Cũng đã lâu lắm không cho ra được tác phẩm nào cho ra hồn. Dường như con người đã bị cái nhịp sống thường ngày khuất lấp đi bằng những vòng quay đều đều nên cảm hứng sáng tác không còn đến với mình dễ dàng như trước.

Bài này viết để dành tặng cho một người. Dù chỉ mới gặp và cũng không thân thiết nhưng không hiểu sao sau khi gặp người đó lại cầm bút lên viết ra. Hay dở thế nào chưa rõ, chỉ là để tri ân cho một cuộc gặp không hẹn trước.

Anh đi rồi vỡ một mảng mây trôi
Một góc đời tan vào trong thương nhớ
Nỗi đợi chờ phập phồng theo nhịp thở
Nắng phai rồi héo úa những mùa vui.

Anh đi rồi nhạt tia nắng tinh khôi
Để khoảng trời em qua đầy u ám
Nếu tình yêu chỉ có một màu xám
Bóng hình anh vẫn cứ mãi xa xôi.

Anh đi rồi khuyết một hạt mưa côi
Mảnh kí ức cố dập vùi ướt át
Giữa dòng đời cuồn cuộn như con thác
Gió qua rồi niềm đau hãy ngủ yên.