+ Reply to Thread
Page 1 of 4 1234 LastLast
Results 1 to 10 of 35

Thread: Đến với bài thơ hay

  1. #1
    Khai Quốc Công Thần
    Join Date
    Dec 2005
    Location
    HCM CITY
    Age
    23
    Posts
    79
    Rep Power
    27

    Smile Thơ tuyển


    Giang Nam

    Quê hương

    Thuở còn thơ ngày hai buổi đến trường
    Yêu quê hương qua từng trang sách nhỏ
    "Ai bảo chăn trâu là khổ?"
    Tôi mơ màng nghe chim hót trên cao
    Những ngày trốn học
    Đuổi bướm cầu ao
    Mẹ bắt được..
    Chưa đánh roi nào đã khóc!
    Có cô bé nhà bên
    Nhìn tôi cười khúc khích..

    Cách mạng bùng lên
    Rồi kháng chiến trường kỳ
    Quê tôi đầy bóng giặc
    Từ biệt mẹ, tôi đi
    Cô bé nhà bên (có ai ngờ)
    Cũng vào du kích
    Hôm gặp tôi vẫn cười khúc khích
    Mắt đen tròn (thương quá đi thôi)
    Giữa cuộc hành quân không nói được một lời
    Đơn vị đi qua, tôi ngoái đầu nhìn lại
    Mưa đầy trời nhưng lòng tôi ấm mãi..

    Hòa bình tôi trở về đây
    Với mái trường xưa, bãi mía, luống cày
    Lại gặp em
    Thẹn thùng nép sau cánh cửa
    Vẫn khúc khích cười khi tôi hỏi nhỏ
    Chuyện chồng con (khó nói lắm anh ơi!)
    Tôi nắm bày tay nhỏ nhắn ngậm ngùi
    Em vẫn để yên trong tay tôi nóng bỏng
    Hôm nay nhận được tin em
    Không tin được dù đó là sự thật
    Giặc bắn em rồi, quăng mất xác
    Chỉ vì em là du kích em ơi!
    Đau xé lòng tôi, chết nửa con người..

    Xưa quê hương vì có chim, có bướm
    Có những ngày trốn học vị đòn, roi
    Nay yêu quê hương vì trong từng nắm đất
    Có một phần xương thịt của em tôi.
    1960

    Buồn đêm mưa

    tặng Khái Hưng


    Đêm mưa làm nhớ không gian,
    Lòng run thêm lạnh nỗi hàn bao la...

    Tai nương nước giọt mái nhà
    Nghe trời nặng nặng, nghe ta buồn buồn.


    Nghe đi rời rạc trong hồn
    Những chân xa vắng dặm mòn lẻ loi...


    Rơi rơi... dìu dịu rơi rơi...
    Trăm muôn giọt nhẹ nối lời vu vơ..


    Tương tư hướng lạc, phương mờ...
    Trở nghiêng gối mộng, hững hờ nằm nghe.


    Gió về, lòng rộng không che,
    Hơi may hiu hắt bốn bề tâm tư...

    Xuân Quỳnh


    Thuyền Và Biển

    Em sẽ kể anh nghe
    Chuyện con thuyền và biển
    "Từ ngày nào chẳng biết
    Thuyền nghe lời biển khơi
    Cánh hải âu, sóng biếc
    Đưa thuyền đi muôn nơi

    Lòng thuyền nhiều khác vọng
    Và tình biển bao la
    Thuyền đi hoài không mỏi
    Biển vẫn xa ... còn xa

    Những đêm trăng hiền từ
    Biển như cô gái nhỏ
    Thầm thì gửi tâm tư
    Quanh mạn thuyền sóng vỗ

    Cũng có khi vô cớ
    Biển ào ạt xô thuyền
    (Vì tình yêu muôn thuở
    Có bao giờ đứng yên?)

    Chỉ có thuyền mới hiểu
    Biển mênh mang nhường nào
    Chỉ có biển mới biết
    Thuyền đi đâu, về đâu

    Những ngày không gặp nhau
    Biển bạc dầu thương nhớ
    Những ngày không gặp nhau
    Lòng thuyền đau - rạn vỡ
    Nếu từ giã thuyền rồi
    Biển chỉ còn sóng gió"

    Nếu phải cách xa anh
    Em chỉ còn bão tố


    TTKH

    Hai sắc hoa ti gôn

    Một mùa thu trước, mỗi hoàng hôn
    Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn
    Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc
    Tôi chờ người đến với yêu đương



    Người ấy thường hay ngắm lạnh lùng
    Dải đường xa vút bóng chiều phong
    Và phương trời thẳm mờ sương cát
    Tay vít giây hoa trắng chạnh lòng



    Người ấy thường hay vuốt tóc tôi
    Thở dài trong lúc thấy tôi vui
    Bảo rằng: hoa giống như tim vỡ
    Anh sợ tình ta cũng vỡ thôi



    Thuở đó nào tôi đã hiểu gì
    Cánh hoa tan tác của sinh ly
    Cho nên cười đáp: Màu hoa trắng
    Là chút lòng trong chẳng biến suy



    Đâu biết lần đi một lỡ làng
    Dưới trời đau khổ chết yêu đương
    Người xa xăm quá, tôi buồn lắm!
    Trong một ngày vui pháo nhuộm đường



    Từ đấy thu rồi, thu lại thu
    Lòng tôi còn giá đến bao giờ
    Chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ
    Người ấy, cho nên vẫn hững hờ



    Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời
    Ái ân lạt lẻo của chồng tôi
    Mà từng thu chết, từng thu chết
    Vẫn giấu trong tim bóng một người



    Buồn quá! Hôm nay xem tiểu thuyết
    Thấy ai cũng ví cánh hoa xưa
    Nhưng hồng, tựa trái tim tan vỡ
    Và đỏ như màu máu thắm pha



    Tôi nhớ lời người đã bảo tôi
    Một mùa thu trước rất xa xôi
    Đến nay tôi hiểu thì tôi đã
    Làm lỡ tình duyên cũ mất rồi



    Tôi sợ chiều thu phớt nắng mờ
    Chiều thu, hoa đỏ rụng chiều thu
    Gió về lạnh lẽo, chân mây trắng
    Người ấy sang sông đứng ngóng đò



    Nếu biết rằng tôi đã lấy chồng
    Trời ơi, người ấy có buồn không?
    Có thầm nghĩ tới loài hoa vỡ
    Tựa trái tim phai, tựa máu hồng

    Bài thơ thứ nhất

    Thuở ấy lòng tôi thơ thới quá
    Hồn thơ nguyên vẹn một trời huơng
    Nhưng nhà nghệ sĩ từ đâu lại
    Êm ái trao tôi một vết thương



    Tai ác ngờ đâu gió lại qua
    Làm kinh giấc mộng những ngày hoa
    Thổi tan âm điệu du dương trước
    Và tiển người đi bến cát xa



    Lại ở vườn Thanh có một mình
    Tôi yêu gió lạnh lúc tàn canh
    Yêu trăng lặng lẽ rơi trên áo
    Yêu bóng chim xa nắng lướt mành



    Và một ngày kia tôi phải yêu
    Cả chồng tôi nữa lúc đi theo
    Những cô áo đỏ sang nhà khác
    Gió hỡì làm sao lạnh rất nhiều



    Từ đấy không mong không dám hẹn
    Một lần gặp nữa dưới trăng nghiêm
    Nhưng tôi vẫn chắc nơi trời lạ
    Người ấy ghi lòng vẫn nhớ em



    Ðang lúc lòng tôi muốn tạm yên
    Thì ai đem lại cánh hoa tim
    Cho tôi ép nốt dòng dư lệ
    Nhỏ xuống thành thơ khóc chút duyên



    Ðẹp gì một mảnh tình tan vỡ
    Ðã bọc hoa tàn dấu xác xơ
    Tóc úa giết dần đời thiếu phụ
    Thì ai trông ngóng chẵng nên chờ



    Viết đoạn thơ đầu lo ngại quá
    Vì tôi vẫn nhớ hẹn ngày xưa
    "Cố quên đi nhé câm và nín
    Ðừng thở than bằng những giọng thơ"



    Tôi run sợ viết lặng im nghe
    Tiếng lá thu khô xiết mặt hè
    Tưỡng tượng chân người len lén đến
    Nhưng lòng nào dám hẹn ai về



    Tuy thế tôi tin vẫn có người
    Thiết tha đeo đuổi mãi than ôi
    Biết đâu tôi một tâm hồn héo
    Bên cạnh chồng nghiêm luống tuổi rồi

    Hữu Loan

    Màu tím hoa sim

    Nàng có ba người anh
    đi bộ đội
    Những em nàng
    có em chưa biết nói
    Khi tóc nàng xanh xanh

    ***
    Tôi người Vệ-Quốc-quân
    xa gia đình
    Yêu nàng
    như tình yêu em gái
    Ngày hợp hôn
    nàng không đòi may áo mới
    Tôi mặc đồ quân nhân
    đôi giày đinh bết bùn đất hành quân
    Nàng cười xinh xinh
    bên anh chồng độc đáo
    Tôi ở đơn vị về
    cưới nhau xong là đi.

    ***
    Tự chiến khu xa
    nhớ về ái ngại
    Lấy chồng đời chiến binh
    mấy người đi trở lại !
    Nhỡ khi mình không về
    thì thương
    người vợ chờ bé bỏng chiều quê

    ***
    Nhưng không chết người trai khói lửa
    mà chết người gái nhỏ hậu phương
    Tôi về
    không gặp nàng
    má tôi
    ngồi bên mộ con
    đầy bóng tối
    Chiếc bình hoa ngày cưới
    thành bình hương
    tàn lạnh vây quanh
    Tóc nàng xanh xanh
    ngắn chưa đầy búi
    Em ơi ! Giây phút cuối
    Không được nghe nhau nói
    Không được trông nhau
    một lần...

    ***
    Ngày xưa
    nàng yêu hoa sim tím
    Áo nàng
    màu tím hoa sim
    Ngày xưa
    đèn khuya bóng nhỏ
    nàng vá cho chồng
    tấm áo ngày xưa! ...

    ***
    Một chiều rừng mưa
    ba người anh
    tự chiến trường Ðông Bắc
    biết tin em gái mất
    trước tin em lấy chồng!
    Gió thu về rờn rợn nước sông
    đứa em nhỏ lớn lên
    ngỡ ngàng nhìn ảnh chị
    Khi gió thu về
    cỏ vàng chân mộ chí !
    Chiều hành quân
    qua những đồi hoa sim
    những đồi hoa sim
    Những đồi hoa sim
    dài trong chiều không hết .
    Màu tím hoa sim
    tím chiều hoang biền biệt ...

    ***
    Có ai ví như từ chiều
    ca dao nào xưa xa:
    "Áo anh sứt chỉ đường tà
    Vợ anh chưa có mẹ già chưa khâu"

    ***
    Ai hát
    vô tình hay ác ý với nhau
    Chiều hoang tím
    có chiều hoang biết
    Chiều hoang tím
    tím thêm màu da diết ...
    nhìn áo rách vai
    tôi hát trong màu hoa :
    "Áo anh sứt chỉ đường tà
    Vợ anh mất sớm ...!
    Màu tím hoa sim tím
    Tình tang lệ rớm ...

    ***
    Ráng vàng ma và sừng rúc
    điệu quân hành
    Vang vọng chập chờn
    theo bóng những binh đoàn
    biền biệt hành binh
    vào thăm thẳm chiều hoang màu tím...

    ***
    Tôi ví vọng về đâu
    Tôi với vọng về đâu?
    - áo anh nát chỉ dù ... lâu!
    traidang
    Học hỏi trước khi sáng tạo
    Chưa làm tốt thì không ý kiến.

  2. #2
    Khai Quốc Công Thần
    Join Date
    Dec 2005
    Location
    HCM CITY
    Age
    23
    Posts
    79
    Rep Power
    27

    CỐ HƯƠNG

    Chốn cũ em về đây cố hương
    Rưng rưng lòng thỏa mộng đêm trường
    Gò Công , Vàm Láng hồn mơ tưởng
    Rạch Giá , Hà Tiên dạ vấn vương
    Than Thở hồ thơ buồn man mác
    Ninh Kiều bến đợi ngậm ngùi thương
    Bao năm xa cách người đâu vắng
    Quạnh quẽ nơi này lạnh gió sương...

    HX

    NHỚ QUÊ HƯƠNG

    Nhớ nào hơn nỗi nhớ quê hương
    Cảnh cũ giờ xa vạn dặm trường
    Chợ Lớn, Bến Thành luôn vọng tưởng
    Đa Kao, Tân Định mãi tơ vương
    Bảy Hiền, Khánh Hội nao nao nhớ
    Bà Quẹo, Nhà Bè vợi vợi thương
    Thân ở xứ người hồn cố quốc
    Trông vời chỉ thấy mịt mù sương

    BT


    (Xóa vì bài thơ có ẩn ý không hay! - edited by trannam)


    HỌA THƠ ĐƯỜNG

    Ai bảo Đường thi dễ lắm đâu
    Tám dòng bảy chữ khó thành câu
    Vần gieo, thơ họa tìm mờ mắt
    Ý đối, luật niêm kiếm bạc đầu
    Trắc trắc, bằng bằng treo trọn kiếp
    Bằng bằng, trắc trắc trói đời nhau
    Mới hay khổ nhất thơ đường luật
    Vận, chữ sai hoài nghĩa trước sau

    HX

    LÀM THƠ ĐƯỜNG

    Thơ Đường không phải dễ làm đâu
    Dù chỉ gọn gàng có tám câu
    Vế đối cân phân gần nhức óc
    Câu niêm lựa chọn muốn đau đầu
    Trùng vần, bất ý hay lầm lẫn
    Điệp ngữ, vô tình vẫn lộn nhau
    Dù đã lưu tâm dò cẩn thận
    Vậy mà chữ trước lại dùng sau

    BT
    [ĐÊM XỨ LẠ

    Trời đêm xứ lạ ngắm trăng tà
    Chênh chếch đầu non bóng vắt qua
    Cành lá chao nghiêng mờ cố quốc
    Gió mây lờ lững nhạt quê nhà
    Trăm năm trong dạ sầu chưa dứt
    Một thoáng bên hồn nhớ chẳng pha
    Sông núi cựa mình sông núi đợi
    Người chờ năm tháng tuổi thêm già...

    HX

    ĐÊM THA HƯƠNG

    Đêm vắng canh khuya ánh nguyệt tà
    Thu nầy nữa mấy độ Thu qua
    Bao mùa lá rụng đà xa nước
    Mấy bận sương rơi đã vắng nhà
    Cố lý cha già mưa nắng gội
    Hương quan mẹ yếu gió sương pha
    Thời gian tựa bóng câu qua cửa
    Vì nhớ mà cha mẹ chóng già

    BT

    THƠ ĐƯỜNG LUẬT

    Đường Luật là thơ chẳng dễ đâu
    Lần mò cả buổi muốn điên đầu
    Luật, vần đã buộc, dò từng chữ
    Niêm, đối còn ràng, xét mỗi câu
    Cầm bút đắn đo nguyên buổi tối
    Chống cằm suy nghĩ suốt canh thâu
    Làm xong đọc lại ôi sai bét
    Mới biết Đường Thi có dễ nào

    BT
    traidang
    Học hỏi trước khi sáng tạo
    Chưa làm tốt thì không ý kiến.

  3. #3
    Khai Quốc Công Thần
    Join Date
    Dec 2005
    Location
    HCM CITY
    Age
    23
    Posts
    79
    Rep Power
    27
    Anh Thơ

    Chiều xuân

    Mưa đổ bụi êm êm trên bến vắng,
    Ðò biếng lười nằm mặc nước trôi sông;
    Quán tranh đứng im lìm trong vắng lặng
    Bên chòm xoan hoa tím rụng tơi bời .

    Ngoài đường đê cỏ non tràn biếc cỏ,
    Ðàn sáo đen sà xuống mổ vu vơ
    Mấy cánh bướm rập rờn trôi trước gió.
    Những trâu bò thong thả cúi ăn mưa .

    Trong đồng hoa lúa xanh dờn và ướt lặng,
    Lũ cò con chốc chốc vụt bay ra,
    Làm giật mình một cô nàng yếm thắm.
    Cúi cuốc cào cỏ ruộng sắp ra hoa .

    "Bức Tranh Quê"

    Ðỗ Trung Quân

    Quê Hương


    -- Bài học đầu cho con

    Lời me

    Quê hương là gì hở mẹ
    Mà cô giáo dạy phải yêu
    Quê hương là gì hở mẹ
    Ai đi xa cũng nhớ nhiều

    Quê hương là chùm khế ngọt
    Cho con trèo hái mỗi ngày
    Quê hương là đường đi học
    Con về rợp bướm vàng bay

    Quê hương là con diều biếc
    Tuổi thơ con thả trên đồng
    Quê hương là con đò nhỏ
    Êm đềm khua nước ven sông

    Quê hương là cầu tre nhỏ
    Mẹ về nón lá nghiêng che
    Là hương hoa đồng cỏ nội
    Bay trong giấc ngủ đêm hè

    Quê hương là vòng tay ấm
    Con nằm ngủ giữa mưa đêm
    Quê hương là đêm trăng tỏ
    Hoa cau rụng trắng ngoài thềm

    Quê hương là vàng hoa bí
    Là hồng tím giậu mồng tơi
    Là đỏ đôi bờ dâm bụt
    Màu hoa sen trắng tinh khôi
    Quê hương mỗi người chỉ một
    Như là chỉ một mẹ thôi
    Quê hương có ai không nhớ...

    Hồ Dzếnh

    Cảm xúc

    Cô gái Việt-nam ơi!
    Từ thuở sơ sinh lận đận rồi,
    Tôi biết tình cô u uất lắm,
    Xa nhau đành chỉ nhớ nhau thôi\.

    Cô chẳng bao giờ biết bướm hoa,
    Má hồng mỗi tiết mỗi phôi pha,
    Khi cô vui thú, là khi đã
    Bồng bế con thơ, đón tuổi già.

    Cô gái Việt-nam ơi!
    Ngọn gió thời gian đổi hướng rồi,
    Thế hệ huy hoàng không đủ xóa
    Nghìn năm vằng vặc ánh trăng soi\.

    Tôi đến đây tìm lại bóng cô,
    Trở về đường cũ, hái mơ xưa,
    Rau sam vẫn mọc chân rào trước,
    Son sắt, lòng cô vẫn đợi chờ.

    Dãi lúa cô trồng nay đã tươi,
    Gió xuân ý nhị vít bông cười\...
    Ai hay lòng kẻ từng chăm lúa,
    Trong một làng con, đã héo rồi!

    Cô gái Việt-nam ơi!
    Nếu chữ hy sinh có ở đời,
    Tôi muốn nạm vàng muôn khổ cực
    Cho lòng cô gái Việt-nam tươi\.

    ...Và Anh tồn tại

    Giữa bao la đường sá của con người
    Thành phố rộng, hồ xa chiều nổi gió
    Ngày chóng tắt cây vườn mau đổ lá
    Khi tàu đông anh lỡ chuyến đi dài
    Chỉ một người ở lại với anh thôi
    Lúc anh vắng người ấy thường thức đợi
    Khi anh khổ chỉ riêng người ấy tới
    Anh yên lòng bên lửa ấm yêu thương
    Người ấy chỉ vui khi anh hết lo buồn
    Anh lạc bước, em đưa anh trở lại
    Khi cằn cỗi thấy tháng ngày mệt mỏi
    Em là sớm mai là tuổi trẻ của anh
    Khi những điều giả dối vây quanh
    Bàn tay ấy chở che và gìn giữ
    Biết ơn em, em từ miền cát gió
    Về với anh, bông cúc nhỏ hoa vàng
    Anh thành người có ích cũng nhờ em
    Anh biết sống vững vàng không sợ hãi
    Như người làm vườn, như người dệt vải
    Ngày của đời thường thành ngày- ở -bên -em
    Anh biết tình yêu không phải là vô biên
    Như tia nắng, chúng mình không sống mãi
    Như câu thơ, chắc gì ai đọc lại
    Ai biết ngày mai sẽ có những gì
    Người đổi thay, năm tháng cũng qua đi
    Giữa thế giới mong manh và biến đổi
    "Anh yêu em và anh tồn tại"
    Em của anh, đôi vai ấm dịu dàng
    Người nhóm bếp mỗi chiều, người thức dậy lúc tinh sương
    Em ở đấy, đời chẳng còn đáng ngại
    Em ở đấy, bàn tay tin cậy
    Bàn tay luôn đỏ lên vì giặt giũ mỗi ngày
    Ðôi mắt buồn của một xứ sở có nhiều mưa
    Ngọn đèn sáng rụt rè trên cửa sổ
    Ðã quen lắm em còn bỡ ngỡ
    Gọi tên em, môi vẫn lạ lùng làm sao

    Lưu Quang Vũ

    Núi đôi

    Bảy năm về trước, em mười bảy
    Anh mới đôi mươi, trẻ nhất làng
    Xuân Dục, Ðoài Ðông hai cánh lúa
    Bữa thì em tới, bữa anh sang

    Lối ta đi giữa hai sườn núi
    Ðôi ngọn nên làng gọi núi Ðôi
    Em vẫn đùa anh: sao khéo thế
    Núi chồng núi vợ đứng song đôi!

    Bỗng cuối mùa chiêm quân giặc tới
    Ngõ chùa cháy đỏ những thân cau
    Mới ngỏ lời thôi, đành lỗi hẹn
    Ðâu ngờ từ đó bặt tin nhau.

    Anh vào bộ đội, lên Ðông Bắc
    Chiến đấu quên mình năm lại năm
    Mấy bận dân công về lại hỏi
    Ai người Xuân Dục, núi Ðôi chăng?

    Anh nghĩ, quê ta giặc chiếm rồi
    Trăm nghìn căm uất bao giờ nguôi
    Mỗi tin súng nổ vành đai địch
    Sương trắng người đi lại nhớ người.

    Ðồng đội có nhau thường nhắc nhở
    Trung du làng nước vẫn chờ trông
    Núi Ðôi bốt dựng kề ba xóm
    Em vẫn đi về những bến sông?

    Náo nức bao nhiêu ngày trở lại
    Lệnh trên ngừng bắn, anh về xuôi
    Hành quân qua tắt đường sang huyện
    Anh ghé thăm nhà, thăm núi Ðôi.

    Mới tới đầu ao, tin sét đánh
    Giặt giết em rồi, dưới gốc thông
    Giữa đêm bộ đội vây đồn Thửa
    Em sống trung thành, hết thủy chung!

    Anh ngước nhìn lên hai dốc núi
    Hàng thông bờ có con đường quen.
    Nắng lụi bổng dưng mờ bóng khói
    Núi vẫn đôi mà anh mất em!

    Dân chợ Phù Linh ai cũng bảo:
    Em còn trẻ lắm, nhất làng trong;
    Mấy năm cô ấy làm du kích
    Không hiểu vì sao chẳng lấy chồng?

    Từ núi qua thôn, dường nghẽn lối
    Xuân Dục, Ðoài Ðông cỏ ngút đầy
    Sân biến thành ao, nhà đổ chái
    Ngổn ngang bờ bụi cánh dơi bay

    Cha mẹ dìu nhau về nhận đất
    Tóc bạc thương từ mỗi gốc cau
    Nứa gianh nửa mái lều che tạm
    Sương nắng khuây dần chuyện xót đau.

    Anh nghe có tiếng người qua chợ:
    Ta gắng: mùa sau lúa sẽ nhiều
    Ruộng thấm mồ hôi từng nhát cuốc
    Làng ta rồi đẹp biết bao nhiêu!

    Nhưng núi còn kia, anh vẫn nhớ.
    Oán thù còn đó, anh còn đây
    ở đâu cô gái làng Xuân Dục
    Ðã chết vì dân giữa đất này!

    Ai viết tên em thành liệt sĩ
    Bên những hàng bia trắng giữa đồng
    Nhớ nhau anh gọi: em đồng chí
    Một tấm lòng trong vạn tấm lòng.

    Anh đi bộ đội sao trên mũ
    Mãi mãi là sao sáng dẫn đường
    Em sẽ là hoa trên đỉnh núi
    Bốn mùa thơm mãi cánh hoa thơm

    Vũ Cao

    Tình ca

    Ðừng yêu ai, em nhé
    Chỉ yêu mình anh thôi
    Dẫu tất cả con trai
    Bên em đều tốt đẹp

    Ðừng thương ai, em nhé
    Chỉ thương về anh thôi
    Dẫu anh không còn trẻ
    Không có chi hơn người

    Ðừng nhớ ai, em nghe
    Ngoài anh, người bạn cũ
    Dẫu ngàn ngày quyến rũ
    Là ngàn ngày chưa qua

    Chỉ một lần thiết tha
    Chỉ một điều mơ mộng
    Như chỉ một bài ca
    Hãy vì Anh đồng vọng

    Yêu anh từ nước mắt
    Rơi trong ngày biết yêu
    Yêu anh từ tiếng hát
    Khi sao xanh những chiều

    Yêu anh không lỗi hẹn
    Một bông hoa đợi chờ
    Nở trong lòng thầm kín
    Mặc tháng ngày vụt qua

    Yêu anh từ rất xa
    Chiến trường anh gối ngủ
    Tóc em cùng suối đổ
    Trong giấc mơ nhớ thương

    Yêu hơn mọi yêu thương
    Mà cuộc đời dã có
    Nhớ trước mọi nẻo đường
    Ðã thổi từng trận gió

    Từ tháng ngày chiến đấu
    Ta chọn tình yêu ta
    Em ơi em- đồng chí
    Ngọn cờ và tình ca

    Những gì ta đã có
    Là em hay cánh đồng
    Là mây trên Thành Phố
    Hay trăng treo cuối rừng
    Ðều cũng là lửa máu
    Của đồng đội, đồng bào
    Những gì ta phải đổi
    Ðến tận cùng gian lao...

    Nên vì sao em ơi
    Môi anh đau tiếng nói
    Lòng Anh vò tiếng gọi
    Anh muốn nói một lời
    Yêu anh luôn em ơi
    Ví không ai có được
    Như anh, một tấm lòng

    Càng đi vào mặt trận
    Càng sáng bừng thủy chung
    Càng lao lên lửa bỏng
    Càng yêu em tận lòng
    Trên ngọn nguồn sông núi
    Biết yêu thành mênh mông...

    Nguyễn Khoa Ðiềm

    Lời của mắt


    Phút biết anh là phút gặp mắt anh nhìn
    Phút hiểu anh cũng là phút ấy
    Vì giếng quá trong nên dễ nhìn thấy đáy
    Vì mắt quá trong nên mắt nói rất nhiều

    Có lẽ mắt muôn đời vẫn nói hộ lời yêu
    Em chẳng dám nhìn nhiều đôi mắt ấy
    Ðừng hỏi vì sao em không nhìn sao thấy
    Cho em hỏi một lời: Sao anh cứ nhìn em

    Lệ Thu

    Cuộc chia ly màu đỏ


    Ðó là cuộc chia ly chói ngời sắc đỏ
    Tươi như cánh nhạn lai sắc hồng
    Trưa một ngày sắp ngả sang đông
    Thu, bỗng nắng vàng lên rực rỡ:
    Tôi nhìn thấy một cô áo đỏ
    Tiễn đưa chồng trong nắng vườn hoa
    Chồng của cô sắp sửa đi xa
    Cùng đi với nhiều đồng chí nữa
    Chiếc áo đỏ rực như than lửa
    Cháy không nguôi trước cảnh chia li
    Vườn cây xanh và chiếc nón trắng kia
    Không giấu nổỗi tình yêu cô rực cháy.
    Không che được nước mắt cô đã chảy
    Những giọt lonh lanh nóng bỏng sáng ngời
    Chảy trên bình minh đang hé giữa làn môi
    Và rạng đông đang bừng trên nét mặt
    - Một rạng đông với màu hồng ngọc
    Cây si xanh gọi họ đến ngồi
    Trong bóng rợp của mình, nói tới ngày mai
    Ngày mai sẽ là ngày sum họp
    Ðã toả sáng những tâm hồn cao đẹp!
    Nắng vẫn còn ngời trên những lá cây si
    Và người chồng ấy đã ra đi...
    Cả vườn hoa đã ngập tràn nắng xế
    Những cánh hoa đỏ vẫn còn rung nhè nhẹ
    Gió nói tôi nghe những tiếng thì thào
    "Khi tổ quốc cần, họ biết sống xa nhau..."
    Tôi biết cái màu đỏ ấy
    Cái màu đỏ như máu đỏ ấy
    Sẽ là bông hoa chuối đỏ tươi
    Trên đỉnh dốc cao vẫy gọi đoàn người
    Sẽ là ánh lửa hồng trên bếp
    Một làng xa giữa đêm gió rét...
    Nghĩa là màu đỏ ấy theo đi
    Như không hề có cuộc chia ly...

    Nguyễn Mỹ


    Tự hát

    Chẳng dại gì em ước nó bằng vàng
    Trái tim em anh đã từng biết đấy
    Anh là người coi thường của cải
    Nên nếu cần anh bán nó đi ngay

    Em cũng không mong nó giống mặt trời
    Vì sẽ tắt khi bóng chiều đổ xuống
    Lại mình anh với đêm dài câm lặng
    Mà lòng anh xa cách với lòng em

    Em trở về đúng nghĩa trái tim
    Biết làm sống những hồng cầu đã chết
    Biết lấy lại những gì đã mất
    Biết rút gần khoảng cách của yêu tin

    Em trở về đúng nghĩa trái tim em
    Biết khao khát những điều anh mơ ước
    Biết xúc động qua nhiều nhận thức
    Biết yêu anh và biết được anh yêu

    Mùa thu nay sao bão mưa nhiều
    Những cửa sổ con tàu chẳng đóng
    Di đồng hoang và đại ngàn tối sẫm
    Em lạc loài giữa sâu thẳm rừng anh

    Em lo âu trước xa tắp đường mình
    Trái tim đập những điều không thể nói
    Trái tim đập cồn cào cơn đói
    Ngọn lửa nào le lói giữa cô đơn

    Em trở về đúng nghĩa trái tim em
    Là máu thịt, đời thường ai chẳng có
    Vẫn ngừng đập lúc cuộc đời không còn nữa
    Nhưng biết yêu anh có khi chết đi rồi

    Xuân Quỳnh
    Die
    Học hỏi trước khi sáng tạo
    Chưa làm tốt thì không ý kiến.

  4. #4
    Khai Quốc Công Thần
    Join Date
    Dec 2005
    Location
    HCM CITY
    Age
    23
    Posts
    79
    Rep Power
    27
    Anh Thơ

    Chiều xuân

    Mưa đổ bụi êm êm trên bến vắng,
    Ðò biếng lười nằm mặc nước trôi sông;
    Quán tranh đứng im lìm trong vắng lặng
    Bên chòm xoan hoa tím rụng tơi bời .

    Ngoài đường đê cỏ non tràn biếc cỏ,
    Ðàn sáo đen sà xuống mổ vu vơ
    Mấy cánh bướm rập rờn trôi trước gió.
    Những trâu bò thong thả cúi ăn mưa .

    Trong đồng hoa lúa xanh dờn và ướt lặng,
    Lũ cò con chốc chốc vụt bay ra,
    Làm giật mình một cô nàng yếm thắm.
    Cúi cuốc cào cỏ ruộng sắp ra hoa .

    "Bức Tranh Quê"

    Ðỗ Trung Quân

    Quê Hương


    -- Bài học đầu cho con

    Lời me

    Quê hương là gì hở mẹ
    Mà cô giáo dạy phải yêu
    Quê hương là gì hở mẹ
    Ai đi xa cũng nhớ nhiều

    Quê hương là chùm khế ngọt
    Cho con trèo hái mỗi ngày
    Quê hương là đường đi học
    Con về rợp bướm vàng bay

    Quê hương là con diều biếc
    Tuổi thơ con thả trên đồng
    Quê hương là con đò nhỏ
    Êm đềm khua nước ven sông

    Quê hương là cầu tre nhỏ
    Mẹ về nón lá nghiêng che
    Là hương hoa đồng cỏ nội
    Bay trong giấc ngủ đêm hè

    Quê hương là vòng tay ấm
    Con nằm ngủ giữa mưa đêm
    Quê hương là đêm trăng tỏ
    Hoa cau rụng trắng ngoài thềm

    Quê hương là vàng hoa bí
    Là hồng tím giậu mồng tơi
    Là đỏ đôi bờ dâm bụt
    Màu hoa sen trắng tinh khôi
    Quê hương mỗi người chỉ một
    Như là chỉ một mẹ thôi
    Quê hương có ai không nhớ...

    Hồ Dzếnh

    Cảm xúc

    Cô gái Việt-nam ơi!
    Từ thuở sơ sinh lận đận rồi,
    Tôi biết tình cô u uất lắm,
    Xa nhau đành chỉ nhớ nhau thôi\.

    Cô chẳng bao giờ biết bướm hoa,
    Má hồng mỗi tiết mỗi phôi pha,
    Khi cô vui thú, là khi đã
    Bồng bế con thơ, đón tuổi già.

    Cô gái Việt-nam ơi!
    Ngọn gió thời gian đổi hướng rồi,
    Thế hệ huy hoàng không đủ xóa
    Nghìn năm vằng vặc ánh trăng soi\.

    Tôi đến đây tìm lại bóng cô,
    Trở về đường cũ, hái mơ xưa,
    Rau sam vẫn mọc chân rào trước,
    Son sắt, lòng cô vẫn đợi chờ.

    Dãi lúa cô trồng nay đã tươi,
    Gió xuân ý nhị vít bông cười\...
    Ai hay lòng kẻ từng chăm lúa,
    Trong một làng con, đã héo rồi!

    Cô gái Việt-nam ơi!
    Nếu chữ hy sinh có ở đời,
    Tôi muốn nạm vàng muôn khổ cực
    Cho lòng cô gái Việt-nam tươi\.

    ...Và Anh tồn tại

    Giữa bao la đường sá của con người
    Thành phố rộng, hồ xa chiều nổi gió
    Ngày chóng tắt cây vườn mau đổ lá
    Khi tàu đông anh lỡ chuyến đi dài
    Chỉ một người ở lại với anh thôi
    Lúc anh vắng người ấy thường thức đợi
    Khi anh khổ chỉ riêng người ấy tới
    Anh yên lòng bên lửa ấm yêu thương
    Người ấy chỉ vui khi anh hết lo buồn
    Anh lạc bước, em đưa anh trở lại
    Khi cằn cỗi thấy tháng ngày mệt mỏi
    Em là sớm mai là tuổi trẻ của anh
    Khi những điều giả dối vây quanh
    Bàn tay ấy chở che và gìn giữ
    Biết ơn em, em từ miền cát gió
    Về với anh, bông cúc nhỏ hoa vàng
    Anh thành người có ích cũng nhờ em
    Anh biết sống vững vàng không sợ hãi
    Như người làm vườn, như người dệt vải
    Ngày của đời thường thành ngày- ở -bên -em
    Anh biết tình yêu không phải là vô biên
    Như tia nắng, chúng mình không sống mãi
    Như câu thơ, chắc gì ai đọc lại
    Ai biết ngày mai sẽ có những gì
    Người đổi thay, năm tháng cũng qua đi
    Giữa thế giới mong manh và biến đổi
    "Anh yêu em và anh tồn tại"
    Em của anh, đôi vai ấm dịu dàng
    Người nhóm bếp mỗi chiều, người thức dậy lúc tinh sương
    Em ở đấy, đời chẳng còn đáng ngại
    Em ở đấy, bàn tay tin cậy
    Bàn tay luôn đỏ lên vì giặt giũ mỗi ngày
    Ðôi mắt buồn của một xứ sở có nhiều mưa
    Ngọn đèn sáng rụt rè trên cửa sổ
    Ðã quen lắm em còn bỡ ngỡ
    Gọi tên em, môi vẫn lạ lùng làm sao

    Lưu Quang Vũ

    Núi đôi

    Bảy năm về trước, em mười bảy
    Anh mới đôi mươi, trẻ nhất làng
    Xuân Dục, Ðoài Ðông hai cánh lúa
    Bữa thì em tới, bữa anh sang

    Lối ta đi giữa hai sườn núi
    Ðôi ngọn nên làng gọi núi Ðôi
    Em vẫn đùa anh: sao khéo thế
    Núi chồng núi vợ đứng song đôi!

    Bỗng cuối mùa chiêm quân giặc tới
    Ngõ chùa cháy đỏ những thân cau
    Mới ngỏ lời thôi, đành lỗi hẹn
    Ðâu ngờ từ đó bặt tin nhau.

    Anh vào bộ đội, lên Ðông Bắc
    Chiến đấu quên mình năm lại năm
    Mấy bận dân công về lại hỏi
    Ai người Xuân Dục, núi Ðôi chăng?

    Anh nghĩ, quê ta giặc chiếm rồi
    Trăm nghìn căm uất bao giờ nguôi
    Mỗi tin súng nổ vành đai địch
    Sương trắng người đi lại nhớ người.

    Ðồng đội có nhau thường nhắc nhở
    Trung du làng nước vẫn chờ trông
    Núi Ðôi bốt dựng kề ba xóm
    Em vẫn đi về những bến sông?

    Náo nức bao nhiêu ngày trở lại
    Lệnh trên ngừng bắn, anh về xuôi
    Hành quân qua tắt đường sang huyện
    Anh ghé thăm nhà, thăm núi Ðôi.

    Mới tới đầu ao, tin sét đánh
    Giặt giết em rồi, dưới gốc thông
    Giữa đêm bộ đội vây đồn Thửa
    Em sống trung thành, hết thủy chung!

    Anh ngước nhìn lên hai dốc núi
    Hàng thông bờ có con đường quen.
    Nắng lụi bổng dưng mờ bóng khói
    Núi vẫn đôi mà anh mất em!

    Dân chợ Phù Linh ai cũng bảo:
    Em còn trẻ lắm, nhất làng trong;
    Mấy năm cô ấy làm du kích
    Không hiểu vì sao chẳng lấy chồng?

    Từ núi qua thôn, dường nghẽn lối
    Xuân Dục, Ðoài Ðông cỏ ngút đầy
    Sân biến thành ao, nhà đổ chái
    Ngổn ngang bờ bụi cánh dơi bay

    Cha mẹ dìu nhau về nhận đất
    Tóc bạc thương từ mỗi gốc cau
    Nứa gianh nửa mái lều che tạm
    Sương nắng khuây dần chuyện xót đau.

    Anh nghe có tiếng người qua chợ:
    Ta gắng: mùa sau lúa sẽ nhiều
    Ruộng thấm mồ hôi từng nhát cuốc
    Làng ta rồi đẹp biết bao nhiêu!

    Nhưng núi còn kia, anh vẫn nhớ.
    Oán thù còn đó, anh còn đây
    ở đâu cô gái làng Xuân Dục
    Ðã chết vì dân giữa đất này!

    Ai viết tên em thành liệt sĩ
    Bên những hàng bia trắng giữa đồng
    Nhớ nhau anh gọi: em đồng chí
    Một tấm lòng trong vạn tấm lòng.

    Anh đi bộ đội sao trên mũ
    Mãi mãi là sao sáng dẫn đường
    Em sẽ là hoa trên đỉnh núi
    Bốn mùa thơm mãi cánh hoa thơm

    Vũ Cao

    Tình ca

    Ðừng yêu ai, em nhé
    Chỉ yêu mình anh thôi
    Dẫu tất cả con trai
    Bên em đều tốt đẹp

    Ðừng thương ai, em nhé
    Chỉ thương về anh thôi
    Dẫu anh không còn trẻ
    Không có chi hơn người

    Ðừng nhớ ai, em nghe
    Ngoài anh, người bạn cũ
    Dẫu ngàn ngày quyến rũ
    Là ngàn ngày chưa qua

    Chỉ một lần thiết tha
    Chỉ một điều mơ mộng
    Như chỉ một bài ca
    Hãy vì Anh đồng vọng

    Yêu anh từ nước mắt
    Rơi trong ngày biết yêu
    Yêu anh từ tiếng hát
    Khi sao xanh những chiều

    Yêu anh không lỗi hẹn
    Một bông hoa đợi chờ
    Nở trong lòng thầm kín
    Mặc tháng ngày vụt qua

    Yêu anh từ rất xa
    Chiến trường anh gối ngủ
    Tóc em cùng suối đổ
    Trong giấc mơ nhớ thương

    Yêu hơn mọi yêu thương
    Mà cuộc đời dã có
    Nhớ trước mọi nẻo đường
    Ðã thổi từng trận gió

    Từ tháng ngày chiến đấu
    Ta chọn tình yêu ta
    Em ơi em- đồng chí
    Ngọn cờ và tình ca

    Những gì ta đã có
    Là em hay cánh đồng
    Là mây trên Thành Phố
    Hay trăng treo cuối rừng
    Ðều cũng là lửa máu
    Của đồng đội, đồng bào
    Những gì ta phải đổi
    Ðến tận cùng gian lao...

    Nên vì sao em ơi
    Môi anh đau tiếng nói
    Lòng Anh vò tiếng gọi
    Anh muốn nói một lời
    Yêu anh luôn em ơi
    Ví không ai có được
    Như anh, một tấm lòng

    Càng đi vào mặt trận
    Càng sáng bừng thủy chung
    Càng lao lên lửa bỏng
    Càng yêu em tận lòng
    Trên ngọn nguồn sông núi
    Biết yêu thành mênh mông...

    Nguyễn Khoa Ðiềm

    Lời của mắt


    Phút biết anh là phút gặp mắt anh nhìn
    Phút hiểu anh cũng là phút ấy
    Vì giếng quá trong nên dễ nhìn thấy đáy
    Vì mắt quá trong nên mắt nói rất nhiều

    Có lẽ mắt muôn đời vẫn nói hộ lời yêu
    Em chẳng dám nhìn nhiều đôi mắt ấy
    Ðừng hỏi vì sao em không nhìn sao thấy
    Cho em hỏi một lời: Sao anh cứ nhìn em

    Lệ Thu

    Cuộc chia ly màu đỏ


    Ðó là cuộc chia ly chói ngời sắc đỏ
    Tươi như cánh nhạn lai sắc hồng
    Trưa một ngày sắp ngả sang đông
    Thu, bỗng nắng vàng lên rực rỡ:
    Tôi nhìn thấy một cô áo đỏ
    Tiễn đưa chồng trong nắng vườn hoa
    Chồng của cô sắp sửa đi xa
    Cùng đi với nhiều đồng chí nữa
    Chiếc áo đỏ rực như than lửa
    Cháy không nguôi trước cảnh chia li
    Vườn cây xanh và chiếc nón trắng kia
    Không giấu nổỗi tình yêu cô rực cháy.
    Không che được nước mắt cô đã chảy
    Những giọt lonh lanh nóng bỏng sáng ngời
    Chảy trên bình minh đang hé giữa làn môi
    Và rạng đông đang bừng trên nét mặt
    - Một rạng đông với màu hồng ngọc
    Cây si xanh gọi họ đến ngồi
    Trong bóng rợp của mình, nói tới ngày mai
    Ngày mai sẽ là ngày sum họp
    Ðã toả sáng những tâm hồn cao đẹp!
    Nắng vẫn còn ngời trên những lá cây si
    Và người chồng ấy đã ra đi...
    Cả vườn hoa đã ngập tràn nắng xế
    Những cánh hoa đỏ vẫn còn rung nhè nhẹ
    Gió nói tôi nghe những tiếng thì thào
    "Khi tổ quốc cần, họ biết sống xa nhau..."
    Tôi biết cái màu đỏ ấy
    Cái màu đỏ như máu đỏ ấy
    Sẽ là bông hoa chuối đỏ tươi
    Trên đỉnh dốc cao vẫy gọi đoàn người
    Sẽ là ánh lửa hồng trên bếp
    Một làng xa giữa đêm gió rét...
    Nghĩa là màu đỏ ấy theo đi
    Như không hề có cuộc chia ly...

    Nguyễn Mỹ


    Tự hát

    Chẳng dại gì em ước nó bằng vàng
    Trái tim em anh đã từng biết đấy
    Anh là người coi thường của cải
    Nên nếu cần anh bán nó đi ngay

    Em cũng không mong nó giống mặt trời
    Vì sẽ tắt khi bóng chiều đổ xuống
    Lại mình anh với đêm dài câm lặng
    Mà lòng anh xa cách với lòng em

    Em trở về đúng nghĩa trái tim
    Biết làm sống những hồng cầu đã chết
    Biết lấy lại những gì đã mất
    Biết rút gần khoảng cách của yêu tin

    Em trở về đúng nghĩa trái tim em
    Biết khao khát những điều anh mơ ước
    Biết xúc động qua nhiều nhận thức
    Biết yêu anh và biết được anh yêu

    Mùa thu nay sao bão mưa nhiều
    Những cửa sổ con tàu chẳng đóng
    Di đồng hoang và đại ngàn tối sẫm
    Em lạc loài giữa sâu thẳm rừng anh

    Em lo âu trước xa tắp đường mình
    Trái tim đập những điều không thể nói
    Trái tim đập cồn cào cơn đói
    Ngọn lửa nào le lói giữa cô đơn

    Em trở về đúng nghĩa trái tim em
    Là máu thịt, đời thường ai chẳng có
    Vẫn ngừng đập lúc cuộc đời không còn nữa
    Nhưng biết yêu anh có khi chết đi rồi

    Xuân Quỳnh
    Die
    Học hỏi trước khi sáng tạo
    Chưa làm tốt thì không ý kiến.

  5. #5
    Khai Quốc Công Thần
    Join Date
    Dec 2005
    Location
    HCM CITY
    Age
    23
    Posts
    79
    Rep Power
    27
    Giấc mơ của anh hề

    Giấc mơ của anh hề
    Thấy mình thành triệu phú
    Ác-lơ-canh nghèo khổ
    Nằm mỉm cười sau tấm màn nhung.

    Giấc mơ người hát xẩm nhục nhằn
    Thức dậy giữa lâu đài rực rỡ
    Thằng bé mồ côi lạnh giá
    Thấy trong tay chiếc bánh khổng lồ
    Trên đá lạnh người tù
    Gặp bầy chim cánh trắng
    Kẻ u tối suốt đời cuối mặt
    Bỗng thảnh thơi đứng dưới mặt trời.

    Giấc mơ đêm cứu vớt cho ngày
    Trong hư ảo người sống phần thực nhất
    Cái không thể nào tới được
    Đã giục con người
    Vươn đến những điều đạt tới
    Những giấc mơ êm đềm
    Những giấc mơ nổi loạn
    Như cánh chim vẫy gọi những bàn tay.

    Đời sống là bờ
    Những giấc mơ là biển
    Bờ không còn nếu chẳng có khơi xa.

    Mơ thấy em trong lành
    Như ngày 16 tuổi
    Mơ thấy con người trên mặt đất
    Nắm tay nhau.

    Ác-lơ-canh khổ nghèo
    Thổi ống sáo dưới màn nhung đỏ thắm
    Đông-ki-sốt tả tơi.
    Đi chiến đấu cho đời
    Như con tàu nối bờ và biển cả.
    Những bài thơ mãi mãi ra khơi .

    Lưu Quang Vũ
    nhatchimai
    Học hỏi trước khi sáng tạo
    Chưa làm tốt thì không ý kiến.

  6. #6
    Khai Quốc Công Thần
    Join Date
    Dec 2005
    Location
    HCM CITY
    Age
    23
    Posts
    79
    Rep Power
    27
    Tiếng Việt
    Lưu Quang Vũ



    Tiếng Việt gọi trong hoàng hôn khói sẫm
    Cánh đồng xa cò trắng rủ nhau về
    Có con nghé trên lưng bùn ướt đẫm
    Nghe xạc xào gió thổi giữa cau tre.

    Tiếng kéo gỗ nhọc nhằn trên bãi nắng
    Tiếng gọi đò sông vắng bến lau khuya
    Tiếng lụa xé đau lòng thoi sợi trắng
    Tiếng dập dồn nước lũ xoáy chân đê.

    Tiếng cha dặn khi vun cành nhóm lửa
    Khi hun thuyền, gieo mạ, lúc đưa nôi
    Tiếng mưa dội ào ào trên mái cọ
    Nón ai xa thăm thẳm ở bên trời.

    "Ðá cheo leo trâu trèo trâu trượt"
    Ði mòn đàng dứt cỏ đợi người thương
    Ðây muối mặn gừng cay lòng khế xót
    Ta như chim trong tiếng Việt như rừng.

    Chưa chữ viết đã vẹn tròn tiếng nói
    Vầng trăng cao đêm cá lặn sao mờ
    Ôi tiếng Việt như đất cày, như lụa
    óng tre ngà và mềm mại như tơ.

    Tiếng tha thiết nói thường nghe như hát
    Kể mọi điều bằng ríu rít âm thanh
    Như gió nước không thể nào nắm bắt
    Dấu huyền trầm, dấu ngã chênh vênh.

    Dấu hỏi dựng suốt ngàn đời lửa cháy
    Một tiếng vườn rợp bóng lá cành vươn
    Nghe mát lịm ở đầu môi tiếng suối
    Tiếng heo may gợi nhớ những con đường.

    Một đảo nhỏ xa xôi ngoài biển rộng
    Vẫn tiếng làng tiếng nước của riêng ta
    Tiếng chẳng mất khi Loa thành đã mất
    Nàng Mỵ Châu quỳ xuống lạy cha già

    Tiếng thao thức lòng trai ôm ngọc sáng
    Dưới cát vùi sóng dập chẳng hề nguôi
    Tiếng tủi cực kẻ ăn cầu ngủ quán
    Thành Nguyễn Du vằng vặc nỗi thương đời.

    ... Buồm lộng sóng xô, mai về trúc nhớ
    Phá cũi lồng vời vợi cánh chim bay
    Tiếng nghẹn ngào như đời mẹ đắng cay
    Tiếng trong trẻo như hồn dân tộc Việt.

    Mỗi sớm dậy nghe bốn bề thân thiết
    Người qua đường chung tiếng Việt cùng tôi
    Như vị muối chung lòng biển mặn
    Như dòng sông thương mến chảy muôn đời.

    Ai thuở trước nói những lời thứ nhất
    Còn thô sơ như mảnh đá thay rìu
    Ðiều anh nói hôm nay, chiều sẽ tắt
    Ai người sau nói tiếp những lời yêu?

    Ai phiêu bạt nơi chân trời góc biển
    Có gọi thầm tiếng Việt mỗi đêm khuya
    Ai ở phía bên kia cầm súng khác
    Cùng tôi trong tiếng Việt quay về.

    Ôi tiếng Việt suốt đời tôi mắc nợ
    Quên nỗi mình quên áo mặc cơm ăn
    Trời xanh quá, môi tôi hồi hộp quá
    Tiếng Việt ơi, tiếng Việt ân tình

    Thơ tình cuối mùa thu
    Xuân Quỳnh




    Cuối trời mây trắng bay
    Lá vàng thưa thớt quá
    Phải chăng lá về rừng
    Mùa thu đi cùng lá
    Mùa thu ra biển cả
    Theo dòng nước mênh mang
    Mùa thu và hoa cúc
    Chỉ còn anh và em

    Chỉ còn anh và em
    Là của mùa thu cũ
    Chợt làn gió heo may
    Thổi về xao động cả:
    Lối đi quen bỗng lạ
    Cỏ lật theo chiều mây
    Đêm về sương ướt má

    Hơi lạnh qua bàn tay
    Tình ta như hàng cây
    Đã bao mùa gió bão
    Tình ta như dòng sông
    Đã yên ngày thác lũ.

    Thời gian như là gió
    Mùa đi cùng tháng năm
    Tuổi theo mùa đi mãi
    Chỉ còn anh và em

    Chỉ còn anh và em
    Cùng tình yêu ở lại...
    - Kìa bao người yêu mới
    Đi qua cùng heo may.
    trannam
    Học hỏi trước khi sáng tạo
    Chưa làm tốt thì không ý kiến.

  7. #7
    Khai Quốc Công Thần
    Join Date
    Dec 2005
    Location
    HCM CITY
    Age
    23
    Posts
    79
    Rep Power
    27
    TUỔI THƠ .


    Hoa nào đẹp bằng hoa tuổi thơ
    Ổi nào ngon bằng ổi năm xưa
    Suối nào mát bằng suối hồi còn bé
    Vẫn tắm mùa hè xao động nắng trưa

    Võng nào êm bằng võng ru ngày ấy
    Trang giấy nào thơm bằng giấy khai trường
    Câu thơ nào hay bằng câu ca dao tập đọc
    Ai xinh bằng cô bạn nhỏ mến thương .

    Lưu Quang Vũ
    1963
    (Lớp 9H )
    nhatchimai
    Học hỏi trước khi sáng tạo
    Chưa làm tốt thì không ý kiến.

  8. #8
    vic_els760119
    Guest

    Thơ tuyển

    Ðôi dép

    Bài thơ đầu anh viết tặng em
    Là bài thơ kể về đôi dép
    Khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết
    Những vật tầm thường cũng viết thành thơ

    Hai chiếc dép kia gặp nhau tự bao giờ
    Có yêu nhau đâu mà không rời nửa bước
    Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
    Lên thảm nhung, xuống cát bụi cùng nhau

    Cùng bước cùng mòn không kẻ thấp người cao
    Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp
    Dẫu vinh, nhục không đi cùng người khác
    Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia

    Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
    Mọi thay thế đều trở nên khập khiễng
    Giống nhau lắm nhưng người đời vẫn biết
    Hai chiếc này chẳng phải một đôi

    Giống như mình trong những lúc vắng nhau
    Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
    Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
    Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh

    Ðôi dép vô tri khăng khít song hành
    không thề nguyền mà chẳng hề giả dối
    Không hứa hẹn mà chẳng hề phản bội
    Lối đi nào cũng có mặt cả đôi

    Không thể thiếu nhau trên bước đường đời
    Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái
    Nhưng tôi yêu em ở những điều ngược lại
    Gắn bó đời nhau bởi một lối đi chung

    Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
    Chỉ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
    Chỉ còn một là không còn gì hết
    Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia

  9. #9
    Hình Bộ Thượng Thư Thomas's Avatar
    Join Date
    Jan 2006
    Age
    45
    Posts
    311
    Rep Power
    77
    Mấy bài thơ trên hay lắm. Bài nào đọc lên nghe cũng "mượt". Thanks nhiều nhá.
    "Không thành công cũng thành nhân,
    Không thành nhân cũng thành... ma! "

    So isn't anything else that can hinder you from enjoying life?
    Nope! Then why don't you join us, guys?
    Come on! LSSF always gets ready to welcome you back.

  10. #10
    Teaching Staff tranhanam's Avatar
    Join Date
    Dec 2005
    Location
    Quy Nhon city
    Posts
    1,031
    Rep Power
    112
    Bài thơ của Chính Hữu - một tư liệu hiếm để học sinh có thể bình và so sánh với "Tây tiến". Hiện nay cách đánh giá bài thơ này đã thay đổi, không bị hiểu theo quan niệm ấu trĩ trước đó:
    Chính Hữu
    Ngày về

    Có đoàn người lên đóng trên rừng sâu
    Đêm nay mơ thấy trở về Hà Nội
    Bao giờ trở lại?
    Phố phường xưa gạch ngói ngang đường
    Ôi hôm nay họ nhớ mái nhà hoang
    Bức tường điêu tàn ngày xưa trấn ngự
    Nhớ đêm ra đi, đất trời bốc lửa
    Cả kinh thành nghi ngút cháy sau lưng
    Những chàng trai chưa trắng nợ anh hùng
    Hồn mười phương phất phơ cờ đỏ thắm
    Rách tả tơi rồi đôi giày vạn dặm
    Bụi trường chinh phai bạc áo hào hoa
    Mái đầu xanh thề mãi đến khi già
    Phơi nắng gió. Và hoa ngàn cỏ dại
    Nghe tiếng gọi của những người Hà Nội
    Trở về, trở về, chiếm lại quê hương
    Nguy nga sao cái buổi lên đường
    Súng chuốt gươm lan, mắt ngời sáng quắc
    A ha! nhà xiêu mái sập
    Xác oan cừu ngập lối chân đi
    Gạch ngói xưa mừng đón gót lưu ly
    Bước căm giận xéo quân thù lớp lớp
    Mịt mù khói ngợp
    Cờ máu huy hoàng
    Phất nắng
    Ôi bài chiến thắng reo vang


    1947



    Theo bản sưu tầm của nhà phê bình Ngô Vĩnh Bình, đã in Tuần báo Văn nghệ số 7, ra ngày 18.2.2006. Cập nhật 5.3.2006.(Nguồn: www.vuhong.com)
    Vì một LSSF phát triển!
    BLOG CHUYÊN ANH
    BLOG CHUYÊN VĂN
    MUỐN NGƯỜI KHÁC TÔN TRỌNG TRƯỚC HẾT PHẢI HIỂU THẾ NÀO LÀ TỰ TRỌNG
    Spoiler:

+ Reply to Thread
Page 1 of 4 1234 LastLast

Bookmarks

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts