+ Reply to Thread
Page 2 of 2 FirstFirst 12
Results 11 to 12 of 12

Thread: Thử bình luận truyện ngắn

  1. #11
    Eliter
    Join Date
    Aug 2008
    Age
    19
    Posts
    467
    Rep Power
    30

    Re: Thử bình luận truyện ngắn

    Truyện của Kafka VTB chưa đủ khả năng để cảm nhận, nhưng vẫn thử post vài lời bình lên chơi^^!

    Bề ngoài không phải lúc nào cũng là bản chất. Như cái cây kia, nhìn thì dễ xô ngã, mà chạm vào mới biết cứng cáp thế nào, bởi nó có bộ rễ bám sâu trên mặt đất. Nhưng thóang nhìn qua, ai nghĩ rằng nó có thể trụ vững. Phải đẩy nó, phải xô nó mới biết được. Bản chất thật sự của con người cũng phải qua thử thách, qua dông bão mới hiện rõ. "Nhưng nhìn kìa, ngay cả đây chỉ là vẻ bề ngoài". Câu văn kết gợi nhiều suy ngẫm. Ngay cả đây chỉ là vẻ bề ngoài thì sao, thì nó vẫn trông rất thật hay là bây giờ nó đã trở thành một phần sự thật? Bề ngoài không phải là bản chất, nhưng những biểu hiện bề ngoài cũng mang trong mình bản chất rồi. Tại sao cái cây lại trông yếu đuối và mỏng manh như thế. Vì có tuyết. Tuyết bao phủ và làm nó bóng mượt, làm nó trông như dễ lăn. Nhưng còn con người? Tại sao con người lại yếu đuối mỏng manh? Nếu bỏ qua những tác động bên ngoài thì thực chất có phải đúng là con người yếu đuối? Nhưng cũng giống cái cây, con người còn có "bộ rễ" để bám chặt vào "lòng đất", bám chặt vào cuộc đời. Bộ rễ ấy là lòng yêu sự sống, là sức sống mãnh liệt tiềm tàng trong mỗi con người. Và như thế, chắc chắn con người sẽ không dễ bị xô ngã. Nhưng, lại nhưng, vấn đề là vẻ bề ngoài rõ quá, thật quá, làm hiểu lầm đi bản chất của sự vật. Phải chăng Kafka muốn nói con người cần loại đi sự yếu đuối trong con người mình, cần lọai đi lớp tuyết bao phủ để trở nên vững chắc thật sự? Với tôi, đó còn là một câu hỏi!
    Chắc tình yêu là điều đơn giản nhất
    Nhưng lại tạo ra hạnh phúc rất nhiều
    Vui sướng, khổ đau, hợp tan, được mất
    Ta lúc nào cũng hạnh phúc vì yêu

    TK

  2. #12
    Junior Member
    Join Date
    Nov 2010
    Age
    19
    Posts
    1
    Rep Power
    0

    Re: Thử bình luận truyện ngắn

    TÔN GIÁO NÀO CHO EM?

    Director by Nguyen Duy Binh

    Edit by Tran Thanh An

    Tôi không theo đạo gì. Tôi thích giấy chứng minh nhân dân hay hộ khẩu của mình ghi là tôn giáo không. Đơn giản là tôi không muốn mình là một tín đồ nào và của một đạo nào cả:Thiên Chúa hay Phật giáo, Cao Đài hay Hoà Hảo,... tất cả đều ko thu hút tôi được, tôi tự hào về điều đó. Đạo nào cũng hướng mọi người đến cái thiện, cái lành nên tôi nghĩ mìng sống tốt là được rồi không cần phải vào đạo tôi nghĩ khi đã vào đạo nào chúng ta cũng phải chấp hành nhũng đểu răn, giới luật, những nghi thức của tôn giáo đó, vậy nên như tôi là khoẻ và thoải mái hơn cả. Tôi và anh quen nhau trong môt ngày tròi mưa, định mệnh đưa chúng tôi gặp nhau dể rồi yêu nhau. Tôi và anh học chung trường đại học, anh học ngành du lịch còn tôi học ngành sư phạm. Ngày nào cũng vậy, anh đều chở tôi đi vòng quanh thành phố bằng xe đạp, không phải vì nhà anh nghèo, anh có cả chiếc tay ga ngon lành đấy chứ, nhưng tôi thích đi xe đap hơn vì thế anh mua luôn một chiếc xe đạp để chở tôi đi. Anh chở tôi đi các quán cóc ven đường ăn hủ tíu gõ, chè bưởi, trứng vịt lộn ,... những món ăn mà tôi thích nhất, rồi anh chở tôi về nhà, đợi tôi vào nhà anh mới quay xe chạy về nhà mình. Từng là người ăn chơi có tiếng ở Sài Gòn vậy mà quen tôi anh thay đổi nhiều lắm. Anh biết quý trọng đống tiền của cha mẹ, biết tiết kiệm, chịu học hành hơn và bớt qua lại với đám bạn cũ. Anh tâm sự rằng chính tôi sẽ là người bạn trọn đời với anh, tôi rất sung sường. Nhưng trong cái hạnh phúc là hình bóng của sự đổ vỡ. Anh là tín đồ thiên chủa gíao, tình cờ tôi biết được trong một lần anh đánh rơi giấy chúng minh. Tuy tôi ko biết nhiều vè đạo thiên chúa nhưng tôi biết rằng để đến với anh ấy tôi buộc phải vào đạo, rồi trong 1 buổi chiều trời cũng mưa rã rít, tôi hẹn anh ấy trong quán cà phê quen thuộc, tôi nhìn anh đăm chiêu rồi hỏi:

    - anh! em ko vào đạo vậy chúng mình có thể đến với nhau ko?

    -em cứ yên tâm, chỉ cần em vào đạo là chúng ta có thể đến với nhau.

    -nhưng em ko thích vào đạo.

    -vậy là em ko yêu anh nũa sao?

    -em ko có

    -nếu ko thì em hãy đồng ý với anh mà vào đạo đi, gia đình anh đã mấy đời theo đạo rồi anh ko tể bỏ đạo

    -em... em ko thể ...

    Tôi ko nói nữa, uống một hơi hết cả li nước cam đã tan từ lâu:

    -thôi nếu em ko thích theo đạo thì anh sẽ bỏ đạo mà cưới em

    -nhưng anh còn gia đình?

    -nếu anh nối tiếp gia đình thì anh sẽ mất em

    -nhưng cho dù em lấy được anh thì sao này hai ta còn phài đối mặt với gia đình, họ hàng, áp lực sẽ đè nặng lên vai chúng ta, anh cò hiểu ko?

    -em...vậy anh phải làm sao đây... lạy chúa! chúa ơi! chính người đã cướp mất tình yêu của con chúa ơi!

    Anh gào lên rồi lấy xe bỏ đi, anh chạy nhanh lắm, tôi biềt anh rất đau khổ và khó xử. Chẳng lẽ tình yêu của chúng tôi kết thúc như vậy sao? Tôi nhìn anh mà nước mắt rơi đầy trên má từ khi nào, tôi đành hoá nước mắt thành băng gía để xa anh, chúng tôi chắc củng ko thề trở thành bạn. " Có rầt nhiều tình bạn kềt thúc ở tình yêu nhưng rất ít tình yêu kết thúc ở tình bạn ". Giờ đây nơi góc phố buồn lặng tôi cứ tự hỏi vẩn vơ: "tôn giáo nào cho em?"



    hãy bình luận cho tác phẩm này và đoán xem liệu câu chuyện có kết thúc như vậy ko?

+ Reply to Thread
Page 2 of 2 FirstFirst 12

Bookmarks

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts