Chiều xuống phố,nhìn những chiếc lá bàng rơi nhẹ xuống lòng đường, chỉ còn trơ lại trên cây vài chiếc lá cuối cùng, in trên nên trời những vết cây khô cằn và sót lại những màu đỏ thắm.
Ta tự hỏi lòng mình rằng tại sao cây bàng lại rơi lá giữa mùa xuân, nhìn những chiếc lá xào xạc đổ ùa vào nhau, ta cứ ngỡ thu vẫn còn đâu đây? Nó giống như những kí ức người ta để dành về nhau trong những ngăn nhỏ cảm xúc.
Rồi bỗng dưng thấy mình rẽ xe đi vào con đường ấy, qua con phố tưởng như ta đã thuộc đến từng hang cây, từng chiếc lá, từng khoảng nắng, ta cảm thấy bình yên đến lạ, bình yên với những nổi niềm.
Ở nơi này phải không em?
Nơi gió đã xao xác hàng cây, có phải em từng đêm trong căn nhà nhỏ với tay tìm chút hương , có phải em bần thần thương cho những tiếng hàng rong xô vào im lặng, có những lúc em nhớ tới ta, em nhớ cả những mưa nắng qua con đường nhỏ, em nhớ tới bước chân ta trước ngõ, em nhớ những hẹn hò, những giấc mơ…
Và đâu đó bên khung cửa, em nhớ những mùa đã qua, những mùa xưa cũ, những khoảng khắc lá rơi làm em chùng lòng hồi hộp, em nhớ ta lấy những chiếc lá bàng cho em ép vào trang vở, em nhớ niềm hạnh phúc long lanh.
Em nhớ ta, thời gian không trở lại…
Ta thấy em nhỏ bé giữa những lo toan phiền muộn, ta thấy cần em trong một chiều giá buốt, ta nhớ những hàng cây ấy…
Mưa nắng tàn phai con đường nhỏ, còn chút gì để ta nhớ nếu chẳng phải là những chiếc lá rơi chìm trong sắc biếc, ta nào biết em để dành cho ta những kỉ niệm? khi ta bắt gặp cả ánh mắt và hương thơm ấy. Em đã quay về với ta.
Rồi ta sẽ với tay chạm những chiếc lá bàng đỏ còn tha thiết trên cành cây khô quẹo. Ta sẽ dành cho em một điều gì đó, trân trọng, thành kính và đầy những tin yêu. Mong gặp em vào một mùa mới, mong chờ em cho một ngày em quay trở lại và lúc ấy, xin em hãy dành cho ta, dù chỉ một chút thôi, góc nhỏ trong trái tim em.
Mẫu Đơn.


4Likes
LinkBack URL
About LinkBacks

Reply With Quote
Bookmarks