+ Reply to Thread
Results 1 to 5 of 5

Thread: Đọc bằng trái tim

  1. #1
    Junior Member monokuro_boo's Avatar
    Join Date
    Jul 2007
    Location
    Việt Nam
    Posts
    24
    Rep Power
    0

    Wink Đọc bằng trái tim

    Các bạn thân mến!
    Tôi đã được đọc những câu chuyện rất cảm động về những tình cảm cao quý của con người và có những câu chuyện khi đọc xong tôi đã khóc vì xúc động...Và có những điều mà tôi không thể diễn đạt được thành lời nên tôi muốn post lên đây để các bạn cùng đọc và cùng suy ngẫm...


    Câu chuyện thứ nhất:
    Một cậu bé mời mẹ tham dự buổi họp phụ huynh đầu tiên ở trường tiểu học. Điều cậu bé sợ đã thành sự thật, mẹ cậu bé nhận lời. Đây là lần đầu tiên bạn bè và giáo viên chủ nhiệm gặp mẹ cậu bé và cậu rất xấu hổ về vẻ bề ngoài của mẹ mình. Mặc dù cũng là một người phụ nữ đẹp, có một vết sẹo lớn che gần toàn bộ mặt bên phải của cô. Cậu bé không bao giờ muốn hỏi mẹ mình tại sao bị vết sẹo lớn vậy.
    Vào buổi họp mặt, mọi người có ấn tượng rất đẹp về sự dịu dàng và vẻ đẹp tự nhiên của người mẹ mặc cho vết sẹo đập vào mắt, nhưng cậu bé vẫn xấu hổ và giấu mình vào một góc tránh mặt mọi người. Ở đó, cậu bé nghe được mẹ mình nói chuyện với cô giáo.
    - Làm sao chị bị vết sẹo như vậy trên mặt? Cô giáo của cậu hỏi.
    Người mẹ trả lời :
    - Khi con tôi còn bé, nó đang ở trong phòng thì lửa bốc lên. Mọi người đều sợ không dám vào vì ngọn lửa đã bốc lên quá cao, và thế là tôi chạy vào. Khi tôi chạy đến chỗ nó, tôi thấy một xà nhà đang rơi xuống người nó và tôi vội vàng lấy mình che cho nó. Tôi bị đánh đến ngất xỉu nhưng
    thật là may mắn là có một anh lính cứu hỏa đã vào và cứu cả hai mẹ con tôi.
    Người mẹ chạm vào vết sẹo nhăn nhúm trên mặt.
    - Vết sẹo này không chữa được nữa, nhưng cho tới ngày hôm nay, tôi chưa hề hối tiếc về điều mình đã làm.
    Đến đây, cậu bé chạy ra khỏi chỗ nấp của mình về phía mẹ, nước mắt lưng tròng. Cậu bé ôm lấy mẹ mình và cảm nhận được sự hy sinh của mẹ dành cho mình. Cậu bé nắm chặt tay mẹ suốt cả ngày hôm đó.

    Câu chuyện thứ hai:
    Mẹ tôi đã ra một câu đố:
    - Con yêu, phần nào là quan trọng nhất trên cơ thể hả con ?
    Ngày nhỏ, tôi đã nói với mẹ rằng âm thanh là quan trọng đối với con người nên tai là bộ phận quan trọng nhất. Mẹ lắc đầu:
    - Không phải đâu con. Có rất nhiều người trên thế giới này không nghe được đâu, con yêu ạ. Con tiếp tục suy nghĩ về câu đố đó đi nhé, sau này mẹ sẽ hỏi lại con.
    Vài năm sau, tôi đã nói với mẹ rằng hình ảnh là quan trọng nhất, vì thế đôi mắt là bộ phận mà mẹ muốn đố tôi. Mẹ lại nhìn tôi âu yếm nói:
    - Con đã học được nhiều điều rồi đấy, nhưng câu trả lời của con chưa đúng bởi vì vẫn còn nhiều người trên thế gian này chẳng nhìn thấy gì.
    Đã bao lần tôi muốn mẹ nói ra đáp án, và vì thế tôi toàn đoán lung tung. Mẹ chỉ trả lời tôi:
    - Không đúng. Nhưng con đang tiến bộ rất nhanh, con yêu của mẹ.
    Rồi đến năm 1991, bà nội yêu quý của tôi qua đời. Mọi người đều khóc vì thương nhớ bà. Một mình tôi đã vừa đạp xe vừa khóc trên suốt chặng đường 26 km từ thị xã về quê trong đêm mưa rào ngày 4/5 âm lịch của năm đó. Tôi đạp thật nhanh về bệnh viện huyện để mong được gặp bà lần cuối. Nhưng tôi đến nơi thì đã muộn mất rồi. Tôi đã thấy bố tôi gục đầu vào vai mẹ tôi và khóc. Lần đầu tiên tôi thấy bố khóc như tôi.
    Lúc liệm bà xong, mẹ đến cạnh tôi thì thầm:
    - Con đã tìm ra câu trả lời chưa ?
    Tôi như bị sốc khi thấy mẹ đem chuyện đó ra hỏi tôi lúc này. Tôi chỉ nghĩ đó là một trò chơi giữa hai mẹ con thôi.
    Nhìn vẻ sững sờ trên khuôn mặt tôi, mẹ liền bảo cho tôi đáp án:
    - Con trai ạ, phần quan trọng nhất trên cơ thể con chính là cái vai.
    Tôi hỏi lại:
    - Có phải vì nó đỡ cái đầu con không hả mẹ ?
    Mẹ lắc đầu:
    - Không phải thế, bởi vì đó là nơi người thân của con có thể dựa vào khi họ khóc. Mỗi người đều cần có một cái vai để nương tựa trong cuộc sống. Mẹ chỉ mong con có nhiều bạn bè và nhận được nhiều tình thương để mỗi khi con khóc lại có một cái vai cho con có thể ngả đầu vào.
    Từ lúc đó, tôi hiểu rằng phần quan trọng nhất của con người không phải là "phần ích kỷ", mà là phần biết cảm thông với nỗi đau của người khác.


    Các bạn nghĩ sao? Và bạn nào có những câu chuyện cảm động về tình cảm, tình yêu con người thì hãy post lên đây cho mình và mọi người cùng đọc với nhé! Hy vọng chúng ta sẽ sống tốt hơn sau khi đọc những câu chuyện này!

    Thanks:28:
    Last edited by Duyen Kelly; 26-08-2009 at 06:49 PM. Reason: Mong chị Monokuro_boo xem lại cách trình bày ạ, em đã sửa lại một số chỗ, nếu ko đồng ý chị có thể reply lại cho em. Thanks

  2. #2
    Advanced Member ging's Avatar
    Join Date
    Jul 2007
    Age
    20
    Posts
    112
    Rep Power
    32

    Re: Đọc bằng trái tim

    Mình có một vài truyện ngắn này Boo xem thử nhá!

    Truyện "Ông Giáo Sư"
    Một hôm tại một ngôi trường đại học, có mời một ông giáo sư về thuyết trình và trao đổi cùng các sinh viên...
    Ông giáo sư già, đi thẳng lên bục giảng và trên tay ông cằm theo một cái bình hoa (lẵng hoa...dùng để cắm hoa).
    Ông giáo sư chào tất cả các sinh viên, và ông bắt đầu nói, ông chỉ vào chiếc bình và nói: "Đây là một chiếc bình hoa trống rỗng, và xin các bạn hãy nhìn tôi làm gì và trả lời câu hỏi của tôi".
    Ông bắt đầu lấy những viên đá cuội xanh thật to, ông cho vào trong bình, đến lúc đá đã đầy lên đến miệng bình thì ông dừng lại và hỏi "Cái bình đã đầy chưa...?"
    Các sinh viên đều ninh ninh một đều rằng bình đã đầy lên đến thế rồi còn gì và đồng thanh nói "Đầy rồi !".
    Ông giáo sư tiếp tục làm mà không nói điều gì, ông cho vào trong bình những viên đá sỏi nhỏ hơn, những viên sỏi khoảng đầu ngón tay ấy chui lọt vào bình, và đến lúc đầy ông giáo sư lại hỏi: "Lúc này cái bình đã đầy chưa?"
    Một số sinh viện ngồi tư lự và im lặng, một số khác thì đồng thanh nói "Đầy rồi !".
    Ông giáo sư vẫn im lặng và tiếp tục công việc, ông lấy ra một túi cát mịn, những hạt cát nhỏ nhất và mịn màng nhất ông cho vào bình, và nó cũng chạy hết vào bình như một điều tất nhiên vì đá cuội và sỏi thì còn khoãng trống cho cát thôi!
    Ông giáo sư quay về phía các sinh viên và nói:
    - Cuộc đời chúng cũng giống như chiếc bình này vậy, những viên đá cuội to kia tượng trưng cho những thứ quan trọng trong cuộc đời như Sức Khỏe, Cha Mẹ và Thời Gian, còn những hòn sỏi là Học Hành - Vợ con - Sự nghiệp, còn hạt cát là gì? Đó là những nhu cầu đi theo - ăn chơi - nơi ở - quần áo đẹp...Nếu chúng ta biết sắp xếp thì cuộc đời chúng ta sẽ toàn vẹn hơn sẽ đẹp đẽ và đầy đủ, nhưng ngược lại thì sao? Chúng ta không biết sắp xếp những thứ quan trọng lên trước thì chúng ta sẽ chẳng có cái gì cũng giống như cát đầy bình rồi thì sẽ không còn gì để cho vào bình được cả....Đừng quan trọng hóa những cái nhỏ nhoi...!
    Lúc này cả kháng phòng đứng lên vỗ tay nhiệt liệt...


    Truyện " Chôn Lừa "
    Một ngày kia ở thôn quê, có một chú lừa già đang vô tư thản nhiên trong vườn bổng bị vấp chân ngả xuống một cái giếng cạn đã bỏ hoang lâu không dùng đến. Chú lừa rơi xuống giếng và kêu thét để cầu cứu. Có một ông nông dân già đi ngang và nghe tiếng kêu của chú lừa. Người nông dân nghĩ con lừa cũng đã già, đã hết sức thồ hàng và cái giếng cũng đã cạn nước từ lâu không sử dụng.Thôi thì ta chôn lừa già và lấp luôn cái giếng, một công đôi việc.
    Lão nông dân bèn xúc cát và đất đổ xuống cái giếng, còn chú lừa thì vẩn kêu la cầu cứu, nhưng chưa hiểu vì sao thì lại thấy cát và đất đổ lên đầu mình. Lúc đầu lừa vẫn nghĩ rẳng sẽ được cứu, nhưng một lúc sau lừa chợt hiểu rằng chuyện gì sắp xảy ra với mình. Tiếng kêu của lừa ngày càng yếu và ngưng hẳn.
    Lão nông dân vẫn bình thản làm công việc đó, lấp giếng và chôn con lừa già đó. Khi lấp gần xong lão nông dân nhìn vào giếng và thấy chú lừa đã lên gần được miệng giếng và nhảy xỏm ra, lão nông dân chưa hiểu vì sao thì đã bị chú lừa đá đít một cái đau điếng.
    Sự thật là nảy giờ đất cát mà lão nông dân đổ xuống giếng, rơi trên đầu chú lừa và chú đã phũ để nó rơi xuống chân mình và làm nền tảng để mình cao lên. Cát đất ngày một nhiều và làm 1 nền vững chắc để lừa bước lên cao hơn. Và cuối cùng là lừa thoát khỏi và đá đít lão nông dân ấy./.
    Last edited by Duyen Kelly; 26-08-2009 at 07:19 PM. Reason: Mong Anh (Chị) Ging xem lại cách trình bày và lỗi chính tả, rút kinh nghiệm lần sau :)

  3. #3
    Eliter
    Join Date
    May 2008
    Location
    In your mind
    Age
    19
    Posts
    355
    Rep Power
    31

    Re: Đọc bằng trái tim

    Chuyện cô bé 8 tuổi chấn động dư luận TQ.





    Xa Diễm hy vọng được chết vào mùa thu. Thân thể gầy gò của em giống một bông hoa nở theo mùa. Khi hoa vàng nở khắp mặt đất và những chiếc lá rơi chao liệng khắp nơi, em sẽ thấy cả những đàn nhạn di cư bay ngang trời xa.




    Bia mộ Xa Diễm với dòng chữ:

    "Con đã từng được sống và con rất ngoan".


    Ngày 30/11/1996 (20/10 âm lịch), "cha" Xa Sĩ Hữu phát hiện một hài nhi mới sinh bị vứt bỏ đang thoi thóp và lạnh toát trong đống cỏ bên chân một cây cầu nhỏ ở thị trấn Vĩnh Hưng, ngực hài nhi cài một mẩu giấy nhỏ, chỉ ghi vắn tắt "20 tháng 10, 12 giờ đêm".

    Khi đó, cha Xa Sĩ Hữu tròn 30 tuổi, nhà ở tổ 2, thôn Vân Nha, thị trấn Tam Tinh, huyện Song Lưu, tỉnh Tứ Xuyên. Vì nhà nghèo quá, không cưới được vợ, nếu cha nhận nuôi thêm đứa trẻ này, có lẽ càng chẳng bao giờ có cô nào chịu lấy cha nữa.

    Vì vậy, nhìn đứa trẻ còi như con mèo bé vừa ngáp ngáp vừa khóc thút thít, Xa Sĩ Hữu mấy lần nhặt lên rồi lại đặt xuống, bỏ đi rồi lại ngoái lại nhìn, đứa bé thân mình đầy bùn đất lạnh, tiếng khóc yếu ớt, nếu không ai cứu, chả mấy mà đứt sinh mệnh! Cắn răng, anh ôm đứa bé lên lần nữa, thở dài nói: "Thôi thì tao ăn gì, mày ăn nấy!".

    Những đứa trẻ số phận đau khổ thường khác người. Từ lúc 5 tuổi, em rất biết ý thức giúp cha làm việc nhà, giặt giũ quần áo, nấu cơm, cắt cỏ em đều biết làm thành thạo.

    Vào học lớp Một, Xa Diễm biết mình phải cố gắng. Em xếp thứ Nhất trong lớp, làm người cha mù chữ của mình cũng mở mày mở mặt với làng xóm.

    Tháng 5/2005, Xa Diễm thường bị chảy máu cam. Một buổi sáng ngủ dậy định rửa mặt, đột ngột em phát hiện cả chậu nước rửa mặt đã biến thành màu hồng. Nhìn kỹ, là máu mũi đang nhỏ giọt xuống, không cầm máu được. Xa Diễm mắc bệnh máu trắng (Bạch cầu cấp - acute leucimia).

    Chi phí điều trị căn bệnh này vô cùng đắt đỏ, thông thường điều trị cơ bản đã cần 300 nghìn Nhân dân tệ (tương đương 600 triệu VND), Xa Sĩ Hữu choáng váng.

    Ông quyết định bán cái duy nhất có thể ra tiền là căn nhà xây bằng gạch mộc, gạch chưa nung của mình. Nhưng nhà thì quá rách nát, lúc đó không thể tìm ra ai muốn mua nó.

    Đứa trẻ tám tuổi tự lo hậu sự

    Hôm đó về nhà, một đứa trẻ từ nhỏ đến lớn chưa từng vòi vĩnh cha bất cứ điều gì, đã đòi cha hai yêu cầu: Em muốn có một tấm áo mới, và em muốn được chụp một bức ảnh. Em giải thích cho cha: "Sau này, khi con không còn nữa, nếu cha nhớ con, cha có thể nhìn con ở trong ảnh".

    Ngày hôm sau, cha Xa Sĩ Hữu nhờ người cô đi cùng đưa cháu lên thị trấn, tiêu hết 30 tệ (60.000 VNĐ) mua một bộ quần áo mới, Xa Diễm tự mình chọn một chiếc quần cộc màu hồng phấn, người cô chọn cho Xa Diễm một chiếc váy trắng chấm đỏ, nhưng khi Xa Diễm mặc thử, thấy tiếc rẻ nên lại cởi ra.

    Ba người đi đến tiệm chụp ảnh, Xa Diễm mặc bộ đồ màu hồng mới tinh, ngón tay đưa ra hình chữ V, cố gắng mỉm cười, nhưng cuối cùng cũng không kìm được để nước mắt chảy ra.

    Em đã không thể đến trường nữa, em xách cái cặp đứng trên con đường nhỏ đầu làng, mắt ươn ướt.

    Nếu không có một phóng viên tên là Truyền Diễm của tờ Thành Đô buổi chiều, thì chắc Xa Diễm sẽ chỉ như một phiến lá cây khô rụng xuống, lẳng lặng bị cuốn đi theo gió.

    Cô phóng viên này sau khi biết tin từ bệnh viện, đã viết một bài báo, kể lại toàn bộ câu chuyện của Xa Diễm. Sau khi bài báo "Đứa trẻ 8 tuổi tự lo hậu sự" được đăng, cả thành phố Thành Đô đều bị cảm động, cả mạng Internet toàn TQ cũng cảm động.

    Có một phong trào lan truyền trên khắp TQ, trong cả đời sống thật của thế giới người Hoa lẫn trên mạng ảo, những người có lòng tốt bắt đầu quyên góp để cứu sinh mệnh mong manh của cô bé.

    Trong vòng mười ngày, con số quyên góp từ toàn thể người Hoa đã lên tới 560 nghìn Nhân dân tệ, đủ để chi phí phẫu thuật, và hy vọng cuộc sống của Xa Diễm lại được thổi bùng lên từ bao nhiêu trái tim nhân ái.

    Xa Diễm chịu đựng đợt hóa trị khó chịu. Trong cửa kính, Xa Diễm nằm trên giường truyền dịch, đầu giường đặt một chiếc ghế, ghế để một cái âu nhựa, thỉnh thoảng em quay người sang đó nôn.

    Sự kiên cường của đứa bé khiến người lớn cũng kinh ngạc. Bác sĩ Từ Minh, người điều trị chính cho em giải thích, giai đoạn hóa trị, đường ruột và dạ dày sẽ phản ứng kịch liệt, thời gian đầu mới hóa trị, mỗi lần Xa Diễm nôn đều nhiều, nửa âu, nhưng đến "ho" một tiếng cũng không.

    Trong lúc kiểm tra tuỷ xương khi nhập viện, mũi tiêm đâm từ ngực, em "không khóc, không kêu la, cũng không chảy nước mắt, đến động đậy cũng không dám".

    Hai tháng hóa trị, Xa Diễm qua được chín cửa "Quỷ môn quan", sốc nhiễm trùng, bệnh bại huyết septicemia, tan máu, xuất huyết ồ ạt đường tiêu hóa... lần nào cũng "hung hóa cát".

    Những liệu trình đều do các bác sĩ huyết học Nhi hàng đầu của tỉnh và TQ chẩn đoán quyết định, hiệu quả rất khả quan. Bệnh máu trắng căn bản đã được khống chế. Tất cả đang chờ tin Xa Diễm lành bệnh.

    Nhưng những bệnh tật đi theo những tác dụng phụ của hóa chất trị liệu rất đáng sợ. Và so với hầu hết những đứa trẻ bị bệnh máu trắng khác, thể chất Xa Diễm rất yếu ớt. Sau đợt phẫu thuật, sức khỏe Xa Diễm càng kém.

    Buổi sáng ngày 20/8, em hỏi phóng viên Truyền Diễm:

    - "Dì ơi, xin dì cho con biết, vì sao mọi người quyên góp tiền cho con?".

    "Bởi vì họ đều có lòng tốt!"

    - "Dì ơi, con cũng làm người tốt".

    - "Bản thân con đã là một người tốt. Những người tốt sẽ giúp đỡ nhau, mới làm nên những điều càng thiện lương".

    Xa Diễm móc từ dưới gối ra một cuốn vở bài tập, đưa cho Truyền Diễm:

    - "Dì ơi, đây là di chúc của con...".

    Phóng viên Truyền Diễm kinh ngạc, vội vã mở vở ra, quả nhiên là những việc Xa Diễm thu xếp hậu sự. Đây là một đứa trẻ tám tuổi sắp về cõi chết, nằm bò trên giường bệnh dùng bút chì nắn nót viết ba trang "Di chúc".

    Vì em còn nhỏ quá, còn nhiều chữ Hán chưa học nên chưa viết được hết, còn có những chữ viết sai. Xem có thể biết em không thể viết một mạch bức thư này, mà viết sáu đoạn.

    Mở đầu là "Dì Truyền Diễm", kết thúc là "Tạm biệt dì Truyền Diễm". Suốt cả bức thư, chữ "Dì Truyền Diễm" xuất hiện 7 lần, và 9 lần gọi tắt là Dì.

    Phía sau 16 chữ xưng hô này, tất cả là những điều "nhờ vả dì làm hộ" khi em lìa đời. Và còn cả lời muốn qua phóng viên "cảm ơn" và "tạm biệt" với cả thế giới.

    - "Tạm biệt dì, chúng ta sẽ gặp nhau trong mơ. Dì Truyền Diễm, nhà cha con sắp sập rồi. Cha đừng buồn, xin cha cũng đừng nhảy lầu. Dì Truyền Diễm xin dì trông coi bố con.

    Dì ơi, cái tiền của con cho trường con một ít ít, cảm ơn dì chuyển lời cảm tạ tới Hội trưởng Hội Hồng thập tự. Con chết xong, mang hết chỗ tiền còn lại chia ra cho những người mắc bệnh giống con, giúp họ đỡ bị bệnh hơn...".
    Bức di chúc làm Truyền Diễm giàn giụa nước mắt, khóc không thành tiếng.

    "Con đã từng được sống và con rất ngoan"

    Nhìn Xa Diễm đau bụng lăn lộn, bác sĩ và y tá đều bật khóc. Tất cả mọi người đều muốn gánh đau cho em, nhưng, không thể làm gì được.

    Tám tuổi. Xa Diễm đã thoát được cơn bệnh tật quái ác, và ra đi an lành.

    Trên bia mộ, một bức ảnh Xa Diễm cười mím mím, tay cầm một bông hoa dại bé xíu. Mặt chính của bia chỉ ghi vỏn vẹn: "Con đã từng được sống, con rất ngoan! (30/11/1996 - 22/8/2005)".

    Mặt sau bia có ghi vài lời đơn giản giới thiệu thân thế Xa Diễm, câu cuối cùng là: "Trong những năm Em sống, Em đã được nhận những ấm áp của con người. Xin Em yên nghỉ, thiên đường có Em nên thiên đường càng đẹp đẽ".

    Theo đúng chúc thư, 540.000 Nhân dân tệ còn thừa lại chia thành những tặng vật chia cho những em bé khác bị mắc bệnh máu trắng. Bệnh viện còn ghi lại tên của 7 bệnh nhân nhi này, Dương Tâm Lâm, Từ Lê, Hoàng Chí Cường, Lưu Linh Lộ, Trương Vũ Tiệp, Cao Kiện, Vương Kiệt.

    Những bệnh nhân này lớn nhất là 19 tuổi, nhỏ nhất là 2 tuổi, đều là những em gia đình quá nghèo, đang giãy giụa giữa sự sống và cái chết.

    Ngày 24/9, ca phẫu thuật đầu tiên thành công dành cho bệnh nhân được nhận viện phí từ Xa Diễm, là cô bé Từ Lê ở bệnh viện Hoa Tây. Sau phẫu thuật, Từ Lê mỉm cười với gương mặt trắng xanh, nói: "Xa Diễm, hãy yên nghỉ, về sau này, bia mộ của chúng tôi cũng sẽ ghi thêm một dòng như nhau: "Tôi đã từng đến trong đời này, và tôi rất ngoan!".


    Tiền Phong

    ------------------------------

    Câu chuyện tuy không mới nhưng những gì đọng lại sẽ không bao giờ phai nhòa, 1 đứa trẻ đã suy nghĩ thực sự như 1 người lớn
    I better hurry up...

  4. #4
    Banned
    Join Date
    Jul 2008
    Location
    Sweet home
    Age
    19
    Posts
    1,190
    Rep Power
    0

    Re: Đọc bằng trái tim

    (Theo sách: "Vượt qua chính mình")
    Bạn là người đến với mình khi mọi kẻ khác đã bỏ đi
    Grace Pulpit

    ---------------------------------------------------------
    Cuối cùng tôi đã khóc

    Tôi đã không khóc khi biết mình là mẹ một đứa bé tàn tật. Tôi vẫn ngồi yên và im lặng khi được biết bé Kristi 2 tuổi của tôi chậm ph1at triẩn như đã nghi ngờ. Vị bác sĩ khuyên: “Hãy khóc đi” nhưng tôi đã không khóc.

    Tôi xin cho bé vào học ở một trường mẫu giáo gần nhà lúc nó 7 tuổi.

    Bạn sẽ tủi thân và khóc khi bạn phải để con bé bên cạnh những đứa trẻ lên năm tự tin, hăm hở và nhanh nhẹn. Kristi đã trải qua hàng giờ chơi nghịch một mình, đó là lúc nó phải chịu đựng nỗi cô đơn nhất.

    Tuy nhiên, những dấy hiệu khả quan bắt đầu xuất hiện khi lũ trẻ khoe “thành tích” của mình, chúng tán dương cô bé: “Hôm nay Kristi đánh vần đúng hết đấy!”

    Năm học thứ hai cô bé đã thay đổi bởi một cuộc thi giáo dục thể chất.

    Vào ngày diễn ra, Kristi giả ốm. Bản thân tôi muốn giữ con bé ở nhà nhưng cái gì đó không để tôi yên, tôi gần như đẩy Kristi xanh xao, miễn cưỡng lên chiếc xe búyt của trường. Tôi biết tại sao Kristi lo sợ. Lớp của con bé được chia thành các đội tiếp sức. Với dáng vẻ chậm chạp và vụng veề của mình chắc chắn nó sẽ là gánh nặng của đội. Nhưng thật ngạc nhiên, màn trình diễn trôi chảy thật cho tới khi thi chạy trong bao bắt đầu. Mỗi đứa trẻ phải leo vào một cái bao bố và nhảy tới đích.

    Tôi nhìn Kristi đang sợ sệt đứng gần cuối hàng. Nhưng khi sắp đến lượt Kristi thì cậy bé cao nhất lớp bước lại và đạt tay lên hông cô bé. Hai cậu bé nữa cũng bước tới, mở rộng miệng bao trong khi cậu bé kia nhấc Kristi đứng vững lại rồi cả bọn cùng nhảy đi, tươi cười và kiêu hãnh….

    Giữa những lời chúc mừng của giáo viên, bạn bè Kristi, tôi thầm cảm ơn những người có tấm lòng nhân hậu đã giúp cho đứa con tật nguyền có thể hòa nhập như những bạn bè cùng trang lứa.

    Cuối cùng tôi đã khóc…..

    -----------------------------------
    Bạn có thể sống được như vậy?
    Ngu thật! Vĩnh biệt!

  5. #5
    Banned
    Join Date
    Jul 2008
    Location
    Sweet home
    Age
    19
    Posts
    1,190
    Rep Power
    0

    Re: Đọc bằng trái tim

    Thái độ của bạn trước sự việc mới là thứ làm nên hạnh phúc hay bất hạnh cho chính bạn!
    ---------------------------------------
    Mỗi lần thất vọng hay gặp thất bại trong cuộc sống, tôi lại nghĩ đến câu chuyện của một cậu bé gần nhà.
    Ngày đó, em đang tranh tài với các bạn cùng lớp trong một vai diễn trong vở kịch của trường. Mẹ em nói với tôi rằng em đã đặt hết tâm nguyện vào vai diễn thử này, mặc dầu trong thâm tâm bà biết rằng con trai bà không đủ năng khiếu. Đến ngày nhà trường quyết định chọn ai vào vai, tôi theo mẹ em đến trường để đón em sau giờ tan học.
    Vừa nhìn thấy mẹ, em chạy vội đến, đôi mắt sáng long lanh ngập tràn hãnh diện và thích thú:
    - Mẹ ơi mẹ thử đoán xem nào?
    Em la toáng lên và như không thể chờ được, bằng giọng hổn hển, xúc động, em nói luôn câu trả lời mà sau này trở thành bài học cho tôi:
    - Con được cô chọn là người vỗ tay và reo hò, mẹ ạ!

    ----------------------------------------------------
    Trước khi mà bạn nói, hãy lắng nghe
    Trước khi bạn viết, hãy nghĩ suy
    Trước khi tiêu pha, hãy kiếm được tiền trước đã

    Trước khi đầu tư, hãy tìm hiểu
    Trước khi chỉ trích, hãy chờ đợi

    Trước khi cầu xin, hãy tha thứ
    Trước khi từ bỏ, hãy thử cố
    Trước khi về hưu, hãy dành dụm
    Trước khi chết, hãy học biết cách cho đi
    Ngu thật! Vĩnh biệt!

+ Reply to Thread

Bookmarks

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts