View Single Post
Old until Old 08-12-2007
nhoc Miko
Eliter
 
nhoc Miko's Avatar
 
Join Date: Aug 2007
Age: 20
Posts: 375
Thanks: 1,120
Thanked 325 Times in 107 Posts
Rep Power: 32
nhoc Miko is a jewel in the roughnhoc Miko is a jewel in the roughnhoc Miko is a jewel in the roughnhoc Miko is a jewel in the roughnhoc Miko is a jewel in the roughnhoc Miko is a jewel in the roughnhoc Miko is a jewel in the rough
Re: Thầy cô và lớp tôi

* Có lẽ khi xa trường rồi, chúng tôi sẽ không quên được người "chị cả" của mình, cô giáo chủ nhiệm và trực tiếp dạy môn chuyên từ năm lớp 10. Cô trẻ và khá xinh. Trong mắt chúng tôi, cô chẳng khác nào là người chị, người bạn: vui vẻ, tâm lí, và cực kì thương yêu học trò. Năm ấy, Hiếu lớp tôi ham chơi nên hay la cà ngoài đường vào 9,10h đêm, kể cả ngủ trọ trong quán net. Ngày nào cô cũng lo cho bạn, cũng chạy xe đi tìm hiếu từ quán này đến quán khác. Lúc ba mẹ bạn quyết định chuyển bạn về quê, cô vẫn không muốn. Cô rất hiểu tâm lí ham chơi của lứa tuổi này, cô không la mà chỉ nhẹ nhàng nhắc nhở. Thực sự, cô vẫn muốn để Hiếu ở lại đây học. Ở cô có một cái gì đó khiến chúng tôi dễ dàng tìm đến và tâm sự. Cô lắng nghe bằng cả đôi taivà tấm lòng của mình. Tôi rất thích cô ở điểm đó vì thế mà tôi đã không ngại viết suy nghĩ của mình vào bản kế hoạch cá nhân. Cô trân trọng những suy nghĩ của cả lớp. Qua lời kể của cô, lớp tôi cảm thấy cô vẫn còn "teen" lắm. Cô cũng thần tượng một người thầy(giống như Miko vậy đó), cũng biết rung động, cũng thích người ta và mong người ta thích lại, cũng học thêm, cũng lười biếng và cũng quậy không kém gì chúng tôi bây giờ. Tuần nào cô cũng dành ra 2 tiết để tâm sự, kể chuyện với lớp như người chị dạy dỗ lũ em của mình. Vì thế mà, cô là thần tượng của rất nhiều bạn, là hình tượng nhiều thành viên trong lớp phấn đấu. Lúc nào chúng tôi cũng thấy nụ cười thật tươi của cô. Cô không la mắng bạn làm lớp trừ điểm, không bực mình khi chúng tôi phạm lỗi hay lười học. Học với cô, cả lớp cảm thấy thoải mái lắm. Vào những ngày gần Tết năm lớp 11, Vân bị tai nạn giao thông. Cô là người biết tin đầu tiên. tối đó cô đã ở bên cạnh mẹ bạn để an ủi, động viên. Cô khóc, nước mắt cô cứ chảy dài. Cả đêm đó vợ chồng cô cùng 2 người thầy thức trắng trong bệnh viện. Mùng 7, quay lại học bình thường, nước mắt cô lại chảy khi nói:"Không có Vân thấy lớp buồn quá nhỉ?". Đó là lần đầu tiên cả lớp thấy cô khóc trên trường. Thương cô quá. Thấy mình thật hạnh phúc khi được cô chủ nhiệm. Thật đấy. Cô lo cho lớp từ A_Z, nhất là hôm cắm trại, dù bị đau, cô vẫn ráng đến với chúng tôi, lo cho từng bữa ăn, giấc ngủ. Cả lớp sẽ không bao giờ quên hình ảnh cô nén sự mệt mỏi mang lên trường xô chè vào lúc 10h đêm của ngày hội trại, nén cái đau để chung vui cùng chúng tôi trong bữa ăn trưa ngày hôm sau. Lúc đó, cô luôn miệng bảo:"Ăn nhiều vào, không bị đói đó". Tự nhiên thấy cô dễ thương làm sao.
Tình cảm của cô dành cho lớp và của lớp dành cho cô không thể gói gọn trong vài dòng được. Đôi khi cô hơi vô tư khi kể chuyện tình cảm của vài mems trong lớp, đôi khi cô thiên vị. Nhưng đó chỉ là đôi khi. Cô của chúng tôi vẫn luôn luôn tuyệt vời. Năm 12 này không được học cô nữa, lớp nhớ cô nhiều lắm. Cô ơi, 12 Anh yêu cô lắm!
__________________
10 years passed...Father And Mother I Love You

Tập trung cho nhiệm vụ mới sắp tới

Tuyên chiến....

Last edited by nhoc Miko; 15-12-2007 at 09:00 PM.
nhoc Miko is offline   Reply With Quote