+ Reply to Thread
Page 1 of 2 12 LastLast
Results 1 to 10 of 12
Like Tree1Likes

Thread: Tuyển tập thơ Xuân Diệu

  1. #1
    Eliter
    Join Date
    Aug 2008
    Age
    19
    Posts
    467
    Rep Power
    30

    Tuyển tập thơ Xuân Diệu

    Hoa ngọc trâm

    Anh tặng cho em hoa ngọc trâm
    Hoa như ánh sáng, ngọc như mầm
    Như cài trên tóc hoa trâm ngọc,
    Anh tặng cho em hoa ngọc trâm.

    Lá biếc đơn sơ, cánh nuột nà,
    Rung rinh trên nước một cành hoạ
    Một cành chụm nở hoa hai đóa,
    Ôi cái đêm đầu hợp giữa ta .

    Hoa giúp cho anh tỏ mối tình,
    Vì ta hoa đã nở năm canh ...
    Dịu dàng canh một trăng soi bóng,
    Tha thiết canh năm nguyệt trở mình.

    Từ ấy anh yêu hoa ngọc trâm .
    Những khi vắng vẫn mong thầm.
    Mỗi muà hoa nở trong như tuyết,
    Anh lại tìm thăm hoa ngọc trâm
    Chắc tình yêu là điều đơn giản nhất
    Nhưng lại tạo ra hạnh phúc rất nhiều
    Vui sướng, khổ đau, hợp tan, được mất
    Ta lúc nào cũng hạnh phúc vì yêu

    TK

  2. #2
    Eliter
    Join Date
    Aug 2008
    Age
    19
    Posts
    467
    Rep Power
    30

    Re: Tuyển tập thơ Xuân Diệu

    Xuân không mùa

    Một ít nắng, vài ba sương mỏng thắm,
    Mấy cành xanh, năm bảy sắc yêu yêu.
    Thế là xuân. Tôi không hỏi chi nhiều.
    Xuân đã sẵn trong lòng tôi lai láng.

    Xuân không chỉ ở mùa xuân ba tháng;
    Xuân là khi nắng rạng đến tình cờ,
    Chim trên cành há mỏ hót ra thơ;
    Xuân là lúc gió về không định trước.

    Đông đang lạnh bỗng một hôm trở ngược,
    Mây bay di để hở một khung trờị
    Thế là xuân. Ngày chỉ ấm hơi hơi,
    Như được nắm một bàn tay son sẻ...

    Xuân ở giửa mùa đông khi nắng hé;
    Giữa mùa hè khi trời biếc sau mưa;
    Giữa mùa thu khi gió sáng bay vừa
    Lùa thanh sắc ngẫu nhiên trong áo rộng.

    Nếu lá úa trên cành bàng không rụng,
    Mà hoa thưa ửng máu quá ngày thường;
    Nếu vườn nào cây nhãn bỗng ra hương,
    Là xuân đó. Tôi đợi chờ chi nữa?

    Bình minh quá, mỗi khi tình lại hứa,
    Xuân ơi xuân vĩnh viễn giữa lòng ta
    Khi những em gặp gỡ giữa đường qua
    Ngừng mắt lại, để trao cười, bỡ ngỡ.

    Ấy là máu báo tin lòng sắp nở
    Thêm một phen, tuy đã mất lần tàn.
    Ấy là hồn giăng rộng khắp không gian
    Để đánh lưới những duyên hờ mới mẻ?

    Ấy những cánh chuyển trong lòng nhẹ nhẹ
    Nghe xôn xao rờn rợn đến hay hay...
    Ấy là thư hồi hộp đón trong tay;
    Ấy dư âm giọng nói đã lâu ngày

    Một sớm tim bỗng dịu dàng đồng vọng...
    Miễn trời sáng, màlòng ta dợn sóng,
    Thế là xuân. Hà tất đủ chim, hoa?
    Kể chi mùa, thời tiết, với niên hoa,
    Tình không tuổi, và xuân không ngày tháng
    Chắc tình yêu là điều đơn giản nhất
    Nhưng lại tạo ra hạnh phúc rất nhiều
    Vui sướng, khổ đau, hợp tan, được mất
    Ta lúc nào cũng hạnh phúc vì yêu

    TK

  3. #3
    Eliter
    Join Date
    Aug 2008
    Age
    19
    Posts
    467
    Rep Power
    30

    Re: Tuyển tập thơ Xuân Diệu

    Dâng

    Đây chùm thương nhớ, khóm yêu đương
    Đây nụ mơ mộng đợi ánh sương
    Đây là bâng khuâng rung trước gió
    Đây em, cành thẹn lẫn cành thương

    Tất cả vườn anh rất đợi chờ
    Bởi vì em có ngón tay thơ
    Đến đây anh hái giùm đôi lộc
    Kẻo tội lòng anh tủi ước mơ

    Bước đẹp em vừa ngự tới đây
    Chim hòa ríu rít, liễu vui vầy
    Hãy làm dáng điệu xuân ôm ấp
    Ánh sáng ban từ một nét tay

    1942
    Chắc tình yêu là điều đơn giản nhất
    Nhưng lại tạo ra hạnh phúc rất nhiều
    Vui sướng, khổ đau, hợp tan, được mất
    Ta lúc nào cũng hạnh phúc vì yêu

    TK

  4. #4
    Eliter
    Join Date
    Aug 2008
    Age
    19
    Posts
    467
    Rep Power
    30

    Re: Tuyển tập thơ Xuân Diệu

    Xuân đầu

    Trời xanh thế! hàng cây thơ biết mấy!
    Vườn non sao! đường cỏ mộng bao nhiêu,
    Khi Phạm Thái gặp Quỳnh Như thuở ấy,
    Khi chàng Kim vừa được thấy nàng Kiều.

    Hỡi năm tháng vội đi làm quá khứ!
    Trở về đây! và đem trở về đây
    Rượu nơi mắt với khi nhìn ướm thử,
    Gấm trong lòng và khi đứng chờ ngây.

    Và nhạc phất dưới chân mừng sánh bước;
    Và tơ giăng trong lòng nhỏ khơi ngòi;
    Tà áo mới cũng say mùi gió nước;
    Rặng mi dài xao động ánh dương vui.

    Thiêng liêng quá, những chiều không dám nói,
    Những tay e, những đầu ngượng cúi mau;
    Chim giữa nắng sao mà kêu đến chói!
    Ôi vô cùng trong một phút nhìn nhaụ

    1937
    Chắc tình yêu là điều đơn giản nhất
    Nhưng lại tạo ra hạnh phúc rất nhiều
    Vui sướng, khổ đau, hợp tan, được mất
    Ta lúc nào cũng hạnh phúc vì yêu

    TK

  5. #5
    Advanced Member Be Hot Tieu's Avatar
    Join Date
    Jul 2010
    Location
    Dừa + biển
    Age
    16
    Posts
    103
    Rep Power
    9

    Re: Tuyển tập thơ Xuân Diệu

    TRĂNG
    Trong vườn đêm ấy nhiều trăng quá,
    Ánh sáng tuôn đầy các lối đi.
    Tôi với người yêu qua nhẹ nhẹ
    Im lìm, không dám nói năng chi

    Bâng khuâng chân tiếc dậm lên vàng,
    Tôi sợ đường trăng tiếng dậy vang
    Ngơ ngác hoa duyên còn núp lá,
    Và làm sai lỡ nhịp trăng đang.

    Địu dàng đàn những ánh tơ xanh,
    Cho gió du dương điệu múa cành
    Cho gió đượm buồn, thôi náo động
    Linh hồn yểu điệu của đêm thanh.

    Chúng tôi lặng lẽ bước trong thơ
    Lạc giữa niềm êm chẳng bến bờ
    Trăng sáng, trăng xa, trăng rộng quá!
    Hai người nhưng chẳng bớt bơ vơ.
    ...Có mấy ai nghĩ về ngọn cỏ
    Mọc vô tình trên lối ta đi ...

  6. #6
    Advanced Member Be Hot Tieu's Avatar
    Join Date
    Jul 2010
    Location
    Dừa + biển
    Age
    16
    Posts
    103
    Rep Power
    9

    Re: Tuyển tập thơ Xuân Diệu

    CHIỀU
    Hôm nay trời nhẹ lên cao,
    Tôi buồn, không hiểu vì sao tôi buồn.
    Lá hồng rơi lặng ngõ thuôn,
    Sương trinh rơi kín từ nguồn yêu thương
    Phất phơ hồn của bông hường
    Trong hơi phiêu bạt còn vương máu hồng
    Nghe chừng gió nhớ qua sông
    E bên lau lách thuyền không vắng bờ
    - Không gian như có dây tơ
    Bước đi sẽ dứt, động hờ sẽ tiêu.
    Êm êm chiều ngẩn ngơ chiều,
    Lòng không sao cả, hiu hiu khẽ buồn
    ...Có mấy ai nghĩ về ngọn cỏ
    Mọc vô tình trên lối ta đi ...

  7. #7
    Junior Member Collen's Avatar
    Join Date
    Jul 2010
    Age
    16
    Posts
    17
    Rep Power
    0

    Re: Tuyển tập thơ Xuân Diệu

    VÌ SAO

    Bữa trước giêng hai dưới nắng đào
    Nhìn tôi cô muốn hỏi "vì sao " ?
    Khi tôi đến kiếm trên môi đẹp
    Một thoáng cười yêu thỏa khát khao

    Vì sao giáp mặt buổi đầu tiên
    Tôi đã đày thân giữa xứ phiền
    Không thể vô tình qua trước cửa
    Biết rằng gặp gỡ đã vô duyên ?

    Ai đem phân chất một mùi hương
    Hay bản cầm ca ! Tôi chỉ thương
    Chỉ lặng chuồi theo dòng cảm xúc
    Như thuyền ngư phủ lạc trong sương

    Làm sao cắt nghĩa được chữ yêu !
    Có nghĩa gì đâu một buổi chiều
    Nó chiếm hồn ta bằng nắng nhạt
    Bằng mây nhẹ nhẹ, gió hiu hiu ...

    Cô hãy là nơi mấy khóm dừa
    Dầm chân trong nước đứng say sưa
    Để tôi là kẻ qua sa mạc
    Tạm lánh hè gay: - Thế cũng vừa

    Rồi một ngày mai tôi sẽ đi
    Vì sao, ai nỡ hỏi làm chi
    Tôi khờ khạo quá, ngu ngơ quá
    Chỉ biết yêu thôi , chẳng biết gì .

  8. #8
    Junior Member Collen's Avatar
    Join Date
    Jul 2010
    Age
    16
    Posts
    17
    Rep Power
    0

    Re: Tuyển tập thơ Xuân Diệu

    VỘI VÀNG


    Tôi muốn tắt nắng đi
    Cho màu đừng nhạt mất;
    Tôi muốn buộc gió lại
    Cho hương đừng bay đi .
    Của ong bướm này đây tuần tháng mật;
    Này đây hoa của đồng nội xanh rì
    Này đây lá của cành tơ phơ phất
    Của yến anh này đây khúc tình si
    Và này đây ánh sáng chớp hàng mi .
    Mỗi buổi sớm thần Vui hằng gõ cửa;
    Tháng giêng ngon như một cặp môi gần
    Tôi sung sướng . Nhưng vội vàng một nửa;
    Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân
    Xuân đương tới nghĩa là xuân đương qua
    Xuân còn non nghĩa là xuân sẽ già
    Mà xuân hết, nghĩa là tôi cũng mất .
    Lòng tôi rộng nhưng lượng trời cứ chật,
    Không cho dài thời trẻ của nhân gian,
    Nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn,
    Nếu tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại!
    Còn trời đất nhưng chẳng còn tôi mãi,
    Nên bâng khuâng tôi tiếc cả đất trời;
    Mùi tháng, năm đều rớm vị chia phôi,
    Khắp sông núi vẫn than thầm tiễn biệt ...
    Con gió xinh thì thào trong lá biếc,
    Phải chăng buồn vì nỗi phải bay đi ?
    Chim rộn ràng bỗng đứt tiếng reo thi,
    Phải chăng sợ độ phai tàn sắp sửa ?

    Chẳng bao giờ, ôi, chẳng bao giờ nữa ...
    Mau lên đi màu chưa ngả chiều hôm,
    Ta muốn ôm
    Cả sự sống mới bắt đầu mơn mởn;
    Ta muốn riết mây đưa và gió lượn,
    Ta muốn say cánh bướm với tình yêu,
    Ta muốn thâu trong một cái hôn nhiều
    Và non nước, và cây và cỏ rạng,
    Cho chếnh choáng mùi thơm, cho đã đầy ánh sáng,
    Cho no nê thanh sắc của thời tươi;
    Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi !

  9. #9
    Junior Member Collen's Avatar
    Join Date
    Jul 2010
    Age
    16
    Posts
    17
    Rep Power
    0

    Re: Tuyển tập thơ Xuân Diệu

    KHUYÊN

    Em hãy đừng như mùa xuân vội vàng hoa nào cũng nở
    Em cũng đừng như mùa hè nắng chói chang rồi ào ạt mưa rơi
    Em cũng đừng như mùa thu không của riêng ai trời xanh đắm đuối
    Em hãy như mùa đông nắng tâm tư vàng rơi từng chiếc lá
    Dù suốt bốn mùa heo may thổi cả ...

    Anh sẽ đi qua quyến rũ của mùa xuân
    cái cháy bừng mùa hạ
    cái xôn xao của mùa thu rất lạ
    Đến cầm tay em se giá mùa đông .

  10. #10
    Advanced Member Be Hot Tieu's Avatar
    Join Date
    Jul 2010
    Location
    Dừa + biển
    Age
    16
    Posts
    103
    Rep Power
    9

    Re: Tuyển tập thơ Xuân Diệu

    LỜI KĨ NỮ..
    Khách ngồi lại cùng em trong chốc nữa
    Vội vàng chi, trăng sáng quá khách ơi!
    Đêm nay rằm: yến tiệc sáng trên trời
    Khách không ở, lòng em cô độc quá
    Khách ngồi lại cùng em! Đây gối lả
    Tay em đây, mời khách ngả đầu say
    Đây rượu nồng và hồn của em đây
    Em cung kính đặt dưới chân hoàng tử,
    Chớ đạp hồn em!
    Trăng từ viễn xứ
    Đi khoan thai trên ngự đỉnh trời tròn
    Gió theo trăng từ biễn thổi qua non
    Buồn theo gió loan xa từng thoáng rợn
    Lòng kĩ nữ cũng sầu như biển lớn
    Chớ để riêng em phải gặp lòng em
    Tay ái ân du khách hãy làm rèm
    Tóc xanh tốt em xin nguyền dệt võng
    Đẩy hộ hồn em liên miên trên sóng
    Trôi phiêu lưu không vọng bến hay gành
    Vì mình em không được quấn chân anh
    Tóc không phải những dây tình vương víu
    Em sợ lắm.Giá băng tràn mọi nẻo
    Trời đầy trăng lạnh lẽo suốt xương da
    Người giai nhân: bến đợi dưới cây già
    Tình du khách: thuyền qua không bược chặt.
    *
    Lời kĩ nữ đã vỡ vì nước mắt
    Cuộc yêu thương gay gắt vị làng chơi
    Người viễn du lòng bận nhớ xa khơi
    Gỡ tay vướng để theo lời gió nước

    Xao xác tiếng gà.Trăng ngà lạnh buốt.
    Mắt run mờ kĩ nữ thấy sông trôi
    Du khách đi
    - Du khách đã đi rồi.
    ...Có mấy ai nghĩ về ngọn cỏ
    Mọc vô tình trên lối ta đi ...

+ Reply to Thread
Page 1 of 2 12 LastLast

Bookmarks

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts