+ Reply to Thread
Results 1 to 3 of 3
Like Tree6Likes
  • 2 Post By Sub Zero
  • 2 Post By Sub Zero
  • 2 Post By Sub Zero

Thread: Truyện vui làng văn nghệ.

  1. #1
    Banned
    Join Date
    Aug 2010
    Age
    16
    Posts
    280
    Rep Power
    0

    Truyện vui làng văn nghệ.

    Những câu truyện, những giai thoại mang một chút hài hước của các nhà văn nhà thơ nổi tiếng có thể cho ta hiểu thêm về cuộc đời cũng như tính cách của họ!
    Mọi người ai biết giai thoại vui nào của các Văn nghệ sĩ, hãy góp vui cùng mình nhé! Nhớ ghi rõ nguồn nếu là bài sưu tầm nhé.
    Mình xin mở đầu!


    Nhà thơ Quang Dũng là tác giả của bài thơ "Tây tiến" nổi tiếng! Có ai biết bản thân ông đã từng bị một vụ nhầm nhọt "chết người" như thế này chưa nhỉ!

    Sinh thời, nhà thơ Quang Dũng là người cao lớn, đẹp trai, lại còn “râu hùm, hàm én, mày ngài” rất oai phong, lẫm liệt. Thế nhưng ông lại là người hiền lành, có phần ngây thơ, chân thật. Bởi thế mà trong chiến tranh ông vướng phải một chuyện dở khóc dở cười.
    Đó là những năm giặc Mĩ đánh phá miền Bắc rất ác liệt. Một hôm, Quang Dũng đang đi lang thang ở vùng đồi Hà Sơn Bình, chủ yếu là để tìm cảm hứng cho thơ ca. Xã bên cạnh, bộ đội bắn rơi máy bay Mĩ, dân quân đang tổ chức truy lùng giặc lái nhảy dù xuống. Quang Dũng cao to như Tây, lại để cả ria mép và râu cằm nên dân quân tưởng nhầm là phi công Mĩ. Quang Dũng tha hồ phân bua rằng mình là một nhà thơ. Đội trưởng nghe “giặc lái” nói bằng tiếng Việt, hơi chần chừ. Nhưng đội phó gạt đi: Thiếu gì giặc lái biết tiếng Việt. Chắc ăn là ta cứ phải giải lên huyện! Quang Dũng bị trói, giải lên huyện thật. Khi đến cổng huyện, may gặp một đoàn nhà báo ở Trung ương. Mọi người ngạc nhiên chào anh và xúm vào hỏi lí do.

    Quang Dũng tủm tỉm cười bảo: Họ tưởng mình là phi công Mĩ. Rồi ông đùa: Cao ta có lúc cũng có lợi, nhưng cũng có khi có hại các ông ạ.

    (Theo tập "Chuyện vui các nhà văn Việt Nam hiện đại" của nhà văn, nhà thơ Nguyễn Bùi Vợi.)

    P/s: Thầy Nam đã từng dẫn truyện vui này cho mình khi giảng về phần "tiểu dẫn" trong bài "Tây tiến", sgk lớp 12 đấy!
    Last edited by Sub Zero; 07-09-2011 at 05:21 PM.
    PhongLinh and SuvySwift13 like this.
    Chẳng ai xử được bọn nạ dòng bẩn thỉu! >< Trường Lê Quý Đôn là một ngôi trường nổi tiếng về chất lượng học tập cũng như bề dày thành tích của học sinh! Tuy nhiên mối liên hệ của nhà trường với học sinh thì cũng nên xem lại một chút!

  2. #2
    Banned
    Join Date
    Aug 2010
    Age
    16
    Posts
    280
    Rep Power
    0

    Re: Truyện vui làng văn nghệ.

    Nhà thơ Hữu Thỉnh thì rất nhiều giai thoại, nhưng chủ yếu là mình nghe nói. Mấy lần họp với ông thì chưa thấy... giai thoại gì.

    Lần này ông vào Pleiku, mình đi đón ông Thỉnh ở sân bay, và phát hiện ông này phải mấy lần "thi sĩ".



    Máy bay xuống trễ, sốt ruột mình rút điện thoại gọi thử, máy reo hoan hỉ. Ơ bỏ mẹ, bác này ở lại Hà Nội rồi chứ máy bay đang trên trời mà sao máy reo.

    15 phút sau máy bay hạ cánh, ông Thỉnh lững thững bước xuống, vai đeo cặp, tay cầm cuốn sách cắm cúi đọc từ chân cầu thang, qua khoảng sân rộng, đến chỗ đợi lấy hành lý, ông vẫn cắm cúi đọc.

    Lấy xong hành lý, ra cổng gặp mình, ông giang tay: Khỏe chứ, tuyệt...

    Mình hỏi: Ơ anh không tắt điện thoại à. Ông cười: Mình không biết tắt, rồi cười rất to khà khà. Hỏi tiếp: Anh đọc gì đấy? hai vạn dặm dưới đáy biển của Juyn vẹc. Mình mua cho cháu, trước khi cho nó thì... đọc lại, và say sưa thế.

    Sau này ngồi ăn, nghe tiếng gì kêu leng keng như đá lắc vào ly bia, rất nhỏ, chả hiểu gì. Mãi như thế thì phát hiện là điện thoại ông Thỉnh reo. Lôi ra cả mấy cuộc gọi nhỡ. Thảo nào mình đã từng gọi cho ông rất nhiều lần, có khi việc rất khẩn, nhưng phần lớn là chuông reo mà không người nghe máy, để rồi sau đó, có khi cả nửa ngày, thì ông Thỉnh gọi lại, lúc ấy thì việc nó qua rồi. Mình lấy điện thoại của ông, hướng dẫn ông một số cách dùng, trong đó có việc bật chế độ khóa phím tự động. Ông hoan hỉ: Tuyệt vời, sao lại tuyệt vời thế, tại vì có hôm mình nói chuyện xong bỏ điện thoại vào túi họp tiếp thì bên kia... vẫn nghe mình nói gì trong cuộc họp?

    Dẫn ông vào khách sạn, bảo bác chọn phòng đi. Tiêu chuẩn của ông được ở phòng trên triệu nhưng ông vân vi 1 lúc rồi chọn phòng...350.000. Hôm sau bạn mình, ĐMP bảo phải đổi phòng oách hơn cho ông và tên này trả tiền phòng thì ông... hoan hỉ nhận. Sáng hôm sau nữa ông bảo: tuyệt vời, phòng như một thiên đường. Mình sướng nhất là buổi sáng được ngồi Yoga một tiếng dưới sàn. Hỏi thế sao hôm nọ anh không chọn phòng như thế. Ông bảo nhưng hôm ấy thấy... ngồi trên "giường" Yoga cũng được...

    Hôm ra sân bay, ông rên lên: Ơ chết rồi, cả vé máy bay và công lệnh của tớ mất hết rồi. Mình biết chắc chắn nó nằm đâu đó trong cái túi rất lộn xộn của ông nhưng vẫn xử lý ngay: công lệnh anh ra gửi vào em đóng dấu gửi ra sau. Vé máy bay thì đến quầy xưng tên và tìm trong đt nếu có mã thì càng OK. Đến sân bay mình xưng tên trong lúc ông lục... đt. Cô nhân viên thủ tục bảo: chú là nhà thơ Hữu Thỉnh (Tên trên vé là Nguyễn Hữu Thỉnh), có tên đây rồi. Ông ngạc nhiên: Sao cháu biết chú. Cô bé: Sao chú lại nghĩ là cháu không biết một nhà thơ nổi tiếng như chú. Cháu gặp chú hoài, trên... tv. Ông sướng cười khà khà như từ xưa đến nay chưa gặp ai hâm mộ mình.

    Tối, về đến Hà Nội, ông điện: Hùng ơi, không mất gì nhé, cả vé, cả công lệnh nó ở trong một cái gói, cái gói ấy ở trong... túi, túi ấy tớ... đeo trên vai mà khi lục thì tớ lại lục ở cái túi kéo dưới đất.

    Mình quên không hỏi lúc ra anh có tắt được điện thoại không?

    Hehe...

    (Theo lời kể của nhà thơ Văn Công Hùng.
    Sưu tầm từ Chuyện vui nhà thơ Hữu Thỉnh - YuMe.vn)
    PhongLinh and SuvySwift13 like this.

  3. #3
    Banned
    Join Date
    Aug 2010
    Age
    16
    Posts
    280
    Rep Power
    0

    Re: Truyện vui làng văn nghệ.

    Nhà thơ Khương Hữu Dụng, tác giả của bài thơ "Chiếc lá cuối cùng" cũng có nhiều "giai thoại" vui không kém! ^^




    MẤT KIÊN NHẪN

    Nhà thơ Võ Văn Trực thời kỳ phụ trách chuyên mục "Sổ tay người yêu thơ" của Báo Văn nghệ, muốn giới thiệu bài thơ "Từ đêm 19" (viết trong kháng chiến chống Pháp) của Khương Hữu Dụng. Ông tìm đến nhà già Khương để tìm hiểu xuất xứ bài thơ.

    Thấy Võ Văn Trực đến nhà, Khương Hữu Dụng vừa sốt sắng rót nước vừa ríu rít kể chuyện liên tu bất tận về chuyện cụ làm thơ trước cách mạng. Võ Văn Trực nóng ruột muốn cắt câu chuyện để hỏi về bài thơ “từ đêm 19” nhưng… không biết chỗ nào có thể chen vào được. Đành ra về.

    Đêm thứ 2 Võ Văn Trực lại đến: “Cụ ơi, bài Từ đêm 19 cụ sáng tác trong hoàn cảnh nào…”. Nghe câu hỏi, già Khương như nhớ lại một khoảng thời gian dăng dặc đời mình. “ Từ đêm 19 hả, chuyện dài lắm…Này, Trực biết không…hồi đó mình thường gặp và uống trà với cụ Phan Bội Châu… Cụ Phan có đôi mắt tinh đời và đặt bút danh cho mình là Thế Nhu…”. Võ Văn Trực cứ thế nghe cụ kể chuyện đến khuya.

    Đêm thứ 3 Võ Văn Trực lại đến với quyết tâm hỏi thẳng cụ xuất xứ bài thơ để viết bài cho kịp báo lên khuôn.

    -“Từ đêm 19 hả, à, nhiều chuyện hay lắm. Nè, khi đối ẩm với cụ Phan Bội Châu…. Thời kỳ mình dùng bút danh Thế Nhu…”

    Chuyện râm ran đến khuya, không biết lúc nào dứt. Ba đêm hầu chuyện, Võ Văn Trực đánh mất tính kiên nhẫn, đành bỏ cuộc tìm hiểu xuất xứ bài thơ, ra về tay trắng.




    MÌNH QUAY LẠI ĐỌC CHO CẬU NGHE

    Khoảng 9 giờ sáng ngày mồng 2 tết, già Khương đến nhà Nguyễn Bùi Vợi chúc tết. Sau mấy câu chúc tụng đầu năm, nhấp chén Trà, Khương Hữu Dụng chuyến sang câu chuyện thơ ca từ thời xửa thời xưa. Nguyễn Bùi Vợi liếc đồng hồ. 10 giờ. 11 giờ. 12 giờ.

    Vợ nhà thơ Nguyễn Bùi Vợi nài nỉ: “Mời cụ giải lao… xơi cơm trưa cùng gia đình cụ nhé”. Già Khương liền khoát tay và… tiếp tục đọc thơ.

    Đến quá trưa, đứa cháu ngoại của Nguyễn Bùi Vợi lập mưu: Cháu cầm 2 cây kẹo đến dúi vào tay mỗi người một cây "Cho mỗi ông một cái kẹo rồi đi chơi. Cứ ngồi đọc mãi".

    Cụ Dụng hồn nhiên xoa đầu đứa bé: "Cháu ngoan lắm, cháu đi cho hai ông đọc thơ".

    Câu chuyện thơ lại tiếp tục, thằng bé chắc quá đói bụng, đột ngột vác chiếc đòn gánh đến trước hai ông dậm chân giận dữ: "Đi chơi, không ông phang mỗi ông một gậy bây giờ". Nghe thằng bé nói vậy, mẹ nó hốt hoảng lôi nó ra đét cho mấy cái vào đít. Thằng bé vừa khóc vừa cãi: "Ai bảo ngồi mãi".

    Đến lúc đó cụ Dụng mới giật mình, bịn rịn ra về.

    Gia đình vừa ngồi vào mâm cơm, lại thấy già Khương quay trở lại:

    "Mình về đến bệnh viện Bạch Mai, chợt nhớ ra một bài tứ tuyệt rất hóm chưa đọc cho cậu. Mình quay lại đọc cho cậu nghe rồi mình về thôi".

    (Theo tập "Chuyện vui các nhà văn Việt Nam hiện đại" của nhà văn, nhà thơ Nguyễn Bùi Vợi.)
    PhongLinh and SuvySwift13 like this.

+ Reply to Thread

Bookmarks

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts