Originally Posted by nhoc Miko
Thread này là phần tiếp nối của bài"Những người thầy trong trái tim tôi". Lần này Miko sẽ thay mặt cho lớp Anh bày tỏ những suy nghĩ cảm xúc của mình trong 3 năm học. Có thể những dòng sau không trôi chảy mạch lạc nhưng đó là những dòng chân thành nhất của lớp.
* Thầy là người để lại cho lớp tôi rất nhiều kỉ niệm, vui có, buồn có. Năm lớp 10 lớp tôi học ở tầng 1, cũng là phòng để trường để thiết bị cho buổi chào cờ. Lúc đó, chúng tôi hoàn toàn không biết cái anh mặc áo trắng là thầy. Ai cũng kêu:"Anh chàng nào mà chảnh thấy ghét dữ vậy nè?" khi thầy ra lệnh cho các bạn nam đi dẹp loa, dây điện. Vào năm học chính thức, 35 đứa đi từ ngạc nhiên đến ngỡ ngàng khi thầy bước vào lớp và từ đó dạy lớp môn KTCN. Cả 1 năm lớp 10, hình ảnh thầy trong chúng tôi là lạnh lùng, khó gần, khó chịu và hay cười nhếch mép. Không hiểu sao đến giờ thầy là 35 trái tim đập loạn xạ vì quá sợ bị kêu lên bảng. Thật lạ, ai cũng sợ nụ cười đây bí hiểm của thầy và cảm thấy ớn lạnh khi thầy nói:"Các bé làm ơn đi học đem sách giáo khoa theo". Một câu nói rất bình thường mà không hiểu sao chúng tôi sợ nữa. Tôi đem những điều đó kể với mấy anh chị. Anh Vũ lớp Sinh cốc đầu tôi mấy cái và kêu tôi khùng:"Nhóc khùng hé, thầy tuyệt vời và gần gũi lắm. Thầy hiền khô à. Không thấy anh hay bá vai thầy sao?". Mặc kệ những lời khen thầy, lớp tôi(trong đó có bản thân tôi)cũng không xóa được ấn tượng không được đẹp lắm đấy. Tôi còn nhớ khi mình đứng lên hỏi lại phần lạ hoắc trong đề cương, thầy phán cho tôi một câu rất lạnh lùng, hình như có phần châm chọc:"Một câu hỏi rất pikachu". Nói chung là, lúc đó, chúng tôi không thích thầy.
Đầu năm 11, lớp tôi ré lên khi biết thầy tiếp tục dạy. Như đổ thêm dầu vào lửa, lớp càng ghét thầy khi thầy trừ điểm các bạn đội tuyển mặc áo thể dục đi học vào buổi chiều. Phải nói là căng thẳng. Thầy giảng trên bảng còn chúng tôi cứ làm việc riêng.(Giờ nghĩ lại thấy mình hư quá). Lúc đó, chỉ duy nhất là nhỏ thủ quỹ cảm thấy tội cho thầy. Nó bảo thầy đã phải dành rất nhiều thời gian để giảng cho chúng tôi hiểu, để đơn giản hóa những hình vẽ phức tạp trong sách, vậy mà lớp lại có thái độ đó. Lớp tôi phớt lờ những lời đó. Cho đến ngày 20/11.... Trong căn phòng nhỏ nơi thầy trọ thầy tâm sự với chúng tôi bằng giọng rất buồn:"Vừa qua thầy rất buồn khi trong tiết thao giảng của thầy các em hầu như ngồi im. Không chắc lắm cũng đứng lên phát biểu chứ, Thật sự, trong các lớp thầy dạy, thầy rất quý lớp mình. Các em làm thấy thấy vui và thoải mái khi dạy." Lớp tôi im lặng lắng nghe và nhận ra mình thật có lỗi biết bao khi nghĩ xấu về thầy, khi lúc nào cũng có thành kiến với thầy. Từ hôm đó, giờ KTCN không còn là nỗi ám ảnh nữa. Tự nhiên thấy nụ cười của thầy thật đẹp, thật hiền. Ngày cuối năm thầy hát tặng chúng tôi một bài, giọng thầy nghe ấm và có hồn lắm. Hình như khi mình yêu quý ai, mình thấy cái gì của họ cũng đều đẹp cả. Năm 11 kết thúc với tình cảm tốt đẹp của thầy và lớp. Đến năm 12, vì một chút vô tâm, chúng tôi không nghĩ tới cảm giác của thầy khi bị lũ học trò thầy quý làm tổn thương. Không biết sao lớp tôi rất bướng không thèm xin lỗi thầy vì nghĩ mình chẳng làm gì sai cả. Mãi cho đến khi cô Thoa trách lớp, chỉ cho chúng tôi thấy mình vô lễ đến mức nào. Lúc đó, không khí trong lớp bỗng dưng chùng xuống. Ừ, giả sử mình là thầy chắc mình cũng thấy buồn. Dù thầy không nói ra nhưng lớp cảm thấy rất xấu hổ. Thủ quỹ viết lá thư xin lỗi thầy nhưng không dám gửi và sau một cuộc hội ý với lớp trưởng, lớp quyết định sẽ xin lỗi vào một dịp thích hợp. 20/11, lớp hăm hở đến thăm thầy mà thầy chuyển nhà rồi. Trưa hôm sau, lớp phó lọc cọc đạp xe lên nhà thầy. Không có thầy ở nhà. Tự nhiên một cảm giác khó chịu bao trùm quanh lớp hình như buồn có, áy náy có. Thứ 6, thầy qua lớp."Thầy cảm ơn lớp nhan." Thầy bảo thầy rất xúc động trước tấm thiệp, thầy không buồn lớp chuyện gì, thầy luôn vui vẻ với lớp và thầy sẽ giữ mãi 2 tấm thiệp đó. 34 gương mặt rạng rỡ hẳn ra. Cảm giác có lỗi bị xóa bỏ. Giờ đây thầy trò vẫn sẽ như những ngày của năm 11 dù thầy không còn dạy nữa.
Có những điều ta không thể nào quên, có những thứ vẫn còn mãi trong tim. Chúng tôi sẽ vần còn nhớ đến cách gọi:"các chú chim non" của thầy, đến giọng lạ lạ, đến nụ cười thật hiền của thầy; nhớ đến người đi sớm nhất trường để lo phần âm thanh trong các buổi lễ, nhớ tất cả..... Thầy ơi, 12 Anh quý thầy lắm lắm! To continue......
|