View Single Post
Old until Old 29-03-2008
nhoc Miko
Eliter
 
nhoc Miko's Avatar
 
Join Date: Aug 2007
Age: 20
Posts: 375
Thanks: 1,120
Thanked 325 Times in 107 Posts
Rep Power: 32
nhoc Miko is a jewel in the roughnhoc Miko is a jewel in the roughnhoc Miko is a jewel in the roughnhoc Miko is a jewel in the roughnhoc Miko is a jewel in the roughnhoc Miko is a jewel in the roughnhoc Miko is a jewel in the rough
Re: Nhật ký lớp Anh K7(2005_2008)

Mùng 5 Tết
Vậy là lớp mình đứa nào cũng biết chuyện Vân hết rồi. Đứa nào cũng buồn. Mai đi học lại rồi mà giờ lớp trưởng vẫn còn nằm đó... QUy định của BV hơi khắt khe, phải đi lúc 6h sáng hoặc 10 giờ đêm. Sáng nay, con Ngọc cùng Thi, lớp Lý vào thăm. Vân là lớp trưởng suốt 4 năm cấp 2 của tụi nó. Vân nằm ở tầng trên, vẫn mê man. Mẹ Vân lại tâm sự trong nước mắt:"cô không dám về nhà đâu con. Nhìn mọi thứ của Vân cô không sao bình tĩnh được. Mà con thấy trước nhà cô là trường học rồi đó. Thấy học trò đi học, cô... cô... đau lắm con ơi". Rồi cô kể về việc tại sao Vân hay bực mình nhăn nhó với lớp, cô kể rất nhiều...... Nhìn từng giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt cô, 2 đứa đành quay qua chỗ khác lén chùi nước mắt. "Cô ráng giữ gìn sức khỏ nhan cô. Mình còn phải nuôi bạn lâu dài mà"...
Mùng 6 tết
Chiếc ghế bàn 2 dãy giữa vắng một người. Lớp quen có con nhỏ lớp trưởng ngồi đó cầm sổ đầu bài ghi ghi rồi. Tự nhiên thấy buồn. Tiết AV, cô Thoa vào lớp, cô nói:"Không có Vân thấy buồn hén" rồi cô cũng khóc. Đây là lần đầu tiên lớp thấy cô khóc. Tết năm nay cô đã ở trong bệnh viện cùng mẹ Vân lu6on kể từ giây phút Vân bị đưa vào BV. Đêm Vân vào phòng cấp cứu, cô và chú ngồi chờ đến 2h sáng. Ngày nào cô cũng vào BV 2 lần dù tờ mờ sáng hay đã tối lắm rồi. Thương cô quá, thương Vân nữa. Ráng bình phục, mày nhé!
Mùng 10
Mấy hôm nay nghe cô nói Vân đỡ hơn rồi, đã tỉnh rồi nhưng vẫn còn ngớ ngớ. Cô bảo Vân lúc này giống như trẻ con lắm. Thấy cô đến, Vân níu áo:"đừng chơi với mấy người kia nhan. Họ dữ lắm". "Họ" chính là dì và cậu của Vân vì quá lo cho nhỏ nên ép nhỏ ăn. Cô nói:"Ngộ lắm nhan, lúc mẹ vân hỏi:Con có biết từ AV này không, nó bảo:"Mẹ nói con Ngọc nó chỉ cho? Mẹ kêu nó vào ôn bài với con.". . Lúc cô hỏi nó còn nhớ sổ đầu bài không, nó bảo:"Có phải quyển sổ để ghi tên bài không cô? Cô giao cho con Ngọc đi cô" Cô cứ nghĩ là Vân sẽ nhắc đến Diễm nhiều chứ vì thấy tụi này ngồi với nhau hơn 4 năm rồi ai dè cái gì nó cũng Ngọc hết."
Sáng nay, Ngọc vào thăm Vân cùng với mẹ Đạt. Vân tỉnh rồi, trông nó cũng không khác xưa mấy. Nó nắm chặt tay Ngọc nói:"còn mấy ngày nữa là đến tháng 3 mày?" rồi hỏi tùm lum. Ngọc, Đạt nghe không hiểu mô tê gì hết nhưng cũng ừ cho nhỏ vui. Thấy thương nó ghê. Nó cười vô tư như trẻ con vậy. Ráng lên nhan mày...
Mùng 12
Hình như lớp mình vào thăm nó gần hết lớp rồi. Thấy nó hồng hào hơn đứa nào cũng mừng. Hết mừng rồi lại lo, lo nó nghĩ về vết sẹo...
Đầu tháng3/2007
Vân xuất viện nhưng vẫn còn nằm ở nhà. Mấy bữa nay lớp quen với việc Ajuma Vi làm lớp trưởng kiêm bí thư rồi, cũng quen thấy Nòng Nọc vừa lầm bầm đếm tiền vừa viết sổ đầu bài.... Mẹ Vân nói với Ngọc là Vân ở nhà buồn hay khóc. Vậy là lớp bắt đầu chia nhau đến thăm nó. Không biết lúc đó nó vui còn ban đêm có khóc thầm không nữa. Chỉ sợ ảnh hưởng đến thần kinh của nó thôi....
14/03/07
Vân đi học lại. Lớp vui mừng lắm. Thế nhưng sức khỏe của Vân còn yếu. Học chừng 2 tiết nó phải bỏ ra ngoài. Và Vân cũng bắt đầu khó chịu hơn.....
__________________
10 years passed...Father And Mother I Love You

Tập trung cho nhiệm vụ mới sắp tới

Tuyên chiến....

Last edited by nhoc Miko; 30-03-2008 at 11:20 AM.
nhoc Miko is offline   Reply With Quote