|
Re: Nhật ký lớp Anh K7(2005_2008)
28 Tết
Con Ngọc đang ăn sáng bỗng nghe điện thoại reo. Bên kia đầu dây là tiếng khóc:"Mày ơi, mày biết tin gì chưa Ngọc?" "Sao vậy mày Diễm?" "Vân..Vân bị tai nạn mày ơi, nghe nói bị nặng lắm, bị ở phần đầu....Hình như nằm ở bệnh viện tâm thần." "Chết, giờ sao. Tao với mày đi nhanh mày." "Nhưng mà trên đó phải có phụ huynh đi theo, chỗ cầu sông Ngang mà. Không biết chuyển về bệnh viện tỉnh chưa. Để tao hỏi lại. Mà mày đừng cho nhiều đứa biết nhan, mẹ Vân đang sốc lắm."
9h sáng, 2 đứa lọc cọc đạp xe lên BV tỉnh. Cả hai đều không biết chỗ nằm của Vân, cứ nhìn vào khoa chấn thương. Chợt có tiếng gọi:"Ngọc ơi, Diễm ơi," Quay đầu lại thấy mẹ Vân. Mới có một đêm mà thấy cô xuống sức quá. Cô khóc, từng tiếng nấc nghẹn ngào:"Vân nằm trong kia kìa con. Cô khổ quá con ơi. Cô đâu có làm gì mà sao nhà cô toàn gặp chuyện không may... Cô...Vân bị rách vùng mặt đó con. Giờ khuôn mặt nó bị băng lại. Hiện giờ cô cũng chưa vào thăm Vân được..." Tự nhiên hai đứa thấy lòng quặn lại, nước mắt tuôn ra trên khuôn mặt. Với Ngọc, đó là cả sự hối hận bởi mới hôm qua nó còn cãi nhau với Vân. Với Diễm đó là sự đau xót bởi Vân đã ngồi cạnh Diễm từ nhiêu năm rồi... 1 tiếng sau, không biết ai thông tin, vài đứa khác cũng đến. Mắt đứa nào cũng đỏ hoe nhưng cố giấu đi. Tụi nó không muốn cô nhìn thấy bởi cô đã chịu quá nhiều nỗi đau. Mẹ Vân bảo:"Thôi các con về đi để ba mẹ lo. Cô cảm ơn các con. Cô sẽ báo cho các con về Vân. Mà nè, đừang thương Vân qua mà tết nhất vào bệnh viện thăm bạn nhan, gia đình các con kiêng cữ đó." 8 đứa ra về trong sự im lặng, lòng thầm cầu nguyện:"Vân ơi, mày phải sống, phải vượt qua nhan mày.". Một cái tết buồn được báo trước...Lớp trưởng ơi!
|