+ Reply to Thread
Page 1 of 4 1234 LastLast
Results 1 to 10 of 34

Thread: Kinh nghiệm học Văn

  1. #1
    doanhdoanh
    Guest

    Post Đừng đụng vào cây mùa lá rụng

    “ Những đàn sếu bay qua sương mù và khói tỏa
    Trên Maxcơva lại đã thu rồi
    Bao con đường như khói lửa chói ngời
    Vòm lá trải ánh sẫm vàng rực rỡ
    Những tấm biển dọc treo theo đại lộ
    Nhắc những ai đang đầy đủ lứa đôi
    Nhắc những ai đang cô độc trên đời
    Tránh đừng đụng vào cây mùa lá rụng …”
    Mùa thu , mùa thay lá, những vỉa hè xao xác lá rơi.
    Có những người đi qua cuộc đời ta, chạm khẽ vào làm tim ta đau nhói đến vỡ vụn. Và ta khóc. Cây khóc mùa lá rụng.
    Có những người chỉ gặp ta một lần trong đời, chạm khẽ vào làm tim họ đau nhói đến vỡ vụn. Và họ khóc. Cây khóc mùa lá rụng.
    Người ta bảo : “ Lụy tình là khổ ! Không nghĩ được đến người khác, chỉ đau nỗi đau của riêng mình sẽ còn khổ hơn nữa.”
    Nhưng, cứ nghĩ đến người khác, phải chăng còn khổ hơn nhiều ?
    Trong cuộc sống có bao nhiêu người tủi cực, bao nhiêu người cần ta cảm thông, bao nhiêu người cần ta giúp đỡ. Như những tán cây kia, sắp rụng lá rối, ta lay mãi làm gì ?
    Để rồi có người, ra đi trong mùa lá rụng!
    Ngoài đường, bọn trẻ con vẫn hay chơi trò níu vào thân cây, rung cho lá vàng rơi xuống như mưa, cười khanh khách.
    Và mỗi sớm mai kia, chỉ còn gió thì thầm, qua những hàng cây mùa thay lá :
    “…Nhắc những ai đang đầy đủ lứa đôi
    Nhắc những ai đang cô độc trên đời
    Tránh đừng đụng vào cây mùa lá rụng …”

  2. #2
    Thượng Khách
    Join Date
    Dec 2005
    Age
    28
    Posts
    91
    Rep Power
    26
    Hồi nhỏ, có lần Sori nghĩ : Tại sao những chiếc lá kia lại vàng rồi rơi. Thật đau xót nhưng cũng thật hạnh phúc. Lá rơi xuống để lại những vết thương trên cây nhưng từ những vết thương ấy, nhựa sống lại tràn về. Nhặt lá vàng năm trước nhìn lá xanh năm sau, bỗng thấy bao giờ cũng là một sự kết nối, một vòng tuần hoàn sống. Có những cái mất đi, ta tiếc nuối nhưng nếu cái mất đi đó nằm trong quy luật và làm " mầm" để nảy sinh cái mới tích cực thì sự mất đi đó là cần thiết để nối tiếp dòng chảy sinh mệnh. Vậy thì rụng đi lá ơi, không cần tác nhân bên ngoài, cứ an nhiên mà sống, an nhiên mà rụng, mà sinh sôi...
    Một bài thơ hay, doanh doanh nhỉ !

  3. #3
    doanhdoanh
    Guest

    Ðề: Đừng đụng vào cây mùa lá rụng

    Uhm, mà anh Sori này, cho doanhdoanh hỏi anh có biết ai là tác giả bài thơ này không ?? Nếu được anh tìm giùm em cả bài nhé. Lần đầu tiên viết tản văn chẳng biết có được không hay lại lãng mạn thành ....lãng xẹt nữa!! :44: :44: :44:
    Last edited by thaitrunghieu2112; 29-12-2007 at 02:48 PM.

  4. #4
    Advanced Member wysntaa's Avatar
    Join Date
    Jul 2006
    Location
    Giường
    Age
    21
    Posts
    129
    Rep Power
    26

    Unhappy MẸ TÔI.

    (Một câu chuyện cảm động của một tác giả vô danh nhận được qua e-mail của một người bạn ở Malaysia, mong được chia sẻ với mọi người)

    TTO - Suốt thời thơ ấu và cả khi lớn lên, lúc nào tôi cũng ghét mẹ tôi. Lý do chính có lẽ vì bà chỉ có một con mắt. Bà là đầu đề để bạn bè trong lớp chế giễu, châm chọc tôi.

    Mẹ tôi làm nghề nấu ăn để nuôi tôi ăn học. Một lần bà đến trường để kiếm tôi làm tôi phát ngượng. Sao bà lại có thể làm như thế với tôi? Tôi lơ bà đi, ném cho bà một cái nhìn đầy căm ghét rồi chạy biến. Ngày hôm sau, một trong những đứa bạn học trong lớp la lên: “Ê, tao thấy rồi. Mẹ mày chỉ có một mắt!”.

    Tôi xấu hổ chỉ muốn chôn mình xuống đất. Tôi chỉ muốn bà biến mất khỏi cuộc đời tôi. Ngày hôm đó đi học về tôi nói thẳng với bà: “Mẹ chỉ muốn biến con thành trò cười!”.

    Mẹ tôi không nói gì. Còn tôi, tôi chẳng để ý gì đến những lời nói đó, vì lúc ấy lòng tôi tràn đầy giận dữ. Tôi chẳng để ý gì đến cảm xúc của mẹ. Tôi chỉ muốn thoát ra khỏi nhà, không còn liên hệ gì với mẹ tôi. Vì thế tôi cố gắng học hành thật chăm chỉ, và sau cùng, tôi có được một học bổng để đi học ở Singapore.

    Sau đó, tôi lập gia đình, mua nhà và có mấy đứa con. Vợ tôi là con nhà gia thế, tôi giấu nàng về bà mẹ của mình, chỉ nói mình mồ côi từ nhỏ. Tôi hài lòng với cuộc sống, với vợ con và những tiện nghi vật chất tôi có được ở Singapore. Tôi mua cho mẹ một căn nhà nhỏ, thỉnh thoảng lén vợ gởi một ít tiền về biếu bà, tự nhủ thế là đầy đủ bổn phận. Tôi buộc mẹ không được liên hệ gì với tôi.

    Một ngày kia, mẹ bất chợt đến thăm. Nhiều năm rồi bà không gặp tôi, thậm chí bà cũng chưa bao giờ nhìn thấy các cháu. Khi thấy một bà già trông có vẻ lam lũ đứng trước cửa, mấy đứa con tôi có đứa cười nhạo, có đứa hoảng sợ. Tôi vừa giận vừa lo vợ tôi biết chuyên, hét lên: “Sao bà dám đến đây làm con tôi sợ thế? Đi khỏi đây ngay!”. Mẹ tôi chỉ nhỏ nhẹ trả lời “Ồ, xin lỗi, tôi nhầm địa chỉ!” và lặng lẽ quay đi. Tôi không thèm liên lạc với bà trong suốt một thời gian dài. Hồi nhỏ, mẹ đã làm con bị chúng bạn trêu chọc nhục nhã, bây giờ mẹ còn định phá hỏng cuộc sống đang có của con hay sao?

    Một hôm, nhận được một lá thư mời họp mặt của trường cũ gởi đến tận nhà, tôi nói dối vợ là phải đi công tác. Sau buổi họp mặt, tôi ghé qua căn nhà của mẹ, vì tò mò hơn là muốn thăm mẹ. Mấy người hàng xóm nói rằng mẹ tôi đã mất vài ngày trước đó và do không có thân nhân, sở an sinh xã hội đã lo mai táng chu đáo.

    Tôi không nhỏ được lấy một giọt nước mắt. Họ trao lại cho tôi một lá thư mẹ để lại cho tôi:

    “Con yêu quý,

    Lúc nào mẹ cũng nghĩ đến con. Mẹ xin lỗi về việc đã dám qua Singapore bất ngờ và làm cho các cháu phải sợ hãi. Mẹ rất vui khi nghe nói con sắp về trường tham dự buổi họp mặt, nhưng mẹ sợ mẹ không bước nổi ra khỏi giường để đến đó nhìn con. Mẹ ân hận vì đã làm con xấu hổ với bạn bè trong suốt thời gian con đi học ở đây.

    Con biết không, hồi con còn nhỏ xíu, con bị tai nạn và hỏng mất một bên mắt. Mẹ không thể ngồi yên nhìn con lớn lên mà chỉ có một mắt, nên mẹ đã cho con con mắt của mẹ. Mẹ đã bán tất cả những gì mẹ có để bác sĩ có thể thay mắt cho con, nhưng chưa bao giờ mẹ hối hận về việc đó. Mẹ rất hãnh diện vì con đã nên người, và mẹ kiêu hãnh vì những gì mẹ đã làm được cho con. Con đã nhìn thấy cả một thế giới mới, bằng con mắt của mẹ, thay cho mẹ..

    Mẹ yêu con lắm,

    Mẹ...".

    Lên level 17 oy,bấm ủng hộ típ i mấy bạn.

  5. #5
    Thượng Khách
    Join Date
    Dec 2005
    Age
    28
    Posts
    91
    Rep Power
    26

    Ðề: Đừng đụng vào cây mùa lá rụng

    Quote Originally Posted by doanhdoanh View Post
    uhm, mà anh Sori này, cho doanhdoanh hỏi anh có biết ai là tác giả bài thơ này không ?? Nếu được anh tìm giùm em cả bài nhé. Lần đầu tiên viết tản văn chẳng biết có được không hay lại lãng mạn thành ....lãng xẹt nữa!! :44: :44: :44:

    Ừ, theo anh được biết, đây là bài thơ của nhà thơ Nga Onga Becgon

    Cả bài nè :

    Mùa Lá Rụng

    -Onga Becgon-

    Mùa thu ở Matxcơva người ta thường treo
    những tấm biển trên các đại lộ, với dòng chữ :
    "Tránh đừng động vào cây, mùa lá rụng"

    Những đàn sếu bay qua. Sương mù và khói toả.
    Mátxcơva, lại đã thu rồi!
    Bao khu vườn như lửa chói ngời
    Vòm lá sẫm ánh vàng lên rực rỡ,

    Những tấm biển treo dọc trên đại lộ
    Nhắc ai đi ngang, dù đầy đủ lứa đôi
    Nhắc cả những ai cô độc trong đời:
    "Tránh đừng động vào cây, mùa lá rụng!"
    Ôi trái tim tôi, trái tim của một mình tôi
    Ðập hồi hộp giữa phố hè xa lạ
    Buổi chiều kéo lang thang mưa giá
    Khẽ rung lên bên khuôn cửa sáng đèn
    Ở đây tôi cần ai, khi xuôi ngược một mình,
    Tôi có thể yêu ai, ai làm tôi vui sướng:
    "Tránh đừng đụng vào cây, mùa lá rụng!"
    Nhắc suốt đường cũng chỉ bấy nhiêu thôi!

    Nếu không có gì ao ước trong tôi
    Thì có nghĩa chẳng còn gì để mất!
    Anh từng ở nơi đây, từng là người thân nhất
    Sao phút này làm người bạn cũng không?.
    Tôi chẳng hiểu vì sao, cứ ngùi ngẫm trong lòng
    Rằng tôi đã phải xa anh vĩnh viễn...
    Anh - con người không vui, con người bất hạnh
    Con người đi cô độc quá trên đời!
    Thiếu cẩn trọng chăng? Hay chỉ đáng nực cười?
    Thôi hãy biết kiên tâm. Mọi điều đều phải đợi...
    Dịu dàng quá, dịu dàng không chịu nổi
    Cơn mưa rơi thầm thì lúc chia li
    Mưa tối rầm, nhưng ấm áp nhường kia
    Mưa run rẩy trong ánh trời lấp loá...
    Anh hãy cố vui lên, con đường hai ngả,
    Tìm hạnh phúc yên lành trong ấm áp cơn mưa!...

    Tôi ra ga, lòng lặng lẽ như xưa
    Một mình với mình thôi, không cần ai tiễn biệt.
    Tôi không biết nói cùng anh đến hết
    Nhưng bây giờ, còn phải nói gì thêm!
    Cái ngõ con đã tràn ngập màu đêm
    Những tấm biển dọc đường càng thấy trống
    "Tránh đừng đụng vào cây, mùa lá rụng!"

    Bằng Việt dịch


    Anh tặng em thêm một bài của nhà thơ này :

    Câu Chuyện Mười Năm

    Onga Becgon

    Chỉ có một lần thôi
    Em hỏi anh im lặng
    Thế mà em hờn giận
    Để chúng mình xa nhau

    Biết đi đâu về đâu
    Con đò không bến đợi
    Ôi cây xanh tình đời
    Có nghe lời ta gọi

    Những mùa xuân đã qua
    Tiếng ve về thổn thức
    Gió thổi vào đêm hè
    Kể chuyện mười năm trước

    Chỉ có một lần thôi
    Em hỏi anh im lặng
    Thế mà em hờn giận
    Để chúng mình xa nhau

    Nơi tình yêu bắt đầu
    Cũng là nơi khó nhất
    Trái tim dù biết hát
    Nhưng tình đời dễ đâu

    Những đôi lứa yêu nhau
    Có nghe tôi kể lại
    Chỉ một lần trót dại
    Thế mà đành chia phôi

    Chỉ có một lần thôi
    Em hỏi anh im lặng


    @ doanhdoanh : Em cứ viết đi, sống, đọc, nghĩ và viết. Rồi em sẽ thấy mình ngày càng viết tốt hơn. Đừng lo lắng quá !

  6. #6
    Thượng Khách
    Join Date
    Dec 2005
    Age
    28
    Posts
    91
    Rep Power
    26

    Ðề: MẸ TÔI.

    Câu chuyện cảm động quá ! Đúng là tình mẹ bao dung vô cùng nhưng những đứa con khi hiểu ra thường đã muộn rồi. Câu chuyện làm mình thấy sống mũi cay cay !

  7. #7
    Junior Member
    Join Date
    Jul 2006
    Posts
    9
    Rep Power
    0

    ðề: Mẹ Tôi.

    Cái thằng con bất hiếu! Mẹ mình như thế đáng lẽ ra phải thương hơn nữa chớ! Vậy mà cũng gởi emaill cho người ta đọc! Đáng lẽ ra khi nó nên chết đi để theo mẹ nó mà chuộc lại lỗi lầm!
    Last edited by thaitrunghieu2112; 29-12-2007 at 02:50 PM.

  8. #8
    Advanced Member wysntaa's Avatar
    Join Date
    Jul 2006
    Location
    Giường
    Age
    21
    Posts
    129
    Rep Power
    26

    Ðề: MẸ TÔI.

    Nhân chi sơ, tính bổn thiện.Ai cũng có chút lòng trắc ẩn.Có lẽ người con này đã cực kì hối hận trước những gì mình đã làm,ước gì người mẹ nói điều đó sớm hơn thì có lẽ sẽ ko có kết cục bi thương đó.Câu chuyện này 1 lần nữa nhắc nhở những người con trên thế giới hãy suy ngẫm hành vi của mình.Đọc xong bài này,em ko thể ko xúc động(mặc dù em học văn rất dở,và là dân tự nhiên).Người con này vừa đáng trách nhưng đáng thương hại hơn cả,hi vọng sau khi viết những dòng email đó,anh ta sẽ sữa chữa.

    Lên level 17 oy,bấm ủng hộ típ i mấy bạn.

  9. #9
    Advanced Member wysntaa's Avatar
    Join Date
    Jul 2006
    Location
    Giường
    Age
    21
    Posts
    129
    Rep Power
    26

    CÀ PHÊ MUỐI NGỌT LẮM.

    Chàng trai gặp cô gái ở một buổi tiệc. Cô rất xinh đẹp, quyến rũ, và hơn nữa số người trong buổi tiệc đều để ý đến cô. Trong khi chàng trai chỉ là một người rất bình thường, không ai buồn nhìn tới. Cuối cùng, khi buổi tiệc gần kết thúc, chàng trai ngượng ngập mời cô gái uống cà phê với mình. Cô gái rất ngạc nhiên, nhưng vì lời mời quá lịch sư nên cô đồng ý.
    Họ ngồi ở một chiếc bàn nhỏ trong góc phòng tiệc, nhưng chàng trai quá lo lắng, mãi không nói được lời nào, làm cho cô gái cũng cảm thấy bất tiện.
    Bỗng nhiên chàng trai gọi người phục vụ:
    - Xin cho tôi ít muối để tôi cho vào cà phê!
    Mọi người đứng xung quanh hết sức ngạc nhiên và nhìn chằm chằm vào chàng trai. Chàng trai đỏ mặt, nhưng vẫn múc một thìa muối cho vào cốc cà phê và uống.
    Cô gái tò mò:
    - Sao anh có sở thích kỳ quặc thế?
    - Khi tôi còn nhỏ, tôi sống gần biển- Chàng trai giải thích- Khi chơi ở biển tôi có thể cảm thấy vị mặn của nước giống như cà phê cho muối vào vậy! Nên bây giờ, mỗi khi tôi uống cà phê với muối, tôi lại nhớ tới tuổi thơ và quê hương của mình.
    Cô gái thực sự cảm động. Một người đàn ông yêu nơi mình sinh ra thì chắc chắn sẽ yêu gia đình và có trách nhiệm với gia đình của mình. Nên cô gái bắt đầu nói chuyện cởi mở hơn, về nơi cô sinh ra, về gia đình... Trước khi ra về, họ hẹn nhau một buổi gặp tiếp theo...
    Qua những lần gặp gỡ, cô gái thấy chàng trai quả là một người lý tưởng: rất tốt bụng, biết quan tâm... và cô đã tìm được người đàn ông của mình qua cốc cà phê muối.
    Câu chuyện đến đây vẫn là có hậu, vì " công chúa" đã tìm được "hoàng tử", và họ cưới nhau, sống rất hạnh phúc.
    Mọi buổi sáng, cô gái đều pha cho chàng trai- nay đã là chồng cô- một cốc cà phê với một thìa muối. Và cô biết rằng chồng cô rất thích như vậy.
    Suốt 50 năm kể từ ngày họ cưới nhau, bao giờ người chồng cũng uống cốc cà phê muối và cảm ơn vợ đã pha cho mình cốc cà phê ngon đến thế.
    Sau 50 năm người chồng bị bệnh và qua đời, để lại cho người vợ một bức thư:
    " Gửi vợ của anh,
    Xin em hãy tha thứ cho lời nói dối suốt cả cuộc đời của anh. Đó là lời nói dối duy nhất- về cốc cà phê muối. Em có nhớ lần đầu tiên anh mời em uống cà phê không? Lúc đó anh đã quá lo lắng, anh định hỏi xin ít đường nhưng anh lại nói nhằm thành muối. Anh cũng quá lúng túng nên không thể thay đổi được, đành phải tiếp tục lấy muối cho vào cốc cà phê và bịa ra câu chuyện về tuổi thơ ở gần biển để được nói chuyện với em. Anh đã định nói thật với em rất nhiều lần, nhưng rồi anh sợ em sẽ không tha thứ cho anh. Và anh đã tự hứa với mình sẽ không bao giờ nói dối em một lời nào nữa, để chuộc lại lời nói dối ban đầu.
    Bây giờ anh đã đi thật xa rồi, nên anh sẽ nói sự thật với em. Anh không thích cà phê muối, nhưng mỗi sáng được uống cốc cà phê muối từ ngày cưới em, anh chưa bao giờ cảm thấy tiếc vì mình đã phải uống cả. Nếu anh có thể làm lại từ đầu, anh vẫn sẽ làm như thế để có được em, và anh sẽ uống cà phê muối cả cuộc đời"
    Khi người vợ đọc xong lá thư cũng là khi lá thư trong tay bà ướt đẫm nước mắt.
    Nếu bạn hỏi người vợ rằng: "Cà phê muối có vị thế nào?", chắc chắn bà sẽ trả lời: "Ngọt lắm".

    Lên level 17 oy,bấm ủng hộ típ i mấy bạn.

  10. #10
    Junior Member
    Join Date
    Jul 2006
    Age
    20
    Posts
    10
    Rep Power
    0

    Ðề: CÀ PHÊ MUỐI NGỌT LẮM.

    Câu chuyện khá hay. Chàng trai đã uống cafe muối như cảm nhận tình iu của cô vợ dành cho anh, nhưng trong đó có chút áy náy của lời nói dối trước đây. Nhưng tớ thấy chàng trai nên nói sự thật cho cô gái biết. Bởi vì thực sự anh là 1 người đàn ông tốt, biết wan tâm tới gia đình, và cô gái iu tất cả những cái đó.
    ( u nên ghi nguồn vào nhé)

+ Reply to Thread
Page 1 of 4 1234 LastLast

Bookmarks

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts