Bài thơ này đã được nhiều thế hệ học trò đọc thuộc và chuyền tay nhau hoặc giấu riêng trong ngăn cặp. Thơ viết về tình cảm tuổi học trò trong bối cảnh trường học với một dự cảm rằng, cuối cùng ngày ra trường cũng sẽ đến: "Anh ra đi như luật định trời dành". Những cuộc tình học trò, bởi thế, luôn là một "màu trắng" bâng khuâng mãi. Tác giả bài thơ là Nguyễn Tất Nhiên sinh năm 1953 tại TP.Biên Hoà, viết ra nó khi đang là sinh viên Trường ĐH Luật Sài Gòn. Ông mất năm 1993.


NÊN SẦU KHỔ DỊU DÀNG


Những kỷ niệm đời xin hãy còn xanh
Có một ngày mình bỏ trường bỏ lớp
Anh cũng đi như luật định trời dành
Em cũng đi như luật định trời dành

Nắng bờ sông như màu trang vở cũ
Thuở học trò em làm khổ ai chưa ?
Anh muốn khóc trong buổi đầu niên học
Bàn tay xương cầm hờ hẫng văn bằng

Em hãy đứng trước gương làm dáng
Tự khen mình đẹp quá đi em
Lỡ mai kia mốt nọ theo chồng
Còn đôi chút luyến lưu thời con gái

Em hãy ra bờ sông nhìn nắng trải
Nhớ cho mình dáng dấp người yêu
Lỡ dòng đời tóc điểm muối tiêu
Còn giây phút chạnh lòng như ... mới lớn

Mình hãy trách đời nhau nhiều hư hỏng
Rồi giận hờn cho kỷ niệm đầu tay
Thu miên man không thấy lá vàng bay
Anh phải nói: buồn chúng ta màu trắng

Tình cứ đuổi theo người như chiếc bóng
Người thì không bắt bóng được bao giờ
Anh muốn khóc trong buổi đầu niên học
Bởi yêu em nên sầu khổ dịu dàng


NGUYỄN TẤT NHIÊN
(1970 - Trích tập Thiên Tai)