+ Reply to Thread
Results 1 to 5 of 5
Like Tree8Likes
  • 8 Post By maudon

Thread: [Mẫu Đơn] Quên được trong mưa?

  1. #1
    Biển Mùa Đông...nhớ maudon's Avatar
    Join Date
    Oct 2008
    Age
    18
    Posts
    289
    Rep Power
    25

    [Mẫu Đơn] Quên được trong mưa?

    Chiều, chợt mưa. Lòng buồn vô cớ, những hạt mưa đổ xuống, giảng đường tự nhiên thênh thang sao mà lạnh, buồn chết được. Tự dưng muốn có ai đó ôm, rõ là khùng, khùng quá đi mất. Cô bé ngốc đi dọc hành lan, ngắm những giọt mưa như chưa bao giờ được ngắm. Mưa gội xanh từng tán lá, mưa tạo màn nước trắng xóa rơi ào ạt… Mưa rồi đấy! Ngỡ rằng trời mưa sẽ bớt lạnh vì khi đó cô bé biết rằng có một bàn tay nào đó chắc chắn nắm lấy tay mình, hay có một người nào đó để cô bé dựa vào, chông chênh những cảm xúc.

    Hix, cô bé ngốc! có ai đó đã từng nói như thế với cô bé, cô bé còn trong sáng và ngốc lắm, ngay cả khi buồn nhất, khi muốn khóc lên được, trông cô bé vẫn còn hồn nhiên lạ, gương mặt tròn tròn, đôi mắt to và mái tóc ngắn củn. Cười đi nào, cô bé dễ thương, đừng mãi ẩn mình trong cái vỏ bọc đấy nữa.

    Mưa về luôn làm cô bé thấy sợ, sợ nghe tiếng sấm đì đùng, sợ cả hơi lạnh cơn mưa, sợ giọt mưa tan tan mau hòa vào dòng nước mắt. Cô bé chạy vội trong màn mưa, cố để mưa làm nhòe đi vết thương đó, cố để cơn mưa… cô vờ trách do cơn mưa. “Lạnh không?”_ cậu bạn ngồi cùng bàn hỏi thăm, nhoẻn một nụ cười xinh lắm. “Ừ, lạnh!”

    Lạ lẫm trong một chiều mưa, đôi chân cô bé bước đi trong vô định, bóng dáng một người nào đó từ trong cơn mưa đi tới luôn làm trái tim cô bé thổn thức đến lạ. Cô bé vội chạy xe vào một quán cafe bên đường, giấu mình vào nỗi cô đơn, giấu mình vào những cảm xúc không tên, rồi cứ thế để cho nước mắt bắt đầu rơi nhẹ nhàng… Khóc. Vai cô bé run lên từng nhịp, từng nhịp…

    Gió ngoài kia mang theo hơi lạnh làm gương mặt cô bé chẳng còn hồng hào như trước. Chiếc điện thoại. Màn hình sáng rồi lại tắt… tin nhắn gửi đi trong vô vọng, những dòng thông báo tin đã gửi hiện lên. Cái tên quen thuộc. Lại một lần nữa chạm vào miền kí ức. Trái tim ấy!

    Màn hình sáng rồi lại tắt…

    Thời gian trôi đi sao mà dài quá, ước gì cô bé có đủ bản lĩnh để gặp người mà mình chờ đợi, ước gì cô bé có thể nói tất cả tâm sự cho một ai đó. Ừ, ước gì!

    Trời mưa, cô bé mang nỗi buồn trong đôi mắt ấy để những vệt dài lặng trong đêm… xót xa! “ Lạnh quá chị nhỉ, em muốn có ai đó để ôm!” “Ôm chị đi!” Vòng tay của chị ôm em sao cũng quá mệt mỏi, cô bé buồn khi làm cho chị phiền lòng, cô bé thấy thương cho chị. Ừ, dưới cơn mưa dường như những tâm hồn cũng trở nên nhạy cảm hơn thì phải!

    Trên hành lan, những lối đi dài hun hút, mỗi lúc rảnh cô bé đều đứng đó và nhìn xuống sân trường, nhìn và nghĩ, biết đâu rằng một lúc nào đó sẽ thấy người ấy bước đi, với hình ảnh quen thuộc, một lúc nào đó, người ấy sẽ gặp lại cô bé, như là một sự tình cờ. Cô bé cứ nhìn mãi, nhìn mãi… những bước chân thưa dần, sân trường vơi dần… chỉ còn cô bé bên góc sân vắng lặng.

    Đôi lúc, giữa tất bật những thứ phải làm, cô bé nhận ra rằng dường như cảm xúc của mình đã trôi theo ai đó, những bài viết của cô bé không còn như xưa nữa, thoáng chút ưu tư. Và ngay cả trong giấc mơ, đôi lúc lại làm cô bé tỉnh giấc. Lặng lẽ.

    Chờ đợi, rồi chờ đợi…
    Những tin nhắn gửi đi không lời đáp. Những ưu tư chìm trong câu chữ.

    Thằng bạn bên cạnh lại đọc những câu thư làm trái tim cô bé như rung lên bao nổi niềm âm ỉ cháy “ chỉ vì thương, nên ghét…”. Cô bé cười, thôi, giữ riêng mình bao nhiêu ưu tư để làm gì, phải không? Rồi lại nghe nó đọc tiếp mấy câu thơ mà cô bé cho rằng như những bài thất tình kinh điển “Về thôi em, làm gì có trăm năm mà em khóc”, ừ, làm gì có trăm năm! Rõ là cô bé ngốc!

    Ngày xưa, anh gọi cô bé là cô bé như bây giờ. Cô bé đáng yêu, hồn nhiên, trong sáng. Ngỡ ngàng. Trong mắt anh cô như nụ hoa lung linh pha chút sương sớm, tinh khôi và vẹn nguyên. Đôi lần anh sợ rằng sẽ đánh mất cô bé bởi những suy nghĩ của mình, cô bé nhẹ nhàng như một buổi sớm mùa thu nào đó, sự nhạy cảm đó… chút lỗi nhịp con tim, tình cảm đơn sơ, bình lặng…

    Cô bé tin, rất tin vào những gì anh nói. Cô tin vào con người ấy, tin vào ánh mắt ấy, bàn tay, bờ vai ấy. Cô tin, tin cho đến khi nước mắt rơi nhòe những giấc mơ, tin cho đến khi nghe yêu thương vụn vỡ.

    Ngày xưa…
    Tay cô bé nhẹ nhàng và nhỏ bé trong một bàn tay khác cứng rắn và mạnh mẽ hơn rất nhiều.
    Ngày xưa…
    Đã có những lúc cô bé nở những nụ cười thật xinh, đôi mắt long lanh những hạnh phúc không thể nói nên lời.
    Ngày xưa…
    Trên con đường dài ngập tràn hoa sữa, nghe bên tai mùa thu về, thấy lòng ấm áp, nhẹ, những cảm xúc bình yên đến thế.
    Ngày xưa…
    Những lần nắm tay bối rối. Ừ, cô bé đến với anh quá nhẹ nhàng, sâu lắng…

    Chạm tay vào điện thoại, dòng tin nhắn giản đơn đến khó hiểu, những từ ngữ vội vàng, vô cảm. Màn hình sáng rồi lại tắt.

    “tại sao?” đơi giản chỉ vậy thôi mà cô bé không dám hỏi, cô sợ điều gì? Hay cô sợ bản thân mình không chịu được cảm xúc ấy, sự thật…!

    Khi qua quán cafe quen, khi chạm tay vào những dư âm xưa cũ, cô bé lại thấy mình buồn vô cơ, vì những tình cảm này mà cô bé phải để mình trong trạng thái đó, vì những gì cô tưởng như bình thường ấy…

    Ừ, là vậy, đơn giản là vậy! cho đến khi nào đối diện với những cảm xúc ngày xưa, những gì thuộc về ngày xưa, cô bé mới thôi trong ngóng, thôi thắc mắc bởi “có những điều không nên quá rõ rang!”, để những dòng tin nhắn tiếp tục chơi vơi giữa đa chiều cảm xúc.

    Hay là …

    Số điện thoại ấy cô bé đã xóa. Cái tên ấy cô bé cũng đã xóa. Cắt tóc đi. Tóc ngắn hơn, nụ cười tươi hơn, gương mặt sáng hơn, xinh hơn, hồn nhiên và tất bật hơn. Sẽ quên chứ? Quên?!

    Một chiều mưa như chiều nay, có ai đó đứng bên hành lan mà nhìn những dáng người bước vội, và tìm đâu đó, đâu đó, anh sẽ bước trong những gương mặt đó, bước qua đây, qua đây, dù chỉ một lần…

    Cậu bàn cùng bàn đứng bên cạnh cô, nói nhỏ nhưng đủ để cô bé hiểu: “Quan trọng là có xóa được trong tim không?”

    Chiều nay mưa sao mà lạnh quá!

    Mẫu Đơn.
    Mùa đông
    Người đợi ta từ nơi miềm quê xanh thẳm
    trắng xóa hoa mơ
    tím cả rừng chiều nhung nhớ

    Mùa đông
    Ta đợi người bên rêu phong khung cửa
    Ánh mắt của ngày qua cứ theo nhau vào giấc mơ giục giã

  2. The Following 5 Users Say Thank You to maudon For This Useful Post:

    Natalie (20-09-2011), o0oBlackBoyo0o (20-09-2011), oOButterfly GirlOo (25-09-2011), PhongLinh (30-11-2011), Sub Zero (20-09-2011)

  3. #2
    Biển Mùa Đông...nhớ maudon's Avatar
    Join Date
    Oct 2008
    Age
    18
    Posts
    289
    Rep Power
    25

    Re: [Mẫu Đơn] Quên được trong mưa?

    Kết thúc bằng sự mở đầu mới ( Quên được trong mưa- phần 2)

    Mưa cứ tiếp tục rơi, khiến lòng cô bé thắt lại. Nhớ, quên cứ thế lẫn vào nhau. Rối bời, cô bé nép mình dưới mái hiên nhà xe, tiếng mưa rơi lộp độp trên mái tôn, nghe như tiếng ai đó thổn thức trong quá khứ vọng lại. Đau! Cô bé nhìn vô định, trong khoảnh không gian mà mắt cho phép, chẳng thấy gì cả, chỉ là những giọt nước rơi lạc trên mặt đất, rồi bất ngờ vỡ tan. “ Chúng có hoảng hốt không?” cô bé thầm hỏi chính mình. “ Không đâu! Những giọt nước ấy, rơi xuống, rồi vỡ tan, đó là số mệnh của chúng, chúng biết điều đó mà, chúng sẽ không hoảng hốt đâu” “ ừ! Sẽ không hoảng hốt”.



    Khu nhà để xe, trời mưa lầy lội đất, tiếng xe dắt ra, dắt vào làm nghẽn cả lối đi, tiếng nói, cười của nhiều người, làm cô bé chợt tỉnh cơn mê trong mưa. Một phút lắng lòng, nghe tiếng mưa, nghe tiếng tim mình thổn thức với những giọt nước con con, giờ đã đến lúc cô bé phải trở về nhà, mặc cho mưa vẫn rơi, hạt nước vẫn vỡ tan. Cô bé mỉn cười “vì đó là quy luật tự nhiên”.



    Mưa mỗi lúc một to, ào ào, khoác trên mình cái áo mưa cánh dơi, của cậu bàn cùng bàn đưa cho lúc chiều , mà lòng cô bé thấy ấm áp. Vui thật. Vài giọt mưa, ngược gió, táp vào mặt. Rát. Cô bé lắc lắc đầu, cố xua đi cảm giác cũ đang cô tình quay về trong mưa. Chiếc áo mưa cánh dơi của ai đó, không đủ che, để ướt sũng mảnh lòng đang trống trãi. Một đôi tình nhân, đang cõng nhau chạy băng qua đường, nhìn hai người ướt sũng nước mà vòng tay ôm trong nhau, sao khiến lòng cô bé tê tê. Hít một hơi, mùi sương ẩm xộc vào mũi, rân rân lên cảm giác thanh thản, nhẹ nhàng.. “ Chiếc áo mưa vẫn che cho cô bé khỏi sự ướt át trên con đường về nhà.



    *****



    Di động rung chuông tin nhắn trong túi. Tin của anh. “ hôm qua mưa to, em về không sao chứ?”. Tin nhắn của anh, cô bé nắm chặt di động trong tay, như sợ vụt mất đi điều gì đó. Cảm giác được anh che chở, vẫn còn nguyên ở ấy, nhưng sao cô bé lại không có cảm giác khắc khoải nữa. Cảm giác về anh của những ngày trước, nay hiện về, nhưng ánh mắt cô nhìn nó lạnh nhạt. “ em không sao” . Dòng tin gửi đi, như gửi trả cho anh hình ảnh của cô bé ngày xưa cũ. Cô bé bây giờ, đi trong mưa sẽ không có chiếc ô anh che trên đầu nữa. “ quên đi anh nhé! Em cũng thế”. “Anh xin lỗi!”. “ Mọi chuyện đã qua rồi”, dòng chữ cô bé viết cho anh không còn nhòe nước nữa, vì hôm nay trời, nắng đã lên từ sớm.

    * Một chút về phần 2: là bài viết tiếp của bé Tường Vy, em gái Mẫu Đơn! hì!

    Mùa đông
    Người đợi ta từ nơi miềm quê xanh thẳm
    trắng xóa hoa mơ
    tím cả rừng chiều nhung nhớ

    Mùa đông
    Ta đợi người bên rêu phong khung cửa
    Ánh mắt của ngày qua cứ theo nhau vào giấc mơ giục giã

  4. The Following 2 Users Say Thank You to maudon For This Useful Post:

    oOButterfly GirlOo (25-09-2011), PhongLinh (30-11-2011)

  5. #3
    Biển Mùa Đông...nhớ maudon's Avatar
    Join Date
    Oct 2008
    Age
    18
    Posts
    289
    Rep Power
    25

    Re: [Mẫu Đơn] Quên được trong mưa?

    Có lẽ những ai đọc bài này phần 1 cảm giác rằng hơi hụt hẫng cảm xúc, hơi bế tắc... nhưng sang phần 2 có vẻ ổn hơn rất nhiều, hì, bé TƯỜNG VY đã kết thúc câu chuyện mà Mẫu Đơn cho rằng rất nhẹ nhàng. hix. Chắc cũng có nhiều người đọc bài này rồi, nhưng các bạn hãy viết một vài cảm nhận đi nhé!

    Với những câu chuyện là những trải nghiệm riêng!

    Mẫu Đơn.
    Mùa đông
    Người đợi ta từ nơi miềm quê xanh thẳm
    trắng xóa hoa mơ
    tím cả rừng chiều nhung nhớ

    Mùa đông
    Ta đợi người bên rêu phong khung cửa
    Ánh mắt của ngày qua cứ theo nhau vào giấc mơ giục giã

  6. The Following 2 Users Say Thank You to maudon For This Useful Post:

    o0oBlackBoyo0o (24-09-2011), Sub Zero (22-09-2011)

  7. #4
    Senior Member oOButterfly GirlOo's Avatar
    Join Date
    Jul 2011
    Location
    171C Trần Cao Vân
    Age
    15
    Posts
    80
    Rep Power
    5

    Re: [Mẫu Đơn] Quên được trong mưa?

    * Tối hôm nay, trời bão lớn. Gió từ biển thổi mạnh vào như muốn đẩy tất cả những gì gần nó ra xa. Em.. đạp hì hục chiếc xe đạp này lên trường vì phải phụ các bạn làm lồng đèn cho lớp. Mệt . Gió biển cứ thốc mạnh vào người. Tốc độ xe càng giảm càng giảm dần , chậm đến mức chẳng khác nào tốc độ của một người đi bộ. Ráng gắng sức đạp thật mạnh nhưng cũng chẳng xoay chuyển được bao nhiêu. Đành xuống xe dắt vào một chỗ tránh gió. Tạm nghỉ lấy sức rồi mới đi tiếp. Dắt xe đến chỗ trạm xe buýt trước công viên nước của thành phố. Em ngồi nghỉ chân . May sao mà chỗ này có mấy bước từơng cản gió. không thì chắc giờ em đã bị bảo gió cuốn đi rồi. Nhìn lại bộ đồ trên người, ướt nhẹp. Đành chịu thôi. SUy nghẫm... Nhìn quang cảnh nơi đây thật khác so với thường ngày: không hề có một bóng người, cảnh quang dường như bị che phủ bởi cơn mưa vậy đó. Bao quanh nơi đây như chỉ có mình em và màn đêm lạnh lẽo.Em lại nhớ anh. Hàng ngàn hình ảnh, câu nói, âm thanh như trở về. Tái diễn như một bộ phim ngắn trong tâm trí em... Kí ức đẹp nhưng lòng em lại não nề. Đôi mắt như muốn khóc nhưng nước mắt lại không hề rơi. Cứ nặng nề chảy ngược vào trong tim hành hạ em từng đêm. Có lẽ vì cơn mưa này quá lớn nên đã khóc thay bản thân em tối nay... Hơi ấm ngày nào đã không còn, bờ vai để dựa dẫm cũng biến mất, chỉ còn để lại nơi này là một sự lạnh lẽo cực độ... Em quá ngốc, phải không? Nhớ về một hình bóng không hề tồn tại cạnh mình nữa. Quên. Có lẽ... em phải tập quên thôi. Nhưng sao khi những cơn mưa về, em lại không thể làm được.Thời gian... Có lẽ em quá nóng vội rồi.Nhưng em cũng mệt mỏi lắm rồi. Thôi, đành để tự con tim này tự quyết định vậy... Quên hay nhớ nhung, em không quan tâm nữa. Chỉ cần anh mãi hạnh phúc, thấy anh cười, em sẽ sống tốt thôi... mặc dù khi ấy, trái tim em rất đau... Love 4ever....
    " Bóng tối và ánh sáng là hai thứ không thể chung hòa với nhau" *

    Nguồn trích dẫn: Q.Chi - em gái mình
    Last edited by oOButterfly GirlOo; 25-09-2011 at 09:47 AM.

  8. The Following 2 Users Say Thank You to oOButterfly GirlOo For This Useful Post:

    o0oBlackBoyo0o (24-09-2011), SuvySwift13 (24-09-2011)

  9. #5
    Senior Member SuvySwift13's Avatar
    Join Date
    Feb 2011
    Location
    Taylor' house
    Age
    16
    Posts
    66
    Rep Power
    6

    Re: [Mẫu Đơn] Quên được trong mưa?

    Quote Originally Posted by maudon View Post
    Có lẽ những ai đọc bài này phần 1 cảm giác rằng hơi hụt hẫng cảm xúc, hơi bế tắc... nhưng sang phần 2 có vẻ ổn hơn rất nhiều, hì, bé TƯỜNG VY đã kết thúc câu chuyện mà Mẫu Đơn cho rằng rất nhẹ nhàng. hix. Chắc cũng có nhiều người đọc bài này rồi, nhưng các bạn hãy viết một vài cảm nhận đi nhé!

    Với những câu chuyện là những trải nghiệm riêng!

    Mẫu Đơn.
    Chị......bé Tường Vy nào vậy chị ????? có phải em ko ????
    Spoiler:

    Pray for both of you


    Iam Haunted


    Taylor Alison Swift 13/12/1989

+ Reply to Thread

Bookmarks

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts