Nếu "thi sĩ nghĩa là ru với gió,
Mơ theo trăng và vơ vẩn cùng mây",
Ðể tâm hồn treo ngược ở cành cây
Hay lả lướt đìu hiu cùng ngọn liễu;
Nếu thi sĩ nghĩa là nhăn với mếu,
Nghĩa là van Thượng đế rủ lòng thương,
Hồn bơ vơ lạc lõng ở mười phương,
Khóc rả rích như ve sầu tháng hạ;
Nếu thi sĩ vùi đầu mài miết tả
Cặp "tuyết lê" hồi hộp trước tình yêu,
Cho cuộc đời là mộng ái cao siêu,
Chìm đắm ở thương hoa và tiếc ngọc;
Nếu thi sĩ nghĩa là đem gấm góc
Phủ lên trên xã hội đã điêu tàn,
Véo von ca cho át tiếng kêu than
Của nhân loại cần lao đang giãy giụa;
Thì bạn hỡi, một nhà thơ như rứa
Là tai ương, chướng họa của nhân quần,
Nhọc tơ lòng mà phí cả ngày xuân
Ðể ca ngợi bất công và tàn ngược;
Uốn gối trước cường quyền và mong được
Lượm hương thừa, phấn thải để qua ngày;
Khiến loài người đắm đuối và mê say,
Sống thoi thóp dưới gông xiềng nô lệ.
Không, không được! Hỡi các nhà văn nghệ,
Các nhà thơ yêu dấu của đồng bào,
Các nhà thơ trong sạch và thanh tao,
Hoa thơm ngát trong vườn xuân đất Việt!
Là thi sĩ phải là hồn cao khiết,
Chí kiên cường và sứ mệnh cao siêu;
Ca tự do, tiến bộ với tình yêu
- Yêu nhân loại, hòa bình và công lý -
Cao giọng hát những bài ca chính khí
Của anh hùng đã vì nước quên mình,
Sống quang vinh mà chết cũng quang vinh,
Của Bãi Sậy, Thái-nguyên và Yên-bái...
Là thi sĩ nghĩa là theo gió mới
Tìm ý thơ trên ngọn sóng Bạch - đằng,
Ðể tâm hồn dào dạt với Chi-lăng,
Làm bất tử trận Ðống - đa oanh liệt,
Dốc cho hết cả một bầu nhiệt huyết,
Tưới tâm can đồng loại lúc tàn đông;
Thả trái tim hòa nhịp với Ðô-lương,
Với Lục-tỉnh, Bắc-sơn và Ðình-cả.
Là thi sĩ nghĩa là cao khúc họa
Cuộc đấu tranh vĩ đại của hoàn cầu
Chống hung tàn xâm lược khắp năm châu,
Trên trái đất dựng cao cờ dân chủ.
Dùng bút làm đòn chuyển xoay chế độ,
Mỗi vần thơ: bom đạn phá cường quyền,
Và lúc cần, quẳng bút lấy long tuyền.
Hỡi thi sĩ! Hãy vươn mình đứng dậy!
Thời rượu nồng, đệm gấm đã qua rồi.
Thôi thôi đừng khóc gió với than mây,
Hãy nhịp bước trên con đường tiến bộ.
Dùng thi khúc mà lạnh lùng soi tỏ
Những bệnh căn xã hội đã tràn đầy;
Cùng công nông vun xới cuộc tương lai
Ðã chớm nở từ Liên-xô hùng vĩ.
Ngoại thành Hà Nội, tháng 6-1942
Trong hoàn cảnh đất nước lầm than, quan niệm "thi sĩ" của Xuân Diệu đúng là không phù hợp. Nhưng đến lúc hòa bình trở lại, có nên chăng khi mãi ép nhà thơ cứng bút cứng lòng? Thiết nghĩ thơ là cảm xúc của tâm hồn, thi sĩ cũng có nghĩa ru gió mơ mây vậy. Một vài suy nghĩ khi đọc bài thơ, bỗng nhận ra mình theo trường phái "nghệ thuật vị nghệ thuật" ( chỉ trong phạm vi thơ thôi nhé, vì VTB nghĩ thơ là tiếng lòng, không nhất thiết phải đấu tranh vì cái này hay tố cáo cái kia, còn văn thì "nghệ thuật vị nhân sinh" là đúng)


LinkBack URL
About LinkBacks
Reply With Quote
.Linh bình luận cho vui thôi không có ý phản bác gì đâu nhé!!!!!!
Ỷ kiến riêng tư thôi,Linh chả bít đúng hay sai nữa...huhuhu
.Nhà thơ phải quan tâm tới chính trị xã hội mới viết ra được thơ có ích cho đời,mới có nội dung tư tưởng đi lệch khuôn phép của xã hội và pháp luật(không chú ý mà cúa thỏa súc mà bộc lộ cảm xúc thì không khéo thành thơ phản động như chơi đó V à).HeHEHEHEHE..............

Bookmarks