Chiều, chợt mưa. Lòng buồn vô cớ, những hạt mưa đổ xuống, giảng đường tự nhiên thênh thang sao mà lạnh, buồn chết được. Tự dưng muốn có ai đó ôm, rõ là khùng, khùng quá đi mất. Cô bé ngốc đi dọc hành lan, ngắm những giọt mưa như chưa bao giờ được ngắm. Mưa gội xanh từng tán lá, mưa tạo màn nước trắng xóa rơi ào ạt… Mưa rồi đấy! Ngỡ rằng trời mưa sẽ bớt lạnh vì khi đó cô bé biết rằng có một bàn tay nào đó chắc chắn nắm lấy tay mình, hay có một người nào đó để cô bé dựa vào, chông chênh những cảm xúc.
Hix, cô bé ngốc! có ai đó đã từng nói như thế với cô bé, cô bé còn trong sáng và ngốc lắm, ngay cả khi buồn nhất, khi muốn khóc lên được, trông cô bé vẫn còn hồn nhiên lạ, gương mặt tròn tròn, đôi mắt to và mái tóc ngắn củn. Cười đi nào, cô bé dễ thương, đừng mãi ẩn mình trong cái vỏ bọc đấy nữa.
Mưa về luôn làm cô bé thấy sợ, sợ nghe tiếng sấm đì đùng, sợ cả hơi lạnh cơn mưa, sợ giọt mưa tan tan mau hòa vào dòng nước mắt. Cô bé chạy vội trong màn mưa, cố để mưa làm nhòe đi vết thương đó, cố để cơn mưa… cô vờ trách do cơn mưa. “Lạnh không?”_ cậu bạn ngồi cùng bàn hỏi thăm, nhoẻn một nụ cười xinh lắm. “Ừ, lạnh!”
Lạ lẫm trong một chiều mưa, đôi chân cô bé bước đi trong vô định, bóng dáng một người nào đó từ trong cơn mưa đi tới luôn làm trái tim cô bé thổn thức đến lạ. Cô bé vội chạy xe vào một quán cafe bên đường, giấu mình vào nỗi cô đơn, giấu mình vào những cảm xúc không tên, rồi cứ thế để cho nước mắt bắt đầu rơi nhẹ nhàng… Khóc. Vai cô bé run lên từng nhịp, từng nhịp…
Gió ngoài kia mang theo hơi lạnh làm gương mặt cô bé chẳng còn hồng hào như trước. Chiếc điện thoại. Màn hình sáng rồi lại tắt… tin nhắn gửi đi trong vô vọng, những dòng thông báo tin đã gửi hiện lên. Cái tên quen thuộc. Lại một lần nữa chạm vào miền kí ức. Trái tim ấy!
Màn hình sáng rồi lại tắt…
Thời gian trôi đi sao mà dài quá, ước gì cô bé có đủ bản lĩnh để gặp người mà mình chờ đợi, ước gì cô bé có thể nói tất cả tâm sự cho một ai đó. Ừ, ước gì!
Trời mưa, cô bé mang nỗi buồn trong đôi mắt ấy để những vệt dài lặng trong đêm… xót xa! “ Lạnh quá chị nhỉ, em muốn có ai đó để ôm!” “Ôm chị đi!” Vòng tay của chị ôm em sao cũng quá mệt mỏi, cô bé buồn khi làm cho chị phiền lòng, cô bé thấy thương cho chị. Ừ, dưới cơn mưa dường như những tâm hồn cũng trở nên nhạy cảm hơn thì phải!
Trên hành lan, những lối đi dài hun hút, mỗi lúc rảnh cô bé đều đứng đó và nhìn xuống sân trường, nhìn và nghĩ, biết đâu rằng một lúc nào đó sẽ thấy người ấy bước đi, với hình ảnh quen thuộc, một lúc nào đó, người ấy sẽ gặp lại cô bé, như là một sự tình cờ. Cô bé cứ nhìn mãi, nhìn mãi… những bước chân thưa dần, sân trường vơi dần… chỉ còn cô bé bên góc sân vắng lặng.
Đôi lúc, giữa tất bật những thứ phải làm, cô bé nhận ra rằng dường như cảm xúc của mình đã trôi theo ai đó, những bài viết của cô bé không còn như xưa nữa, thoáng chút ưu tư. Và ngay cả trong giấc mơ, đôi lúc lại làm cô bé tỉnh giấc. Lặng lẽ.
Chờ đợi, rồi chờ đợi…
Những tin nhắn gửi đi không lời đáp. Những ưu tư chìm trong câu chữ.
Thằng bạn bên cạnh lại đọc những câu thư làm trái tim cô bé như rung lên bao nổi niềm âm ỉ cháy “ chỉ vì thương, nên ghét…”. Cô bé cười, thôi, giữ riêng mình bao nhiêu ưu tư để làm gì, phải không? Rồi lại nghe nó đọc tiếp mấy câu thơ mà cô bé cho rằng như những bài thất tình kinh điển “Về thôi em, làm gì có trăm năm mà em khóc”, ừ, làm gì có trăm năm! Rõ là cô bé ngốc!
Ngày xưa, anh gọi cô bé là cô bé như bây giờ. Cô bé đáng yêu, hồn nhiên, trong sáng. Ngỡ ngàng. Trong mắt anh cô như nụ hoa lung linh pha chút sương sớm, tinh khôi và vẹn nguyên. Đôi lần anh sợ rằng sẽ đánh mất cô bé bởi những suy nghĩ của mình, cô bé nhẹ nhàng như một buổi sớm mùa thu nào đó, sự nhạy cảm đó… chút lỗi nhịp con tim, tình cảm đơn sơ, bình lặng…
Cô bé tin, rất tin vào những gì anh nói. Cô tin vào con người ấy, tin vào ánh mắt ấy, bàn tay, bờ vai ấy. Cô tin, tin cho đến khi nước mắt rơi nhòe những giấc mơ, tin cho đến khi nghe yêu thương vụn vỡ.
Ngày xưa…
Tay cô bé nhẹ nhàng và nhỏ bé trong một bàn tay khác cứng rắn và mạnh mẽ hơn rất nhiều.
Ngày xưa…
Đã có những lúc cô bé nở những nụ cười thật xinh, đôi mắt long lanh những hạnh phúc không thể nói nên lời.
Ngày xưa…
Trên con đường dài ngập tràn hoa sữa, nghe bên tai mùa thu về, thấy lòng ấm áp, nhẹ, những cảm xúc bình yên đến thế.
Ngày xưa…
Những lần nắm tay bối rối. Ừ, cô bé đến với anh quá nhẹ nhàng, sâu lắng…
Chạm tay vào điện thoại, dòng tin nhắn giản đơn đến khó hiểu, những từ ngữ vội vàng, vô cảm. Màn hình sáng rồi lại tắt.
“tại sao?” đơi giản chỉ vậy thôi mà cô bé không dám hỏi, cô sợ điều gì? Hay cô sợ bản thân mình không chịu được cảm xúc ấy, sự thật…!
Khi qua quán cafe quen, khi chạm tay vào những dư âm xưa cũ, cô bé lại thấy mình buồn vô cơ, vì những tình cảm này mà cô bé phải để mình trong trạng thái đó, vì những gì cô tưởng như bình thường ấy…
Ừ, là vậy, đơn giản là vậy! cho đến khi nào đối diện với những cảm xúc ngày xưa, những gì thuộc về ngày xưa, cô bé mới thôi trong ngóng, thôi thắc mắc bởi “có những điều không nên quá rõ rang!”, để những dòng tin nhắn tiếp tục chơi vơi giữa đa chiều cảm xúc.
Hay là …
Số điện thoại ấy cô bé đã xóa. Cái tên ấy cô bé cũng đã xóa. Cắt tóc đi. Tóc ngắn hơn, nụ cười tươi hơn, gương mặt sáng hơn, xinh hơn, hồn nhiên và tất bật hơn. Sẽ quên chứ? Quên?!
Một chiều mưa như chiều nay, có ai đó đứng bên hành lan mà nhìn những dáng người bước vội, và tìm đâu đó, đâu đó, anh sẽ bước trong những gương mặt đó, bước qua đây, qua đây, dù chỉ một lần…
Cậu bàn cùng bàn đứng bên cạnh cô, nói nhỏ nhưng đủ để cô bé hiểu: “Quan trọng là có xóa được trong tim không?”
Chiều nay mưa sao mà lạnh quá!
Mẫu Đơn.


8Likes
LinkBack URL
About LinkBacks

Reply With Quote

????


Bookmarks