Truyện của Kafka VTB chưa đủ khả năng để cảm nhận, nhưng vẫn thử post vài lời bình lên chơi^^!
Bề ngoài không phải lúc nào cũng là bản chất. Như cái cây kia, nhìn thì dễ xô ngã, mà chạm vào mới biết cứng cáp thế nào, bởi nó có bộ rễ bám sâu trên mặt đất. Nhưng thóang nhìn qua, ai nghĩ rằng nó có thể trụ vững. Phải đẩy nó, phải xô nó mới biết được. Bản chất thật sự của con người cũng phải qua thử thách, qua dông bão mới hiện rõ. "Nhưng nhìn kìa, ngay cả đây chỉ là vẻ bề ngoài". Câu văn kết gợi nhiều suy ngẫm. Ngay cả đây chỉ là vẻ bề ngoài thì sao, thì nó vẫn trông rất thật hay là bây giờ nó đã trở thành một phần sự thật? Bề ngoài không phải là bản chất, nhưng những biểu hiện bề ngoài cũng mang trong mình bản chất rồi. Tại sao cái cây lại trông yếu đuối và mỏng manh như thế. Vì có tuyết. Tuyết bao phủ và làm nó bóng mượt, làm nó trông như dễ lăn. Nhưng còn con người? Tại sao con người lại yếu đuối mỏng manh? Nếu bỏ qua những tác động bên ngoài thì thực chất có phải đúng là con người yếu đuối? Nhưng cũng giống cái cây, con người còn có "bộ rễ" để bám chặt vào "lòng đất", bám chặt vào cuộc đời. Bộ rễ ấy là lòng yêu sự sống, là sức sống mãnh liệt tiềm tàng trong mỗi con người. Và như thế, chắc chắn con người sẽ không dễ bị xô ngã. Nhưng, lại nhưng, vấn đề là vẻ bề ngoài rõ quá, thật quá, làm hiểu lầm đi bản chất của sự vật. Phải chăng Kafka muốn nói con người cần loại đi sự yếu đuối trong con người mình, cần lọai đi lớp tuyết bao phủ để trở nên vững chắc thật sự? Với tôi, đó còn là một câu hỏi!


LinkBack URL
About LinkBacks
Reply With Quote
Bookmarks