+ Reply to Thread
Page 4 of 4 FirstFirst 1234
Results 31 to 35 of 35

Thread: Đến với bài thơ hay

  1. #31
    Jin
    Jin is offline
    Advanced Member Jin's Avatar
    Join Date
    Aug 2007
    Posts
    373
    Rep Power
    29

    Re: Đến với bài thơ hay

    Gửi em, cô thanh niên xung phong (Phạm Tiến Duật)
    Có lẽ nào anh lại mê em
    Một cô gái không nhìn rõ mặt
    Ðại đội thanh niên đi lấp hố bom
    Áo em hình như trắng nhất

    Người tinh nghịch là anh dễ thân
    Bởi vì thế có em đứng gần
    Em ở Thạch Kim sao lại lừa anh nói là "Thạch Nhọn"
    Ðêm ranh mãnh ngăn cái nhìn đưa đón

    Em đóng cọc rào quanh hố bom
    Cái miệng em ngoa cho bạn cười giòn
    Tiếng Hà tĩnh nghe buồn cười đáo để
    Anh lặng người như trôi trong tiếng ru.

    Tranh thủ có ánh sáng đèn dù
    Anh vội nhìn em và bạn em khắp lượt
    Mọi người cũng tò mò nhìn anh
    Rồi bóng tối lại khép vào bóng tối

    Em ơi em, hãy nghe anh hỏi
    Xong đọan đường này các em làm đâu
    Anh đã tìm em rất lâu, rất lâu
    Cô gái ở Thạch Kim Thạch Nhọn
    Khăn xanh, khăn xanh phơi đầy lán sớm
    Sách giấy mở tung trắng cả rừng chiều.

    Anh đã đi rất nhiều, rất nhiều
    Những con đường như tình yêu mới mẻ
    Ðất rất hồng và người rất trẻ
    Nhưng chẳng thấy em, cô gái ở Thạch Nhọn Thạch Kim

    Những đội làm đường hành quân trong đêm
    Nào cuốc nào choòng xoong nồi xủng xoảng
    Rực rỡ mặt đất bình minh
    Hấp hối chân trời pháo sáng
    Ðường trong tim anh in những dấu chân.

    Chiếc võng bạc trên đường hành quân
    Anh đã buộc nhiều cây xoan cây ổi
    Lại đường mới và hàng nghìn cô gái
    Ở đâu em tinh nghịch của anh?

    Bụi mù trời mùa hanh
    Nước trắng khe mùa lũ
    Ðêm rộng dài là đêm không ngủ
    Em vẫn đi, đường vẫn liền đường

    Cạnh giếng nước có bom từ trường
    En không rửa ngủ ngày chân lấm
    Ngày em phá nhiểu bom nổ chậm
    Ðêm nằm mơ nói mớ vang nhà
    Chuyện kể từ nỗi nhớ sâu xa
    Thương em, thương em, thương em biết mấy...

    Dừng tay cuốc khi em ngoảnh lại
    Sẽ giật mình đường mới ta xây
    Ðã có độ dài hơn cả độ dài
    Của đường xá đời xưa để lại
    Sẽ ra về bao nhiêu cô gái
    Một ngày mai đường sẽ đứng chơ vơ
    Ðể cho đời sau còn thấy ngẩn ngơ
    Trước những công trình ngoằn ngòeo trên mặt đất.

    Ơi em gái chưa một lần rõ mặt
    Có lẽ nào anh lại mê em
    Từ cái đêm Thạch Nhọn Thạch Kim
    Tên em đã thành tên chung anh gọi:
    Em là cô thanh niên xung phong.


    NGƯỜI CON GÁI VIỆT NAM (Tố Hữu- 07.12.1958)
    Em là ai? Cô gái hay nàng tiên
    Em có tuổi hay không có tuổi
    Mái tóc em đây, hay là mây là suối
    Đôi mắt em nhìn hay chớp lửa đêm giông
    Thịt da em hay là sắt là đồng?

    Cho tôi hôn bàn chân em lạnh ngắt
    Cho tôi nâng bàn tay em nắm chặt
    Ôi bàn tay như đôi lá còn xanh!
    Trên mình em đau đớn cả thân cành...

    Tỉnh lại em ơi, qua rồi cơn ác mộng
    Em đã sống lại rồi, em đã sống!
    Điện giật, dùi đâm, dao cắt, lửa nung
    Không giết được em, người con gái anh hùng!

    Ôi trái tim em trái tim vĩ đại
    Còn một giọt máu tươi còn đập mãi
    Không phải cho em. Cho lẽ phải trên đời
    Cho quê hương em. Cho Tổ quốc, loài người!

    Từ cõi chết, em trở về, chói lọi
    Như buổi em đi, ngọn cờ đỏ gọi
    Em trở về, người con gái quang vinh
    Cả nước ôm em, khúc ruột của mình.

    Em đã sống, bởi vì em đã thắng
    Cả Nước bên em, quanh giường nệm trắng
    Hát cho em nghe như tiếng mẹ ngày xưa
    Sông Thu Bồn giọng hát đò đưa...

    Cả nước cho em, cho em tất cả
    Máu tiếp máu, cho lại hồng đôi má
    Cho mái tóc em xanh lại ngày xuân
    Cho thịt da em lại nở trắng ngần

    Em sẽ đứng trên đôi chân tuổi trẻ
    Đôi gót đỏ lại trở về quê mẹ
    Em sẽ đi, trên đường ấy thênh thang
    Như những ngày xưa, rực rỡ sao vàng!

    Ôi đôi mắt của em nhìn, rất đẹp
    Hãy sáng mãi niềm tin tươi ánh thép
    Như quê em Gò Nổi, Kỳ Lam
    Hỡi em, người con gái Việt Nam!...
    (ST)
    Nothing is a failure.
    Everything is just a challenging.

  2. #32
    Jin
    Jin is offline
    Advanced Member Jin's Avatar
    Join Date
    Aug 2007
    Posts
    373
    Rep Power
    29

    Re: Đến với bài thơ hay

    NHỚ CON SÔNG QUÊ HƯƠNG (TẾ HANH)

    Quê hương tôi có con sông xanh biếc
    Nước gương trong soi tóc những hàng tre
    Tâm hồn tôi là một buổi trưa hè
    Toả nắng xuống dòng sông ấm áp

    Chẳng biết nước có giữ ngày giữ tháng
    Giữ bao nhiêu kỷ niệm giữa dòng trôi
    Hỡi con sông đã tắm cả đời tôi
    Tôi giữ mãi mối tình mới mẻ

    Sông của quê hương, sông của tuổi trẻ
    Sông của miền Nam nước Việt thân yêu
    Khi bờ tre ríu rít tiếng chim kêu
    Khi mặt nước chập chờn con cá nhảy.

    Bạn bè tôi túm năm tụm bảy
    Bầy chim non bay lượn trên sông
    Tôi dang tay ôm nước vào lòng
    Sông mở nước ôm tôi vào dạ.

    Chúng tôi lớn lên mỗi người một ngả
    Kẻ sớm khuya chài lưới bên sông
    Kẻ cuốc cày mưa nắng ngoài đồng
    Tôi cầm súng xa nhà đi kháng chiến.

    Nhưng lòng tôi như mưa nguồn gió biển
    Vẫn trở về lưu luyến bên sông...
    Tôi hôm nay sống trong lòng miền Bắc
    Sờ lên ngực nghe trái tim thầm nhắc.

    Hai tiếng thiêng liêng hai tiếng miền Nam
    Tôi nhớ không nguôi ánh nắng màu vàng
    Tôi quên sao được sắc trời xanh biếc
    Tôi nhớ cả những người không quen biết.

    Có những trưa tôi đứng dưới hàng cây
    Bỗng nghe dâng cả một nỗi tràn đầy
    Hình ảnh con sông quê mát rượi
    Lai láng chảy lòng tôi như suối tưới.

    Quê hương ơi, lòng tôi cũng như sông
    Tình Bắc Nam chung chảy một dòng
    Không ghềnh thác nào ngăn cản được
    Tôi sẽ đến nơi tôi hằng mong ước.

    Tôi sẽ về sông nước của quê hương
    Tôi sẽ về sông nước của tình thương.
    ---------------------------------------
    Sáng tháng Năm (Tố Hữu)

    Vui sao một sáng tháng Năm
    Đường về Việt Bắc lên thăm Bác Hồ
    Suối dài xanh mướt nương ngô
    Bốn phương lồng lộng thủ đô gió ngàn...

    Bác kêu con đến bên bàn
    Bác ngồi Bác viết nhà sàn đơn sơ
    Con bồ câu trắng ngây thơ
    Nó đi tìm thóc quanh bồ công văn
    Lát rồi, chim nhé, chim ăn
    Bác Hồ còn bận khách văn đến nhà

    Bàn tay con nắm tay cha
    Bàn tay Bác ấm vào da vào lòng.
    Bác ngồi đó, lớn mênh mông
    Trời xanh biển rộng ruộng đồng nước non...
    Bác Hồ, cha của chúng con
    Hồn của muôn hồn
    Cho con được ôm hôn má Bác
    Cho con hôn mái đầu tóc bạc
    Hôn chòm râu mát rượi hoà bình!

    Ôi cái tên kính yêu Hồ Chí Minh!
    Trong sáng lòng anh du kích
    Nửa đêm bôn tập diệt đồn
    Vững tay người chiến sĩ nông thôn
    Bắt sỏi đá phải thành sắn gạo
    Anh thợ, má anh vàng thuốc pháp
    Cánh tay anh dày sẹo lửa gang
    Ôi những em đốt đuốc đến trường làng
    Và các chị dân công mòn đêm vận tải!
    Các anh chị, các em ơi, có phải
    Mỗi khi lòng ta xao xuyến rung rinh
    Môi ta thầm kêu Bác: Hồ Chí Minh!
    Và mỗi trận, mỗi mùa vui thắng lợi
    Ta lớn cao lên, bay bổng diệu kỳ
    Trên đường dài, hai cánh đỡ ta đi...

    Bác Hồ đó, là lòng ta yên tĩnh
    Ôi người cha đôi mắt mẹ hiền sao!
    Giọng của Người, không phải sấm trên cao
    Thấm từng tiếng, ấm vào lòng mong ước
    Con nghe Bác, tưởng nghe lời non nước
    Tiếng ngày xưa và cả tiếng mai sau...

    Bác Hồ đó, chiếc áo nâu giản dị
    Màu quê hương bền bỉ đậm đà
    Ta bên Người, Người tỏa sáng trong ta
    Ta bỗng lớn ở bên Người một chút...
    Bác Hồ đó, ung dung châm lửa hút
    Trán mênh mông, thanh thản một vùng trời.
    Không gì vui bằng mắt Bác Hồ cười
    Quên tuổi già, tươi mãi tuổi đôi mươi!
    Người rực rỡ một mặt trời cách mạng
    Mà đế quốc là loài dơi hốt hoảng
    Đêm tàn bay chập choạng dưới chân Người.

    Hồ Chí Minh
    Người ở khắp nơi nơi

    Hồn biển lớn đón muôn lời thủ thỉ
    Lắng từng câu, từng ý chưa thành
    Người là Cha, là Bác, là Anh
    Quả tim lớn lọc trăm dòng máu nhỏ
    Người ngồi đó, với cây chì đỏ
    Vạch đường đi, từng bước, từng giờ...

    Không gì vinh bằng chiến đấu dưới cờ
    Đảng chói lọi Hồ Chí Minh vĩ đại!
    Con nhớ hết mỗi lời Người dạy:
    Kháng chiến gian nan, kháng chiến trường kỳ
    Bác bảo đi, là đi
    Bác bảo thắng, là thắng
    Việt Nam có Bác Hồ
    Thế giới có Xta-lin
    Việt Nam phải tự do
    Thế giới phải hoà bình!
    Chúng con chiến đấu hy sinh
    Tấm lòng son sắt, đinh ninh lời thề.

    Bắt tay Bác tiễn ra về
    Nhớ hoài buổi sáng mùa hè chiến khu....

    (st)
    Nothing is a failure.
    Everything is just a challenging.

  3. #33
    Teaching Staff tranhanam's Avatar
    Join Date
    Dec 2005
    Location
    Quy Nhon city
    Posts
    1,031
    Rep Power
    112

    Re: Đến với bài thơ hay

    Lệ Thu

    Người lái đò bến My Lăng
    (Kính tặng cố thi sĩ Yến Lan)
    Chẳng còn gì nữa để cho
    Liêu xiêu chiếc bóng lái đò bên sông

    Buồn thì đã đẫm trong lòng
    Vui thì đã gửi theo dòng trôi xa

    Chỉ còn thưa thớt tiếng gà
    Chỉ còn một dải trăng tà đi theo

    Nghèo thì trở lại phận nghèo
    Gió to sóng cả mái chèo run tay

    Ước gì gối sách nằm say
    Như xưa ông lão bến này đợi trăng

    (Quy Nhơn tháng 9-2004)
    Thông điệp tri âm với nhà thơ
    Bài thơ Người lái đò bến My Lăng của nhà thơ Lệ Thu là trải nghiệm qua một đời cầm bút, được viết khi chị đã lui đàng sau “những danh vọng ồn ào, những vinh quang xí xố” (ý Chế Lan Viên). Tìm về với Yến Lan, Lệ Thu gửi chút lòng tri âm với nhà thơ xứ sở, bằng âm điệu lục bát như lắng đọng những suy tư thân phận và cả những nỗi niềm thế sự.
    Bắt đầu bằng hoài niệm về lại bến sông, bến My Lăng dệt hồn thơ đầy ước vọng của một thời lãng mạn, kỵ mã đã xa rồi, chỉ còn lại bóng ông lái đò trên dòng sông đời định mệnh, chở bao buồn vui nhân thế. Vẫn là một tâm thế đầy băn khoăn giữa cho và nhận, được và mất của Lệ Thu, nhưng hai câu mở đầu của bài thơ này dường như có chút ngậm ngùi. Tôi còn nhớ một ý thơ Lệ Thu từng viết trước đó: “Cái còn lại sau nửa đời nhận, cho, sàng lọc - Là tình yêu muộn màng của anh…”, còn ở đây thì “chẳng còn gì nữa để cho”. Vậy phải chăng là hư vô, là ảo giác? Hay đó là lúc con người “ngộ” ra nhiều điều nhất? Có lẽ để hiểu hết bức thông điệp này của tác giả, e rằng phải có đủ thời gian sống và chiêm nghiệm. Còn như tôi, một kẻ hậu sinh, tóc chưa đủ bạc, sống chưa đủ nhiều, chưa qua những thăng trầm thời chiến - thời bình, chưa có những lúc đặt tính mạng mình lên bàn cân sinh tử, chưa từng qua cảm giác của thế hệ “sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình” như tác giả, e rằng mọi suy diễn đều dễ dẫn đến điều thất thố!
    Chỉ biết, khi đọc những dòng thơ như rứt gan ruột ra mà đếm của Lệ Thu, tôi cũng ít nhiều cảm được những buồn vui phận người:
    Buồn thì đã đẫm trong lòng
    Vui thì đã gửi theo dòng trôi xa

    Buồn ấy, vui ấy đâu chỉ gói gọn trong thế giới riêng tư của một cá nhân, đó là tâm trạng của cả một thế hệ. Nỗi buồn “đẫm trong lòng” ấy còn ẩn chứa cả niềm trăn trở vì cuộc đời này. Dòng sông thời gian cuốn theo tuổi trẻ, mang bao niềm vui hoà vào biển lớn. Tâm trạng ông lão lái đò bến My Lăng trong thơ Lệ Thu không có cái yên bình “say trăng nằm gối sách” như ông lái đò của Yến Lan. Thực tại là nỗi buồn cùng cảm giác cô đơn khi đối diện cùng không gian quạnh quẽ:
    Chỉ còn thưa thớt tiếng gà
    Chỉ còn một dải trăng tà đi theo

    Con đò - cuộc đời và dòng sông - định mệnh gắn với nghiệp lái đò cần mẫn có phút chòng chành trong cảm giác mỏi mệt và thấm thía:
    Nghèo thì trở lại phận nghèo
    Gió to sóng cả mái chèo run tay

    Thật vậy chăng? Tôi nghĩ có lẽ đó là phút suy ngẫm có chút chua chát khi nghĩ về cuộc sống hiện tại của nhà thơ. Cái tâm trạng “con sãi ở chùa lại quét lá đa” như một ám ảnh bao đời quẩn quanh trong suy nghĩ của tác giả. Nhưng không phải là một nỗi tuyệt vọng hay chán nản đánh mất niềm tin vào sự sống, để buông tay. Chẳng qua là ý thức về bản thân về tuổi tác về sức lực mà thôi! Có “run tay” nhưng vẫn tiếp tục chèo chống, dẫu cho có lúc cảm thấy mình thật đơn độc, “liêu xiêu chiếc bóng lái đò bên sông”.
    Vậy có gì gặp gỡ đồng cảm giữa Lệ Thu với Yến Lan trong mơ ước giản dị này:
    Ước gì gối sách nằm say
    Như xưa ông lão bến này đợi trăng.

    Tôi có cảm tưởng như Lệ Thu mượn hình tượng ông lái đò của chính Yến Lan để phác hoạ lại toàn bộ cuộc đời của ông qua những cặp lục bát. Có nỗi cảm thông chia sớt những tâm tư với nhà thơ của An Nhơn một đời lận đận. Điểm lại quãng đời thi sĩ Yến Lan buồn nhiều hơn vui, có lúc cô đơn vì bị cô lập, lặng lẽ với công việc biên tập thơ, trở về quê hương sống cảnh thanh bần đến khi lặng lẽ “gửi hồn lên tắm bến trăng cao”…Nhưng câu cuối, đâu chỉ là Lệ Thu nói về Yến Lan mà có cả niềm ước ao của chính nữ sĩ. Hình tượng ông lão “gối sách nằm say”, “đợi trăng” giàu chất thơ kia cũng là khoảnh khắc mong thoát khỏi những nỗi buồn ám ảnh, để bình thản sống giữa đời, gửi lòng vào thơ, vào ánh trăng khơi nguồn cảm hứng. Tôi chợt liên tưởng đến bài thơ của Yến Lan: “Trưa đọc Nam Hoa Kinh - tối nằm không hoá bướm - Mừng mình chủ được mình - Dậy thổi nồi khoai sớm” (Đọc Nam Hoa Kinh). Bởi vậy, dù Lệ Thu có ước như ông lão đợi trăng trên bến My Lăng, chắc hẳn cũng không phải là giấc mơ thoát tục, mà nữ sĩ vẫn nhẫn nại chống con đò thi ca trên dòng sông cuộc đời còn nhiều sóng cả này!

    Trần Hà Nam
    Vì một LSSF phát triển!
    BLOG CHUYÊN ANH
    BLOG CHUYÊN VĂN
    MUỐN NGƯỜI KHÁC TÔN TRỌNG TRƯỚC HẾT PHẢI HIỂU THẾ NÀO LÀ TỰ TRỌNG
    Spoiler:

  4. #34
    Kid
    Kid is offline
    Advanced Member Kid's Avatar
    Join Date
    Apr 2007
    Location
    Xóm bờ kênh
    Age
    21
    Posts
    276
    Rep Power
    31

    Re: Đến với bài thơ hay

    Đánh thức tiềm lực (1981)
    Nguyễn Duy

    Hãy thức dậy đất đai
    Cho áo em tôi không còn vá vai
    Cho phần gạo mỗi nhà không còn thay bằng ngô, khoai, sắn
    Xin bắt đầu từ cơm no áo ấm
    Rồi đi xa hơn đẹp giàu và còn sung sướng hơn
    Có lắm khoáng sản trong lòng các núi non
    Châu báu vô biên dưới thềm lục địa
    Rùng đại ngàn bạc vàng là thế
    Phù sa cứ muôn đời như sữa mẹ
    Sông giàu đằng sông, bể giàu đằng bể
    Còn mặt đất hôm nay em nghĩ thế nào?
    * * *
    Lúc này ta làm thơ cho nhau
    Đưa đẩy chi mấy lời ngọt nhạt
    Ta ca hát quá nhiều về tiềm lực
    Tiềm lực còn ngủ yên
    * * *
    Tôi lớn lên trên bờ bãi sông Hồng
    Trong mỡ màu phù sa là máu loãng
    Giặc giã từ con châu chấu, cào cào
    Mương máng đê điều ngổn ngang chiến hạm
    Trang sử đất nước ngoằn nghèo trận mạc
    Giọt mồ hôi nào có gì to tát
    Đã một thời mặn chát các dòng sông
    Đã mấy thời để trắng đất mấy đồng
    Thuyền vỏ trấu mong manh ba chìm bảy nổi
    Khúc dân ca cũng bèo dạt mây trôi
    Hạt gạo nõn nà hao gầy đi vì những thiên tai
    Đói!
    Đói lưu niên!
    Cái đói truyền đời
    Qua điệu múa cổ cũng chậm buồn như đói
    * * *
    Tôi đã qua những chặng đường miền Trung bỏng rát và dai dẳng
    Một bên là Trường Sơn cây xanh
    Một bên là Trường Sơn cát trắng
    Đồng bằng lép hình lá lúa gầy nhằng
    Cơn bão chưa qua hạn hán tới đây rồi
    Ngọn cỏ nhỏ trốn thành gai mà không khỏi úa
    Đất nứt nở ngỡ da người nứt nở
    Cơn gió Lào rát mặt lắm em ơi!
    Hạt giống ở đây chết đi sống lại
    Hạt gạo cũng kết tinh như hạt muối
    Cây lúa đứng lên cũng đạp đất đội trời
    * * *
    Tôi vè quê em châu thổ mới bồi
    Sóng Cửu Long tự giãn mình ra biển
    Đất cuồn cuộn sinh sôi và lặng câm dịch chuyển
    Cây mắn cây chàm lặn lội mở đường đi
    Đất tân sinh ngỡ ngọt ngào trên mặt
    Lòng còn chát chua nào mặn nào phèn
    Má sung sức mà ba cường tráng thế
    Man mác âu sầu trong điệu hát ru em
    Đã qua đi những huyền thoại cũ mềm
    Những đồng lúa ma không trồng mà gặt
    Những ruộng cá không nuôi mà sẵn bắt
    Nhưng ghềnh càng vuốt râu làm chơi mà ăn thật
    Miếng ăn nào không nước mắt mồ hôi
    Ruộng đó thôi mà gạo đắt đó thôi
    Đất nghiền chất vô cơ như người nghiền a phiện
    Con rầy nâu khoét cõng cả mùa màng
    Thóc bỏ mục ngoài mưa thiếu xăng dầu vận chuyển
    Phà Cần Thơ lê lết kẻ ăn xin
    Cây đàn hát rong não nề câu vọng cổ
    Quán rượu lai rai nơi thừa thiếu trốn tìm
    * * *
    Dù đất nước cả ba mùa cầy ruộng
    Chưa đủ no đến khắp ba miền
    Ta ca hát quá nhiều về tiềm lực
    Tiềm lực còn ngủ yên
    * * *
    Lúc này tôi làm thơ tặng em
    Em chớ nghĩ tôi là đồ vô dụng
    Vô dụng lấy đi của cuộc sống những gì
    Và trả lại được gì cho cuộc sống
    Em có nghĩ tôi là con chính choè ăn rồi gạt mỏ
    Em có nghĩ tôi là tay chuyên xuất hàng giả
    Em có nghĩ tôi là nhà thơ chỉ đục đẽo nát cả giấy
    Máy võ bay cao trên trang giấy mỏng manh
    Tình nghĩa nhập nhằng sức cái vô danh
    Tờ giấy chép thơ thành tờ giấy bạc
    Em co nghĩ...
    Mà thôi!
    Xin em nhìn kìa những người cuốc đất
    Tôi cũng từng chai tay cuốc đất
    Cái cuốc theo ta đời này đời khác
    Lưỡi cuốc nhỏ liếm sạch cánh đồng rồi
    Chĩa thẳng cuốc lên trời
    Bổ xuống đánh phập
    Đẹp lắm chứ cái tạo hình cuốc đất
    Xưa mẹ ru ta giấc ngủ yên lành
    Để khôn lớn ta hát bài đánh thức
    Có lẽ nào người lớn cứ ru nhau
    Ru tiềm lực ngủ vùi trên thớ thịt
    Tiềm lực còn ngủ yên
    Bởi quả tim mắc bệnh đập cầm chừng
    Tiềm lực còn ngủ yên
    Bởi bộ não mang khối u tụ máu
    Tiềm lực còn ngủ yên
    Bởi con mắt lờ đờ thuỷ tình thể
    Tiềm lực còn ngủ yên
    Bởi đôi tai viêm chai màng nhĩ
    Tiềm lực còn ngủ yên
    Bởi ống mũi khò khè không nhận biệt mùi thơm
    Tiềm lực còn ngủ yên
    Bởi lớp da biếng lười cảm giác
    Năng động lên nào
    Từ mỗi tế bào, từ mỗi giác quan
    Cố nhiên cần lưu ý tính năng động của cái lưỡi
    Lời thực thà có thể đem ra xử tội
    Lời nịnh nọt dối lừa có thể được tuyên dương
    Đạo đức giả có thể thành dịch tả
    Lòng tốt lơ ngơ có thể lạc đường
    Cần lưu ý
    Có cái miêng được chế thành cái bẫy
    Sau nụ cười là lởm chởm răng cưa
    Có cái môi mỏng ráp hơn lá mía
    Hôn má bên này bật máu má bên kia
    Có trận đánh úp nhau li chủ nghĩa
    Khiến bắn ra không biết lối thu về
    Cần lưu ý có lắm nghề lạ lẫm
    Nghề mánh mung cưa cổ bóp hầu nhau
    Nghề lêu lổng, nghề ngồi lê, nghề mê tín
    Nghề ăn cắp lòng tin và chẹt họng đồng bào
    Có loại “siêu nghề” gọi là nghề không làm gì cả
    Thọc gậy bánh xe cũng một thứ nghề
    Bộ sưu tập nhưng nghề ngang trái ấy
    Là phù trú mà tà làm tiềm lực ngủ mê
    Tôi muốn được là tiếng hát của em
    Tiếng trong sáng của nắng và gió
    Tiếng dẻo dai đòn gánh nghiến trên vai
    Tiếng trần trụi của lưỡi cuốc
    Lang thang khắp đất nước
    Hát bài hát “đánh thức tiềm lực”
    Xin em nhìn kìa
    Người gánh phân gánh thóc
    Tôi cũng từng mòn vai gánh thóc gánh phân
    Kĩu kịt hai vai một nhịp cầu vồng
    Đẹp lắm chứ cái tạo hình gồng gánh
    Nhưng cái đẹp này
    Em có chạnh lòng không?
    Cái đẹp gọi về thủa ngày xửa ngày xưa
    Nhịp theo tiết tấu chán buồn
    Cái đẹp ấy lẽ ra không tồn tại nữa
    Em có chạnh lòng không?
    Giữa thành phố huy hoàng 1981
    Bỗng hiện lù lù cái xe hơi chạy than
    Xích lô đạp, càng ngày càng nghênh ngang
    Xích lô máy và xe lam chạy dầu vừa nã đại liên vừa phun khói độc
    Người đi bộ vừa đi vừa nghĩ về tiềm lực
    Tiềm lực còn ngủ yên
    Tôi trót sinh ra ở làng quê nghèo
    Quen cái thói hay nói về gian khổ
    Dễ chạnh lòng trước cảnh thương tâm
    Làng tôi xưa toàn nhà tranh vách đất
    Bãi tha ma không một cái mả xây
    Bùa gặt lại nhiều rơm và ít thóc
    Lũ trẻ chúng tôi vầy đất tối ngày
    Thuở tới trường cũng đầu trần chân đất
    Chữ viết loằng củ sắn củ khoai
    Thầy giáo giảng rằng đất nước ta giàu lắm!
    Lớp lớp trẻ con cứ thế học thuộc bài
    * * *
    Lúc này tôi với em không còn là lũ trẻ con nữa
    Ta biết buồn mà để biết lạc quan
    Và để nhắn gửi lại sau cho lớp trẻ con
    (Dù sau này, dầu mỏ đã phun lên
    Quặng boxit Lâm Đồng đã thành nồi thành xoong
    Thành tàu bay hay thành tàu vũ trụ
    Dù sau này có như thế..., như thế này đi nữa
    Chúng ta cứ nên nhắc lại)
    Rằng đừng quên đất nước còn nghèo!
    * * *
    Lúc này tôi và em không còn là lũ trẻ con nữa
    Tuổi thanh xuân trọn vẹn cuộc hành quân
    Sau lưng ta là kỷ niệm bi tráng
    Trước mắt ta là con đường gập ghềnh
    Vẫn trang trọng một tấm lòng trung thực
    Dù có thể lỗi lầm làm sao mà nói trước
    Dù có sao thì cũng phải chân thành
    Last edited by Kid; 21-09-2009 at 04:00 PM.
    ---------------------------------------------

    Họa hổ, họa bì, nan họa cốt
    Tri nhân, tri diện, bất tri tâm

    =>Trong mỗi chúng ta đều có một thiên tài đang ngủ, chỉ có điều càng ngày nó ngủ càng say
    [LK8pro]Ben

  5. #35
    Kid
    Kid is offline
    Advanced Member Kid's Avatar
    Join Date
    Apr 2007
    Location
    Xóm bờ kênh
    Age
    21
    Posts
    276
    Rep Power
    31

    Re: Đến với bài thơ hay

    Lời mẹ dặn
    Phùng Quán
    Tôi mồ côi cha năm hai tuổi
    Mẹ tôi thương con không lấy chồng
    Trồng dâu, nuôi tằm, dệt vải
    Nuôi tôi đến ngày lớn khôn.
    Hai mươi năm qua tôi vẫn nhớ
    Ngày ấy tôi mới lên năm
    Có lần tôi nói dối mẹ
    Hôm sau tưởng phải ăn đòn.
    Nhưng không, mẹ tôi chỉ buồn
    Ôm tôi hôn lên mái tóc:
    - Con ơi! trước khi nhắm mắt
    Cha con dặn con suốt đời
    Phải làm một người chân thật.
    - Mẹ ơi, chân thật là gì?
    Mẹ tôi hôn lên đôi mắt
    Con ơi một người chân thật
    Thấy vui muốn cười cứ cười
    Thấy buồn muốn khóc là khóc.
    Yêu ai cứ bảo là yêu
    Ghét ai cứ bảo là ghét
    Dù ai ngon ngọt nuông chiều
    Cũng không nói yêu thành ghét.
    Dù ai cầm dao dọa giết
    Cũng không nói ghét thành yêụ
    Từ đấy người lớn hỏi tôi:
    - Bé ơi, Bé yêu ai nhất?
    Nhớ lời mẹ tôi trả lời:
    - Bé yêu những người chân thật. Người lớn nhìn tôi không tin
    Cho tôi là con vẹt nhỏ
    Nhưng không! những lời dặn đó
    In vào trí óc của tôi
    Như trang giấy trắng tuyệt vờị
    In lên vết son đỏ chóị
    Năm nay tôi hai mươi lăm tuổi
    Đứa bé mồ côi thành nhà văn
    Nhưng lời mẹ dặn thuở lên năm
    Vẫn nguyên vẹn màu son chói đỏ.
    Người làm xiếc đi dây rất khó
    Nhưng chưa khó bằng làm nhà văn
    Đi trọn đời trên con đường chân thật.
    Yêu ai cứ bảo là yêu
    Ghét ai cứ bảo là ghét
    Dù ai ngon ngọt nuông chiều
    Cũng không nói yêu thành ghét
    Dù ai cầm dao dọa giết
    Cũng không nói ghét thành yêụ
    Tôi muốn làm nhà văn chân thật, chân thật trọn đời
    Đường mật công danh không làm ngọt được lưỡi tôi
    Sét nổ trên đầu không xô tôi ngã
    Bút giấy tôi ai cướp giật đi
    Tôi sẽ dùng dao viết văn lên đá.
    (1957)
    ---------------------------------------------

    Họa hổ, họa bì, nan họa cốt
    Tri nhân, tri diện, bất tri tâm

    =>Trong mỗi chúng ta đều có một thiên tài đang ngủ, chỉ có điều càng ngày nó ngủ càng say
    [LK8pro]Ben

+ Reply to Thread
Page 4 of 4 FirstFirst 1234

Bookmarks

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts