Chiều cuối năm, có một đứa con gái khờ khạo đứng bên cửa sổ chờ nghe hơi mùa xuân qua phố. Có lẽ đó là điều gì đó hết sức ngớ ngẩn, làm sao đây khi biết rằng mùa xuân sắp đến, tấm lịch cuối cùng cũng đã được xé bỏ, năm cũ đã qua, năm mới lại tới, và cô gái ấy chờ gì bên khung cửa khi ngoài kia xôn xao bao lá hoa tưng bừng?
***
Con gái nở nụ cười thật tươi mặc dù nghe ba nói rằng xuân này cây mai nhà mình không ra hoa, vậy là lại tất bật chứ gì? ba và con gái cặm cụi cắm trên cành mai những bông hoa giả nhỏ li ti, li ti để rồi sớm hôm sau có một vài cành hoa mai rơi xuống nền nhà, gương mặt bé xinh ấy lại hối ba tối nay ba con mình sẽ gắn lại những bông hoa ấy ba nhé. Ba khẽ cười, những tất bật cuối năm sẽ làm ba mệt mỏi, và đôi bàn tay rám nắng ấy vẫn làm rất nhiều thứ, vì con và cho con.
***
Cô gái vẫn mơ màng tìm kiếm cho mình hơi thở mùa xuân, để những ngọt ngào còn vương trên đôi mắt trong veo và những đợi chờ về một bóng hình nào đó ngang qua con phố nhỏ. Mùa xuân về khi nào? khi em biết đợi chờ một màu áo xanh người lính, em biết mong chờ một nhành hoa nào đó e ấp còn vương trên hoa lá những giọt sương anh dành cho em. Có lẽ mùa xuân sẽ về khi anh đến, có lẽ mùa xuân sẽ về trong ánh mắt anh dành cho em trìu mến. Mùa xuân về khi anh đến thăm em.
***
Chiều cuối năm, hương khói nhà ai thoang thoảng. Đèn cũng đã lên, phố nhỏ ngập trong cái sắc hương mùa xuân bí ẩn, và cô gái ấy cũng giữ riêng cho mình một mùa xuân nho nhỏ trong lòng. Chỉ biết là thế thôi, cô gái còn mong chờ điều gì nữa. Mẹ đang bận rộn cho món bò bắp chua ngọt và cẩn thận bỏ nó vào những lọ thủy tinh, mẹ lại làm bánh chưng, mẹ lại gói bánh, mẹ làm dưa kiệu... và con cũng chạy lung tung giúp mẹ mua những thứ đồ cần thiết. Cũng chẳng hiểu sao những điều đó lại làm cho con thấy lòng bình yên hơn cả.
***
Cô gái đi học xa nhà, chẳng biết tại sao những cảm giác lạ kì ấy lại theo cô từ khi bước chân lên chuyến xe đưa cô về với tổ ấm thân thuộc, có cái gì đó nao nao, có cái gì đó hồi hộp, và cũng có cả những giọt nước mắt chẳng biết tại sao. Để khi bước chân vào căn nhà thấy cảm giác xuân về hơn lúc nào hết, thấy tuổi thơ qua căn nhà bao nhiêu năm bình yên mà ta đâu hề hay biết. Và có lẽ chỉ khi nào xa nó, ta mới thấy quí những gì ta trải qua, chỉ là những ngày tết bên cạnh gia đình thôi mà, nhưng biết bao con người, bao gia đình đã vất vả cả năm, bon chen nhau ngay cả trong những chiều mua vé xe về tết, để được cùng ngồi bên cạnh nhau trong mâm cơm ngày tết, để lại lúi húi làm đủ thứ, chuẩn bị đủ thứ... rồi lại tiếc nuối tiễn nhau trên những chuyến xe ngày đi xa học tập và làm việc.
***
Cô gái ngại ngùng trước cái nắm tay đột ngột của một người con trai, trong ánh mắt như men rượu say làm cô ngây ngất. Bên nồi bánh chưng bập bùng những ngọn lửa, cô gái nhắm mắt nhẹ nhàng nghe hơi thở mùa xuân...
Mẫu Đơn.


2Likes
LinkBack URL
About LinkBacks

Reply With Quote
Bookmarks