TẢN MẠN TRƯỚC MÙA ĐÔNG
Thân Tặng người ngồi café với tôi. HSD.
Chiều trước mùa đông, buồn như một bản nhạc không lời …

Online, cái nick yahoo cũng đáng ghét, bỏ lại mình ta trơ trọi, lang thang trang web, đọc mấy dòng vu vơ…

Chiều trước mùa đông, ai bảo người bỏ ta một mình. Ngủ dậy thấy lòng buồn tênh, cơn gió nào đó trước mùa đông kéo ta về với những khoảng lặng…

Rảnh không? Café!

***
Cái áo khoác cũng nên thay đi thì phải; gió chỉ nhẹ thôi mà sao lạnh thế không biết! Chiều cũng dần qua…
Café một nơi vắng lặng, duy nhất một người ngồi trong quán, ngay ghế đầu tiên. Tách café đen, ngồi một mình...

Lâu rồi, chẳng uống café, không muốn uống sữa nóng khi vào quán café.
Café sữa nhé!
Sao cũng được. Khi nào mùa đông về nhỉ?
À, ừ… mùa đông về…

Cái cây hoa sữa trước quán café làm hắn khó chịu.
Sao cái loại cây này lại nở suốt cả bốn mùa. Nhìn nó kìa! Đợt này nữa là tới cả sáu mùa ấy chứ! Ừ, cứ thử đi dưới những cành hoa sữa vào mùa hè xem, có mà ngất…

Thế mùa đông đến từ khi nào?
Mùa đông… từ khi nào nhỉ? Từ một buổi tối, à không, buối sáng trước đó một ngày, trời nắng, như thiêu đốt, đến chết được…
Thế rồi sao?
Ừ! Thì tới gần nửa đêm nhé. Không phải 12h đâu. Trời bắt đầu trở lạnh, mùa thu kéo nhau đi khuất về phía xa chân trời…

Mùa đông đến. Khi sáng hôm sau hắn thấy trên người mình có một cái chăn, một cái chăn ấm quấn quanh người mà hắn đã ôm ấp cả đêm, chẳng biết từ khi nào. Hắn ngủ mà. Hắn ngủ thì mùa đông với mùa hè có khác gì nhau đâu. Một mình trên chiếc giường khá rộng, hắn không hề để ý mùa đã sang. Cũng như bắt đầu quên đi mùa đông đã đến như thế nào…
Mùa đông đến khi mẹ hắn nửa đêm lọ mọ thức dậy mở cửa nhà kho lấy chăn bông cho cả nhà. Mùa đông đến khi hắn đang run cầm cập trong trong cơn mơ. Một mình hắn và con đường nhiều người qua lại…

Mùa đông, hắn phong phanh với mỗi một chiếc áo. Vẫn đi trên con đường quen thuộc. Có một ai đó chạy trốn mùa đông đã gặp hắn trên đường, dừng xe và hỏi hắn: “sao con không đi xe đạp?”. Xe hắn bị hư, hắn trở thành một kẻ bị mùa đông hành hạ khi bao nhiêu người đang ngồi ở nhà, trên giường hay quanh lò sưởi. Hắn trả lời: “không thích, thích đi bộ thôi”. Rồi bỗng nhiên, có một ai đó biết hắn. À!... Ừ!... Một cô bé nào đó ngang qua mùa đông của hắn.
***
Bà chủ quán café bắt đầu chăm mấy cái cây. Tôi cũng bắt đầu hướng mắt ra ngoài mặt đường. Cạnh bên quán nhậu đang bắt đầu vang lên những tiếng ồn ào thường có. Tự dưng thấy một buổi chiều như một nốt trầm trong bản nhạc…
Café sữa ngon, và câu chuyện về mùa đông nhẹ nhàng…
Chẳng phải lần đầu tiên tôi gặp một người như thế. Cũng chẳng phải lần đầu tiên có một buổi chiều buồn trước mùa đông. Qúan bắt đầu có người vào. Tôi khuấy nhẹ tách café sữa và tự hỏi: “Liệu tối nay mình có mất ngủ hay không?”
Mùa đông này, tự nhiên thấy mùa đông vội vàng về qua những làn nước ấm, thấy mùa đông ùa về làm lạnh kỉ niệm, lạnh cả bàn tay thường ngày vẫn lạnh về mùa đông. Tôi gặp ánh mắt của anh. Chúng tôi gặp ánh mắt của nhau ở một nơi rất xa. Cái nhìn mà anh bảo với tôi rằng đang né tránh một điều gì đó. Lạnh không?! Trà đá cũng lạnh. Café ngon…
***
Hắn đựơc ai đó chở đi, trên một chiếc xe đạp, không phải là con trai. Hắn không biết người ấy là ai, hắn chỉ ngồi im trên xe và trốn chạy được mùa đông. À không, hắn không trốn chạy mùa đông, chỉ là cô bé ấy đã kéo hắn vào một nơi ấm áp, rất ấm áp… Hắn bước chân về nhà mà không hiểu taị sao lại có một chiếc khăn quàng cổ, những sợi len nhỏ đan vào nhau, đen và trắng…và cũng không hiểu sao một con người lơ đễnh như hắn lại nhớ tới việc cất chiếc khăn ấy vào một ngăn tủ của nhà kho. Chiếc khăn by, Tết năm ngoái về hắn đã không tìm thấy nó nữa…
Hắn bảo với tôi, mùa đông về thế đấy. Mùa đông đến, mùa đông gần đến. Hắn ngại hỏi tôi bởi thấy tôi cười. Hắn tưởng tôi đang cười cái mùa đông ngớ ngẩn của hắn? Câu chuyện bắt đầu chìm vào yên lặng. Tôi nhìn đồng hồ và sắp về nhà với mẹ.
***
Anh bảo tôi là người yếu đuối, dù bề ngoài trông mạnh mẽ. Anh bảo tôi tập đi những con đường có nhiều người và đôi lúc cũng nên chấp nhận mình mãi là trẻ con…
Vậy thôi nhé, viết kỉ niệm cho một buổi chiều trước mùa đông.

Mẫu Đơn
Nguyễn Đặng Thùy Trang
QN, 30/10/2011
Xin gởi lại “Mẫu Đơn” một mùa đông muộn màng…