nào đậu trên đôi vai của bạn chưa?, tôi đã đọc được trong một cuốn sách. Hôm đó là một buổi chiều có mưa. Tâm trạng khi đọc một câu chuyện buồn thật không thoải mái. Và ý nghĩa đằng sau câu chuyện, dường như rất đa dạng, đối với mỗi người, có lẽ, sẽ có những cách hiểu rất khác nhau... Bỗng dưng tôi nhớ đến tựa đề một bộ sách đang phát hành của HHT, Hãy nói yêu thôi đừng nói yêu mãi mãi...! Trong một bài cảm thức của Phạm Lữ Ân, tôi có nhớ đại ý về một bài thơ, rằng hạnh phúc trong tình yêu cũng mong manh như nắng sớm, rất xinh đẹp nhưng cũng rất dễ vụt mất, và cô gái ấy hạnh phúc bởi vì chàng trai đã không nói sẽ yêu cô mãi mãi... Đây có lẽ là một điều không mới, nhưng đằng sau những suy nghĩ ấy, tôi nghĩ, người viết muốn nói rằng, hãy sống trọn vẹn mỗi ngày, yêu thương và sẻ chia hết mình ở hiện tại, tương lai là một điều rất khó đoán biết, bởi vậy, đừng để bản thân mình hối tiếc về bất kì điều gì. Khi nói, giá như, tức là lúc đã muộn...
- PL -


LinkBack URL
About LinkBacks
Reply With Quote
Bookmarks